Hành Trình Người Con Gái Da Vàng
Passe Partout
Người con gái Việt Nam da vàng
Yêu quê hương như yêu đồng lúa chín
Người con gái Việt Nam da vàng
Yêu quê hương nước mắt lưng giòng
Người con gái Việt Nam da vàng
Yêu quê hương nên yêu người yếu kém
Người con gái ngồi mơ thanh bình
Yêu quê hương như đã yêu mình
Em chưa biết quê hương thanh bình
Em chưa thấy xưa kia Việt Nam
Em chưa hát ca dao một lần
Em chỉ có con tim căm hờn …
Viết ca khúc “Người Con Gái Việt Nam” từ thập niên ’60, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không thể ngờ rằng 40 năm sau, có một người con cái da vàng thực sự, yêu quê hương như yêu đồng lúa chín, và yêu quê hương nước mắt lưng giòng.
Câu chuyện người di tản buồn bắt đầu bằng những trang blog than trách về những nghịch lý về cuộc sống của một cô gái Việt sinh ra tại Do Thái. Bên cạnh những dị biệt thế hệ với chính cha mẹ ruột là những kỳ thị của người bản xứ, những người nói cùng một ngôn ngữ nhưng khác màu da, cùng những khắc khoải về bản thân, và về quê hương đánh mất, đã thôi thúc Nguyễn Thị Hồng Vân quyết định tìm về quê mẹ, hệt như người Do Thái tìm về miền đất hứa. Nhưng cũng từ đó là bi kịch của người lưu vong Hồng Vân, khi quê hương có đón nhận lại người con lưu lạc hay mãi chối bỏ?

Khởi đi từ năm 1979, khi 200 thuyền nhân Việt được phép định cư tại Do Thái, trong đó có gia đình ông bà Nguyễn Hội Mai. Cả hai nào ngờ số phận của một đất nước đã đưa đẩy họ đi xa đến như vậy. Với thời gian họ có thêm năm người con, tất cả đều ra đời và lớn lên tại Tel Aviv, thành phố lớn hàng thứ hai của Do Thái. Nếu bố mẹ, quê tại Bồng Sơn, gần Nhatrang, nói tiếng Việt thì các con nói tiếng Hebrew (Do Thái cổ). Và cũng như những người Việt trưởng thành tại nước ngoài, Nguyễn Thị Hồng Vân, con gái thứ hai của ông bà Nguyễn Hội Mai, cảm thấy ray rứt về bản thân mình, một người da vàng sinh sống giữa một quê hương xa lạ. Nguyễn Thị Hồng Vân là người Việt hay người Do Thái, cô tự hỏi? Cùng với cha, Hồng Vân đi tìm câu trả lời bằng chuyến trở lại mảnh vườn, căn nhà của tổ tiên ở Bồng Sơn. Nhưng quyết định đó cũng làm cho ý niệm về quê hương và tổ quốc càng thêm mơ hồ không chỉ riêng Nguyễn Thị Hồng Vân mà cho cả những di dân Việt thế hệ thứ hai trên toàn thế giới. Nếu họ chọn nguồn cội và tổ tiên của cha mẹ ông bà thì họ lại không hòa nhập với xã hội và văn hóa họ đang cố hòa nhập, nhưng nếu hòa nhập với cuộc sống mới thì rõ ràng họ phải đối đầu với chính truyền thống văn hóa của cha mẹ họ. Phải chăng quê hương gốc tích đã vượt ra khỏi tầm tay?
Người con gái một hôm qua làng
Đi trong đêm đêm vang ầm tiếng súng
Người con gái chợt ôm tim mình
Trên da thơm, vết máu loang dần
Người con gái Việt Nam da vàng
Mang giấc mơ quê hương lìa kiếp sống
Người con gái Việt Nam da vàng
Yêu quê hương nay đã không còn
Ôi cái chết đau thương vô tình
Ôi đất nước u mê ngàn năm
Em đã đến quê hương một mình
Riêng tôi vẫn âu lo đi tìm.
The Journey of Vaan Nguyen, Israel sản xuất 2005, 90 phút.
Đạo diễn Duki Dror. Hãng phim Zygote Films Ltd.
DVD phát hành: 1 tháng Mười Một, 2006
http://www.zygotefilms.com/vaan.htm





Email This Entry