Michael Jackson 1958-2009


Trịnh Hội
Prague - Ðêm cuối cùng ở Budapest của tôi là một đêm không ngủ vì tôi mãi la cà với đám bạn mới ở các quán bar, club đầy ních những người và người (mà phần đông đều là người đẹp!) nên từ lúc tôi đặt chân lên chuyến xe lửa tốc hành đến Prague cho đến khi tôi bước chân xuống tàu, tôi chỉ thấy được độc nhất cái toa tàu trống rỗng của tôi. Trong chuyến đi suốt 7 tiếng đồng hồ đó tôi chỉ có thể nhớ là tôi đã bị dựng đầu dậy vài lần để xuất trình vé tàu mỗi khi tàu vượt sang biên giới khác. Ngoài ra tôi chẳng nhớ gì khác. Thế mới thấy đôi khi việc ham chơi thâu đêm suốt sáng quá độ cũng có cái hay của nó. Ta vừa khỏi phải trả tiền phòng ngủ qua đêm, lại chẳng mất thời gian đi đến một nơi khác vì phải bận ngủ để lấy lại sức.
So với các nơi khác, một trong những điều tiện lợi nhất khi bạn đi du lịch sang Châu Âu là một khi bạn được cho vào khu vực Schengen này rồi thì bạn có thể thoải mái đi từ nước này sang nước khác trong khu vực mà hoàn toàn không phải trình báo hay bị khám xét mỗi khi qua cửa khẩu. Mà thật ra thì cũng đâu còn cửa khẩu nữa đâu để mà qua. Tự lái xe hay bắt xe lửa như tôi, điều duy nhất cho bạn biết là bạn đã vừa vượt sang biên giới của một nước khác là chiếc điện thoại di động bạn đang cầm trên tay. Nó sẽ thông báo là công ty viễn thông ở nước đó đã tự động connect với bạn và bạn có thể tiếp tục sử dụng điện thoại cầm tay một cách thoải mái. Dĩ nhiên công ty trên cũng sẽ rất thoải mái tính tiền lệ phí viễn liên với bạn nếu bạn sẵn sàng!

New America Media
Tòa Bạch Ốc và các thành viên Quốc Hội phải hành động nhanh chóng để cải tổ bộ luật di trú nhằm thực hiện một bộ luật công bằng và nhân đạo có thể đoàn kết các gia đình, tái phát sinh nền kinh tế, và hủy bỏ cụm từ “di trú bất hợp pháp hoặc không có giấy tờ” khỏi cuộc đối thoại trong xứ này. Ngành truyền thông chủng tộc, tiếp cận đến trên 60 triệu người lớn ở Hoa Kỳ, kêu gọi Quốc Hội tích cực tiến hành việc cải tổ di trú bởi vì ít có vấn đề cũng quan trọng cho phúc lợi của đất nước như việc sửa chữa một hệ thống di trú kém hiệu quả, vô nhân đạo và gây nguy hại cho nền kinh tế. Quan trọng hơn nữa, chúng tôi kêu gọi các độc giả của chúng tôi nên liên lạc với các Thượng Nghị Sĩ và Dân Biểu của mình để cho họ biết rằng việc cải tổ di trú phải là một ưu tiên quốc gia.
Hệ thống di trú đã thiếu sót chẳng những đối với 12 triệu di dân không có giấy tờ, mà còn đối với công nhân chuyên môn bị ngăn chận không được tham gia vào nền kinh tế Hoa Kỳ do những hạn chế định mức nhập cư, và các bà mẹ, cha, anh chị em của những công dân Mỹ phải đợi nhiều năm để được đoàn tụ với gia đình.
Ngọc Thụy
OneViet.com
Hệ thống cửa hàng quần áo quy mô và uy tín nhứt nước Anh có tên Marks & Spencer vừa phải rút lại một quy định không những không hạp lòng dân mà còn gây phẫn nộ và bị phản ứng dữ dội từ phía khách hàng.
Nguyên do bắt nguồn từ kinh tế suy thoái khiến vật giá leo thang, chi phí sản xuất từ đầu vào đến đầu ra đều tăng vọt kể cả lương công nhân và nguyên vật liệu. Lý giải của Marks & Spencer – về lý, không sai vào đầu được, và đó cũng là điều được hãng hàng không Southwest Airlines áp dụng từ năm ngoái. Theo trang Q&A của Southwest, khách hàng nào ngồi vào ghế trên khoan phi cơ mà không thể hạ được hai tay dựa (armrest) xuống thì buộc (vui) lòng mua thêm vé phụ. Ý của Southwest là quý vị hành khách thân thương nào mà có thân hình “quá khổ” ngồi một ghế không đủ thì yêu cầu mua thêm một ghế nữa. Chấm hết. Lý do hãng máy bay này ra quy định dành cho hành khách bị hơi thừa cân là vì bị hành khách vừa cân than phiền khi bị người ngồi kế bên lấn chiếm biên cương cắm cột mốc một cách rất bá quyền. Tuy có hơi phân biệt đối xử nhưng dạng quá cân chỉ là tiểu số trên phi cơ.
Quy định của Marks & Spencer cũng gần tương tự và chủ yếu cũng nhắm vào những người hơi bị quá khổ nhưng lại chiếm đại bộ phận người có tòa thiên nhiên trời cho hoặc tự bỏ tiền nâng cấp. Thông cáo nói rằng quý vị nào mua áo ngực kích cỡ “DD cup” hay lớn hơn sẽ phải trả thêm 2 Euro (khoảng $US 3.0) cho mỗi cặp. Theo bác sĩ Ed Pechter, tác giả của tập sách The Right Bra Measurement System, thì nếu đo từ chân đồi (gần nách) lên đỉnh đồi và xuống đến chân đồi (gần khe lõm giữa hai gò) từ 11 inches (28 centimét) trở lên được xếp vào size DD cup. Để có một hình ảnh rõ ràng có thể lấy thí dụ như Pamela Anderson có kích thước 36-DD, Anna Nicole Smith 42-DD trong khi công nương Diana chỉ 35-B … Dựa trên kích thước, Marks & Spencer cho áp dụng chính sách: của to đương nhiên giá phải cao.
Trịnh Hội
Budapest - Lý do tại sao Công Viên Tượng Ðài Statue Park nằm ở ngoại ô thủ đô Budapest đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất và làm cho tôi suy nghĩ nhiều nhất đơn giản là vì đây là nơi đầu tiên trong đời tôi đã được gặp khá nhiều ông Lenin ở cùng một nơi, trong cùng một lúc, và ở trong rất nhiều tư thế khác nhau, lúc đứng, lúc ngồi. Khi thì nghiêm trang, tư lự. Lúc lại trông có vẻ rất trí thức, hiên ngang. Cả khu công viên chỉ có một bức tượng tôi không biết được gương mặt của ông được đúc như thế nào vì cho đến hôm tôi ghé thăm, cả bức tượng vẫn còn bị các người quản giáo phủ trùm gói gọn trong một tấm trải nhựa lấm đầy bùn nằm lăn lóc bên cạnh một góc tường loang lổ.
Thế mới thấy ở đời luôn luôn có sự hiện hữu của cả hai mặt trong mọi vấn đề. Thấy đó rồi mất đó. Hôm nay ta là vua. Nhưng biết đâu hôm sau ta sẽ trở thành giặc. Ngày nào những hình tượng của Lenin được trưng bày, sùng bái ở khắp mọi nơi trên đất nước Hungary. Nhưng cho đến hôm nay, 20 năm sau ngày Cách Mạng Nhung (Velvet Revolution) thành công, tất cả những hình ảnh, tượng đài khắc ghi tên tuổi những nhà lãnh đạo cộng sản tiêu biểu nhất của thời bấy giờ đều được (hay là bị?) đem về Statue Park để cho thiên hạ cùng nhau chiêm nghiệm và đánh giá. Mưu sự tại nhân. Thành sự tại thiên. Tôi nghĩ câu nói này của người xưa có thể cũng đã được cho ra đời trong một hoàn cảnh tương tự như thế.
Cầm trên tay quyển sách chỉ dẫn chi tiết cho biết hình này là của ai, hay tượng đồng đó đã từng được dựng lên ở nơi nào, tôi chợt cảm thấy cuộc sống rất công bình nhưng đôi khi cũng vì thế có đôi phần khắc nghiệt. Có ai có thể ngờ rằng chỉ trong tích tắc, tất cả những gì được cho là siêu việt, ưu tú, đại thành công của cả một thế hệ đều bị hủy diệt không một chút thương tiếc. Lúc còn sinh tiền chắc có lẽ các nhà lãnh tụ cộng sản của Hungary hoặc ngay chính cả Lenin hay Karl Marx cũng đều sẽ không thể ngờ rằng số phận của họ phải hẩm hiu đến thế.
Huy Lê
OneViet.com
Người bị huyết áp cao, người Mỹ gốc Châu Phi và tất cả những người trên 40 cần phải bớt ăn muối theo khuyến cáo mới đây của CDC, cơ quan kiểm soát và ngừa dịch bệnh có trụ sở ở Atlanta. Cuộc nghiên cứu cho thấy cứ 10 người Mỹ thì bảy người cần phải bớt ăn mặn, nhưng ít người chịu theo chế độ kiêng cử này.
Theo CDC, nhóm người chỉ được dùng hàng ngày không quá 2/3 muỗng cà-phê thì chỉ có một người thực hiện được.
“Thật là đáng báo động, và tôi không cho đó là quá nặng lời,” phát biểu của Tiến Sĩ Darwin R. Labarthe, giám đốc phụ trách khoa bệnh tim và ngừa stroke của CDC.
Chất sodium làm tăng khả năng bị huyết áp cao, một trong những nguyên do chính đưa đến bệnh tim và đột quỵ (stroke) và cũng là những căn bệnh đưa đến tử vong đứng hàng thứ nhất và thứ ba tại Mỹ. Muối hoặc sodium chloride, là nguồn sodium cho phần lớn con người. Các chuyên gia ngành bảo vệ sức khỏe ước tính 80% người Mỹ trung bình có ăn muối cho dù không rắc thêm muối vào món ăn hàng ngày. Thức ăn nhà hàng, đồ đóng hộp hay thức ăn chế biến sẵn đều đã có muối.
Giảm ăn muối là lời kêu gọi được đưa ra thường xuyên trong thời gian qua. Hiệp hội tim Hoa Kỳ AHA cùng hàng chục tổ chức khác vẫn nỗ lực thuyết phục các công ty sản xuất thực phẩm, hệ thống nhà hàng tìm cách giảm 50% lượng muối trong thực phẩm trong thời gian 10 năm tới. CDC và các cơ quan y tế chính phủ cũng có các cuộc thương lượng tương tự với các công ty thực phẩm.
Ông Labarthe giải thích: “Giảm ăn muối có thể ngăn hay làm chậm tiến trình bị huyết áp cao cho mọi người.”
“Ngày còn bé khi đi học, cô giáo hỏi lớn lên muốn làm gì; tôi bảo không biết thì cô giáo nói ‘Trò hãy mơ thật nhiều, mơ tận mây xanh và bắc thang rồi từng nấc mà vươn lên.’ Tôi không bao giờ quên lời dặn dó và bắc thang trèo lên đến ngày hôm nay…”
Đức Hà
OneViet.com
Khi một chuyên gia ngành y viết sách thì độc giả chờ đợi một cẩm nang về cách sống vui sống khỏe, phương thức dinh duỡng lành mạnh, hay làm thế nào để chữa bệnh thông thường không cần thuốc theo toa … Dự đoán đó dường như không ăn ý với bác sĩ Đỗ Hữu Lâm ở San Jose.
“Tôi muốn viết sách từ lâu rồi. Có thể gọi đó là điều cuối cùng tôi muốn làm trước khi về với tổ tiên. Viết gì và viết cho ai vẫn âm ỉ canh cánh trong lòng tôi,” bác sĩ Lâm, dáng người mãnh khanh với tóc cắt ngắn và bộ râu dài không thể lầm lẫn được, tâm sự từ phòng mạch của ông.
Ông nói rằng hàng ngày tiếp xúc, trao đổi với các phụ huynh và nhận thấy hầu như bậc cha mẹ nào cũng muốn con cái nên người trở thành bác sĩ, nếu không thì cũng nha sĩ, dược sĩ, kỹ sư … Và suy nghĩ ban đầu của cây viết họ Đỗ là một tự truyện phản ánh chính cuộc đời của mình, đi từ không biết tiếng Anh đến ra truờng bác sĩ y khoa - rất giống với nhiều cuốn sách của những tác giả Việt viết bằng tiếng Anh về giấc mơ Mỹ hay về những va chạm văn hóa khi hội nhập. Thế rồi vào chiều tối ngày Tạ Ơn năm ngoái, trong khi chờ cho cô con gái đi vào giấc ngủ, ông mới chợt nảy ra ý vừa viết về chính mình, vừa về các con và nhắm vào độc giả thiếu nhi.
Từ suy nghĩ đó, tập sách “So, You Want To Be A Doctor – When You Grow Up?” ra đời.

Privacy policy | Terms of use | About Oneviet | How to advertise | Contact Us. Copyright ©2005-2007 Oneviet. All rights reserved.