Thời Gian
Trịnh Hội
Hôm qua tình cờ tôi đọc được một bài báo nói về lý do tại sao cách đây 65 triệu năm loài khủng long bỗng nhiên bị tuyệt chủng. Sau hơn hai thập niên tìm hiểu, tra cứu và bàn cãi, các khoa học gia trên thế giới đã cùng đồng ý là lý do duy nhất có thể chứng minh được là vì lúc ấy có một viên đá asteroid khổng lồ với chiều ngang khoảng độ chừng 15 cây số từ bên ngoài không gian đã đâm sầm vào Trái Ðất.
Nó đã tạo nên một cơn chấn động khủng khiếp, đất đá bụi mờ đã phủ trùm Trái Ðất trong suốt một thời gian dài gây ra những Mùa Ðông lạnh lẽo năm này sang năm khác và vì thế phần lớn cây cỏ, vạn vật đều không thể chịu nổi phải chết đi. Trong đó có cả loài khủng long lúc ấy đang là bá chủ toàn cầu.
Theo các khoa học gia cho biết khoảng thời gian ấy cũng có thể được xem như là một khoảng thời gian có tính cách quyết định đối với nhân loại. Bởi lẽ chỉ sau khi loài khủng long bị tuyệt chủng thì các động vật khác trong đó có thủy tổ của loài người mới có cơ hội tồn tại và phát triển. Ðể cho đến hôm nay chúng ta là bá chủ trong muôn vật.
Nhưng khi tôi đọc xong bài báo khá thích thú này thì không hiểu sao trong đầu tôi lại không nhớ hoặc có tiếc nuối gì về loài khủng long kia. Mà bỗng nhiên tôi lại bắt đầu có những suy nghĩ rất vớ va, vớ vẩn về thời gian và ý nghĩa của cuộc sống.
160 triệu năm. Một khoảng thời gian khá dài. Nhất là khi ta so sánh nó với sự trường tồn của một đời người. Hay thậm chí của một dân tộc. Một đất nước.
Nó làm cho tôi nhớ lại hôm tôi gặp Giáo Sư Thiên Văn Học Trịnh Xuân Thuận ở trường Ðại Học Virginia để phỏng vấn ông cho chương trình Paris By Night 99. Ông đã giải thích cặn kẽ cho tôi biết tại sao thiên văn học đóng một vai trò rất quan trọng trong cuộc sống và đặc biệt là nhân sinh quan của mỗi người trong chúng ta.

Andrew Lam
Nguyễn An Nhiên
Đức Hà
Andrew Lam
Nguyễn An Nhiên





