April 27, 2010

  Thời Gian

10-0425-03-an lac.jpgTrịnh Hội

Hôm qua tình cờ tôi đọc được một bài báo nói về lý do tại sao cách đây 65 triệu năm loài khủng long bỗng nhiên bị tuyệt chủng. Sau hơn hai thập niên tìm hiểu, tra cứu và bàn cãi, các khoa học gia trên thế giới đã cùng đồng ý là lý do duy nhất có thể chứng minh được là vì lúc ấy có một viên đá asteroid khổng lồ với chiều ngang khoảng độ chừng 15 cây số từ bên ngoài không gian đã đâm sầm vào Trái Ðất.
Nó đã tạo nên một cơn chấn động khủng khiếp, đất đá bụi mờ đã phủ trùm Trái Ðất trong suốt một thời gian dài gây ra những Mùa Ðông lạnh lẽo năm này sang năm khác và vì thế phần lớn cây cỏ, vạn vật đều không thể chịu nổi phải chết đi. Trong đó có cả loài khủng long lúc ấy đang là bá chủ toàn cầu.
Theo các khoa học gia cho biết khoảng thời gian ấy cũng có thể được xem như là một khoảng thời gian có tính cách quyết định đối với nhân loại. Bởi lẽ chỉ sau khi loài khủng long bị tuyệt chủng thì các động vật khác trong đó có thủy tổ của loài người mới có cơ hội tồn tại và phát triển. Ðể cho đến hôm nay chúng ta là bá chủ trong muôn vật.
Nhưng khi tôi đọc xong bài báo khá thích thú này thì không hiểu sao trong đầu tôi lại không nhớ hoặc có tiếc nuối gì về loài khủng long kia. Mà bỗng nhiên tôi lại bắt đầu có những suy nghĩ rất vớ va, vớ vẩn về thời gian và ý nghĩa của cuộc sống.

160 triệu năm. Một khoảng thời gian khá dài. Nhất là khi ta so sánh nó với sự trường tồn của một đời người. Hay thậm chí của một dân tộc. Một đất nước.
Nó làm cho tôi nhớ lại hôm tôi gặp Giáo Sư Thiên Văn Học Trịnh Xuân Thuận ở trường Ðại Học Virginia để phỏng vấn ông cho chương trình Paris By Night 99. Ông đã giải thích cặn kẽ cho tôi biết tại sao thiên văn học đóng một vai trò rất quan trọng trong cuộc sống và đặc biệt là nhân sinh quan của mỗi người trong chúng ta.

Full Article:"Thời Gian" »

  Thailand's Elites Resist Democracy

10-0425-02-redshirt.jpgAndrew Lam
New America Media

If George Orwell were alive today, he might find the battle for democracy now playing out in Bangkok reminiscent of his masterpiece, “Animal Farm.”
In a parody of Stalinism, “Animal Farm”’s famous commandment was “All Animals are created equal, but some animals are more equal than others." It could be rephrased to parody Thai-style democracy: “All are equal under democracy, but some – namely city power elites - are more equal than others.”
What we have been witnessing over the last few weeks in Bangkok, indeed, is the peasants’ answer to that law. Some 100,000 anti-government “red-shirt” protesters came from the rural areas and disbursed around the Thai capital, blocking roadways and entrances to upscale shopping malls in a month-long protest that has now brought the Thai government to the brink.

What do they want? Immediate dissolution of parliament and a new election. In other words, they may be wearing red, but their hearts throb for real representation and democracy.
Fierce supporters of exiled Prime Minister Thaksin Shinawatra, who was ousted in 2006 in a military coup while he was traveling abroad, (he was charged and convicted of corruption in absentia), the protestors are now threatening to cause economic disaster if new elections are not carried out. Tourism is down. Investments falter and stocks sink. Some shopping malls stayed closed for days.
Thaksin, though a divisive figure in Thai politics, was democratically elected in 2001. In 2005, he won re-election by a landslide with the highest voter turn out in Thai history. A populist, and a multibillionaire, he’d done more for the rural population than all his predecessors combined, introducing effective policies to alleviate rural poverty by half in four years, and, equally enticing, implementing universal health care.

Full Article:"Thailand's Elites Resist Democracy" »

  Huế và Anh

10-0425-01-hue.jpgNguyễn An Nhiên

Sáng thứ Bảy ngủ dậy trễ, tôi nằm nướng trên giường nghe tiếng mưa rơi mà nhớ đến Huế da diết, nhớ đến Huế và cặp mắt đen sâu thẳm.
Còn nhớ sáng hôm ấy tôi ì ạch đẩy chiếc Honda 50 ra trước cổng nhà nổ máy. Mới bảy giờ sáng mà mặt trời đã chiếu gay gắt làm những giọt mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau đổ xuống trán tôi. Đang lúc bực mình vì chiếc Honda đạp mãi không nổ thì một tên con trai ở đâu đạp xe ngang qua phán một câu trêu chọc:
-Trời ơi, con gái mà để tóc có đuôi.
Kiểu tóc tém ngắn chừa cái đuôi dài đằng sau đã tặng cho tôi nhiều tia nhìn tò mò từ ngày đến Huế, nhưng chưa bao giờ tôi bị chọc quê công khai như lần này. Không để hắn kịp đạp xe đi tôi phang liền:
-Xí, tui để đuôi kệ cha tui, mắc mớ chi đến anh mà ba trợn!
Hắn vọt đi để lại đằng sau một tràng cười sảng khóai. Giỏi, tôi khóai những người chọc cho người khác giận rồi khi bị chửi vẫn có thể cười chứ không nổi đóa lên. Con trai Huế cũng khá đấy chứ.

Tôi phóng xe đến nhà anh Hải, hôm nay anh hứa dẫn tôi đi lang Minh Mạng. Vừa mới dừng xe trước nhà chưa kịp thở nghỉ mệt thì tôi đã bị anh lôi tuột vào phòng khách, giới thiệu ồn ào:

Full Article:"Huế và Anh" »

April 22, 2010

  Chỉ Vì Thuốc Lá

10-0417-04-smoking.jpgĐức Hà
OneViet.com

Harry Jackson, 26 tuổi và Mohammed al-Madadi, 27 là hai con người của hai thế giới, hai giai cấp, hai phương trời hoàn toàn khác biệt. Jackson là một phạm nhân đang có án tù và nghỉ hưu trong nhà lao ở Camden, miền nam Georgia. Al-Madadi là một nhà ngoại giao lịch lãm nước Qatar nhiều dầu hỏa ở Trung Đông và đang công tác tại Mỹ. Nhưng cả hai đều có chung một sở thích: nghiện thuốc lá và nghiện nặng.

Câu chuyện thứ nhất: Theo tường thuật của báo chí địa phương, tù nhân Jackson đến ngày hẹn bèn ra sân nhà giam nằm sát hàng rào để nhận thuốc lá được ai đó phía ngoài rào ném vào – rất bất hợp pháp. Đúng hẹn, đúng giờ và đúng địa điểm nhưng vì lý do gì không rõ người bên ngoài lỡ hẹn, không đến và lẽ dĩ nhiên không thể tiếp tế món thức ăn “bổ phổi” cho Jackson. Cái khó không bó cái khôn, Jackson quyết định vượt rào đi kiếm thuốc. Vốn sẵn đang ở tù thì còn gì mà phải sợ - nói một cách khác là cùi không sợ lở. Thoát ra ngoài trại giam rồi, Jackson ghé vào và đập bể kiếng một cửa hàng tạp hóa và gom trọn 14 báo thuốc lá. Chỉ có thuốc lá và không lấy gì thêm, kể cả rượu ngon. Bản tin không nói rõ Jackson kết hiệu thuốc lá nào, có đầu lọc hay không. Nói tóm là chàng chỉ cần chất khói, miễn sao có khói là OK. Thế rồi sau khi vơ vét bịch thuốc lá, Jackson trở lại căn nhà nơi có hộ khẩu thường trú lâu dài, leo rào và định về phòng riêng cất dấu và phi dần dần cho bõ cơn thèm. Rất không may, lúc đi thì không sao khi về lại bị tổ trác; lính canh đã chộp ngay sau khi Jackson vừa đáp xuống sân nhà tù. Trở lại tòa lần nữa vì tội trốn trại không giấy phép, tự ý phá và đột nhập cửa tiệm buôn không hỏi trước và trộm thuốc lá nên với bằng chứng rành rành, Jackson đành nhận hết tội danh và được tòa ưu ái cho án 20 năm cộng thêm với án tù dang dở trước đó do tội lái xe với bằng lái hết hạn.

Full Article:"Chỉ Vì Thuốc Lá" »

  Why I’m Working as a Saigon Massage Girl

10-0417-03-MassageHands.jpgAndrew Lam
New America Media
Lan Pham, 21, works in a massage parlour in District I of Ho Chi Minh City, better known as Saigon. It’s where most tourists stay when they visit Vietnam. Like millions of young people from the rural, Saigon is a big magnet with promises of better life for those who come from backbreaking work in the rice fields and cycle of debts. Pham spoke with NAM editor, Andrew Lam, who visited his homeland on the occasion of the 35th anniversary of the end of the Vietnam War.

HO CHI MINH CITY, Vietnam - I’m from Tan Chau district in An Giang province. There are six people in my family. We’re all farmers. I’ve been to Saigon for four years.
Do you know how hard it is for farmers? The life of a farmer is a life that’s always in debt. You live dependent on the crop. All those months waiting for the rice to ripen you need to feed your family so you borrow money. When the crop’s ready you’ll pay it all back with interest. When something happens, flood or failed crop, you’ll have to borrow more money to survive. And you’ll stay in debt. After a while you end up doing things you don’t want to do.
My parents were always in debt. They couldn’t feed four kids. My sister got married at 17 to this old Taiwanese man she never met until he showed up and married her. She had to make money. She sent money home for about a year but now we don’t know what happened. It’s been several years since she’s kind of disappeared. So we fell into debt again because we started fixing the house when she was sending money but we didn’t have enough money. So it was my turn to take care my family.

I’m second to the oldest. My family is more important than my own life, so I’d do anything for them. Anything. Do I like doing what I’m doing? Are you crazy? No. It already ruined my life. But let me tell you something: this is way better than watching your family starved or get kicked off their land.
But who am I to complaint? Saigon is full of non-Saigonese, people like me, people who come in from the rural areas trying to make a living, trying to survive. Come Tet [Vietnamese new year] and the streets here are emptied. Every one goes home to the province to be with family. It’s the only time that we take a break from whatever we do to support our family to be with our family.

Full Article:"Why I’m Working as a Saigon Massage Girl" »

  Nhẹ Nhàng Quay Đi

10-0417-02-NO Regrets PH.jpgNguyễn An Nhiên

Tôi bước ra cửa quán, tình cờ nhìn sang bên phải và thấy anh đang tươi cười cùng khách. Ánh nến trên bàn hắt lên bóng dáng thân quen, nụ cười sáng, khuôn mặt đã từng làm tim tôi lỗi nhịp biết bao lần thời mới yêu nhau, và sau này đã làm nó nhức nhối nhiều hơn gấp trăm lần. Bước chân ngập ngừng, lòng thoáng gợn chút gì không nắm bắt được, rồi tôi nhẹ nhàng quay lưng, mở cửa chào nhân viên, và nhẹ nhàng bước đi.
Đó là người tôi từng thương yêu, chăm sóc, đã đổ biết bao tâm tư cùng mồ hôi nước mắt để cùng xây dựng một gia đình. Đó là người cha của con tôi, người bạn trong một quãng đời của tôi, người tôi từng mơ ước sẽ đồng hành cả cuộc đời cho đến khi tóc bạc da mồi. Người ấy, bây giờ ở sau lưng tôi, vui cười hay khóc lóc, khỏe mạnh hay bệnh hoạn, cũng đã không còn liên quan với tôi nữa rồi. Người ấy gần đây đã không còn khả năng làm tôi đau khổ, quay quắt, tự trách, hờn dỗi, và nuối tiếc.

Tôi nhiều lần thầm tự hào vì mình có thể làm được điều này, chia tay một cách bình tĩnh và không ầm ĩ. Nó cho tôi cảm giác tự chủ, hiểu rõ bản thân và giúp tôi yêu mình hơn. Tôi biết tôi làm đựơc điều ấy thứ nhất là vì tôi không quan tâm đến của cải vật chất. Chỉ cần tôi có chút tức tối, ham muốn, hay ghen tị, tôi chắc chắn mình sẽ không thể nào cất bước ra đi. Thứ hai tôi may mắn có công việc tốt cho tôi khả năng tự nuôi mình và lo cho con trai. Nếu phải phụ thuộc tài chánh chắc giờ này tôi sẽ bất hạnh như bao phụ nữ khác trong trường hợp ấy. Thứ ba tôi rất rõ ràng trong tình cảm, một khi biết người kia không yêu mình, chỉ lợi dụng mình, tình yêu tôi sẽ ngừng ngay lập tức, cứ như khóa vòi không cho nước chảy nữa. Thứ tư trong tôi luôn có một niềm tự hào mạnh mẽ, những gì không phải của tôi dù là vật chất hay tình cảm, tôi không bao giờ dành giựt. Và thứ năm, tôi thật mong được sống cuộc đời như mình muốn, đúng với những giá trị sống của mình, yêu thương và giản dị, an nhiên và chan hòa.

Full Article:"Nhẹ Nhàng Quay Đi" »

  Vietnamese International Poetry Festival

10-0417-01-Poetry.jpg

NEXT

Advertisement

Advertisement

Vinareach.gif

Advertisement

2007_01_asianbud_logo.jpg

Vua của các loại bia

Advertisement

macys.com

Advertisement

All Things Vietnamese (ATVN) Search

Miss Vietnam Global 2007 Photos

Recent Comments

  • Heartbreak in LA (1)
    Julian Duy Tran wrote: cool entry Amy, new Cd in the makin... [more]
  • Hai Chuyến Đi, Hai Phong Cách (1)
    Liên Bolsa wrote: Chủ Tịt Triết graduated from ... [more]
  • SAN JOSE: Vietnam Town Thành Hiện Thực (1)
    Mr. Wong wrote: Will there be a Vietnamese Martial ... [more]
  • Vượt Sóng: Hành Trình Chưa Dứt (1)
    Trinh Le wrote: Phim nay hay qua. Moi ngươi nen d... [more]
  • PHIM MỚI: Sống Trong Sợ Hãi (1)
    Thu Hang wrote: not a propaganda movie again...and ... [more]
  • Videocasts

    Record companies cannot deny that Asian-American folks have talent...check out these latest video clips!

    Jazz Vocalist, Thuy Linh
    Hip Hop, Magnetic North

    Advertisement

    Events Calendar

    This Week's Events

    Upcoming Events

    Contribute Now!

    Do you have a knack for writing? Want to voice your opinions? Want to change the world? Join the only Oneviet now!

    Subscribe

    Use an RSS reader to stay up to date with the latest news and posts from Oneviet.

    (What is RSS?)