March 28, 2007

Vượt Sóng: Hành Trình Chưa Dứt

journey-from-the-fall-poster-2007-03.jpg“Tôi không có chủ tâm viết lịch sử, tôi không thể kể hết câu chuyện về người tị nạn, khi cả hàng trăm ngàn người Việt đã trải qua những giai đoạn ra đi khác nhau. Tôi chỉ hy vọng đây là bước khởi đầu cho nhiều công trình đóng góp của nhiều người khác.”

Đức Hà
Oneviet.com

Ba mưoi hai năm sau ngày mà hàng trăm ngàn thuyền nhân Việt bỏ nước ra đi để chỉ hơn một trăm ngàn đến bến tự do và nhớ đời - nhưng rồi cũng có người từ quê hương mới đã quay trở lại, để được chôn cất cạnh mồ mả người thân, để ở luôn, để làm công tác từ thiện hay để đáp lại lời kêu gọi góp sức xây dựng quê hương từ trong nước thì một loạt phim ảnh đã gợi lại những hình ảnh tang thương và khốc liệt mà nhiều người đã không còn muốn nhắc tới hay cố chôn vùi với quá khứ.

  • Vượt Sóng – Journey of the Fall” kể lại hành trình của gia đình một quân nhân khi người chồng đi học tập cải tạo thì vợ cùng con trai và mẹ ruột vượt biển sang đến Mỹ. Đạo diễn: Trần Hàm. http://www.journeyfromthefall.com
  • Sống Trong Sợ Hãi – Living In Fear,” là câu chuyện về một quân nhân của Miền Nam thua trận đã chấp nhận sống với mìn bẫy và bom đạn tại vùng kinh tế mới và mưu sinh từ những tàn dư của chiến tranh. Đạo diễn: Bùi Thạc Chuyên.
  • Bolinao 52,” nói về chuyến vượt biển ngày 22 tháng Năm, 1988 khi ra đi trên thuyền có 110 người và đến bến chỉ còn 52. Họ đã làm gì suốt 37 ngày trên biển khi nước và thực phẩm đều cạn trước khi được ngư phủ Phi của làng Bolinao cứu vớt. Đạo diễn: Nguyễn Đức. http://www.bolinao52.com
  • Sài Gòn Ơi - Oh Saigon,” bộ phim tài liệu của đạo diễn nữ Hoàng Đoan trình bày cuộc chiến dưới góc độ khác khi hai người thân trong cùng một gia đình, cùng ở trong quân đội nhưng hai chiến tuyến khác nhau đã xung đột như thế nào khi quê hương thống nhứt. Đạo diễn: Hoàng Đoan.
  • Trở Về - Going Home,” của Nguyễn P. Hung mô tả lại chuyện đi hay ở của một gia đình sau 1975. Đạo diễn: Nguyễn Hùng.
  • Cú và Chim Se Sẻ - Owl and the Sparrow,” nói về một bé gái bụi đời, tranh sống bằng nghề bán hoa ở Sài Gòn đã nối kết tình bạn (đời) giữa hai nhân vật hoàn toàn khác biệt về giai cấp, một nữ tiếp viên hàng không và một nhân viên sở thú với hy vọng được làm con nuôi. Đạo diễn: Stephane Gauger. http://www.owlandthesparrow.com
  • Footy Legends,” nói về một cầu thủ gốc Việt môn rugby ở Australia đã phấn đấu bảo vệ sự toàn vẹn của gia đình qua một cuộc đọ sức thể thao anh từng là vô địch. Footy Legends nhấn mạnh đến tình gia đình, bè bạn, tìm một chỗ đứng trong xã hội bằng sự đối đầu với số phận. Đạo diễn: Đỗ Khoa. http://www.footylegends.com

Ngoài “Cú và Chim Se Sẻ” và “Footy Legends,” tất cả các phim còn lại đều lấy bối cảnh của thời điểm sau 30 tháng Tư, 1975 để làm gốc cho cuộc hành trình chưa dứt:
“Với người Việt, cuộc chiến chưa chấm dứt khi người Mỹ rút ra khỏi Sài Gòn, còn tại quê hương thứ hai là Hoa Kỳ, người Việt lại bắt đầu một cuộc chiến khác,” đạo diễn Trần Hàm nói với OneViet.
Mặc dù Vượt Sóng kể lại một giai đoạn bi thảm thời hậu chiến, Trần Hàm nhìn nhận rằng với vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ, ông chỉ gợi ra một vài đường nét chính:
“Tôi không có tham vọng viết lịch sử, tôi không thể kể hết câu chuyện về người tị nạn, khi cả hàng trăm ngàn người Việt đã trải qua những đau thương khác nhau. Tôi chỉ hy vọng đây là bước khởi đầu cho nhiều công trình đóng góp của nhiều người khác.”
Khi hỏi rằng Vượt Sóng có hàm chứa một quan điểm chính trị nào không thì đạo diễn Trần Hàm, 32 tuổi, phủ nhận nhưng cho biết ông không thể không quan tâm đến gia đình người Việt bị xé nát trong và sau cuộc chiến.
“Tôi không thích chính trị, và cũng không muốn quan tâm đến chính trị, nhưng khi hàng trăm ngàn gia đình bị chia cắt, đổ vỡ, hy sinh và mất mát thì đó là vấn đề lớn.”

ham-tran-2007-03.jpg

Vết Thương Vượt Sóng

Với hàng chục năm trôi qua, lại phải đối đầu với cuộc sống mới tại quê hương thứ hai, vết thương vượt sóng tưởng như đã được cất giấu thì “Vượt Sóng” đã lại làm sống lại những ngày đầu của thời kỳ Sài Gòn không còn là Sài Gòn nữa. Liệu vết thương sẽ mau lành hơn hay lại làm cho mối hận thù đớn đau thêm kéo dài?
Bày tỏ sự hài lòng với bộ phim đầu tiên của người Việt nói về thảm cảnh của người tị nạn mà ông nói rằng đã dựa dựa trên những cuộc phỏng vấn thật với người tù cải tạo và người vượt biển, Trần Hàm thổ lộ rằng tình thương và rất nhiều tình thương đã giúp ông cùng đoàn làm phim hoàn tất tác phẩm.
“Nếu không có sự động viên và ủng hộ của nhiều bạn bè thân hữu, ‘Vượt Sóng’ đã không thể có mặt ngày hôm nay.”

Nếu bỏ ngoài những chi tiết đôi khi quá cường điệu – như Lai chơi cạnh đường rầy xe lửa, Mai mặc áo dài khi nằm chốt chờ đưa xuống bãi, một đối thoại khôi hài không đúng chỗ (Trên đường ra bãi, Mai nói với người dẫn đường “Tôi tưởng đi ghe chứ lại đi taxi à!”), cải tạo viên nhớ nhà khóc tỉ tê… thì người xem khi ra về cũng không cảm thấy đâu là cốt lõi của chủ đề: hy vọng để sống, sự tàn khốc của chiến tranh, tình lận đận của một phụ nữ, nỗi khó khăn và xung đột gia đình khi hội nhập xã hội mới, kỳ thị tại học đường, hay bao quát như tình yêu và nhân loại? Nhưng ít ra một số sự thật về người Việt tị nạn kết nối bằng máu, nước mắt và hy vọng đã được phơi bày – qua âm thanh và hình ảnh thật dữ dội, và quan trọng hơn cả từ góc độ của người Việt. Rõ ràng sự thật này đã lôi cuốn nhiều người Việt - có người chưa từng vào một rạp hát xem phim dù đã ở Mỹ hàng chục năm, cũng đã xếp hàng để tìm lại một mảng thương đau của chính mình và của cả dân tộc. Vì thế, khi đạo diễn Trần Hàm hỏi khán giả tại rạp Camera 12 ở San Jose xuất 6:45 Chủ Nhựt vừa qua rằng có ai từng là thuyền nhân không thì đã có đến gần hết rạp giơ tay.
Tuy nhiên khi cánh diều vươn cao theo gió với gia đình gồm Bà Nội (Kiều Chinh), Mai (Diễm Liên), Lai (Nguyễn Thái Nguyên) và chú Nam, người tài công tốt bụng (Đoàn Khanh) đứng tụm sát như muốn hòa giải với số phận, với nghịch cảnh thì cũng có người không đồng ý:
“Phải chi Mai ở vậy nuôi con, có lẽ hợp với truyền thống Việt hơn,” một khán giả, đã có lúc phải chấm nước mắt giữa phim, chia xẻ với OneViet.

Janet Nguyễn: Giám Sát Viên Quận Cam

janet-nguyen-2007-03.jpgNgọc Thụy
OneViet.com

Lần đầu tiên tại Hoa Kỳ, một phụ nữ Việt được tòa phán quyết trúng cử, đã tuyên thệ nhậm chức giám sát viên – supervisor, Khu Vực 1 thuộc Quận Hạt Orange, thứ Ba vừa qua. Lên tiếng trước đám đông bằng hai ngôn ngữ Anh và Việt, Janet Nguyễn nói rằng chỉ ở Mỹ mới có chuyện một phụ nữ 30 tuổi sinh đẻ ở Sài Gòn được bầu chọn vào Hội Đồng Giám Sát Viên Một Quận Hạt.
“Quả là một cuộc hành trình dài đăng đẳng, từ bầu cử đến kết quả chung cuộc là một thời gian quá dài,” tường thuật của báo chí ở Nam Cali cho biết.
Tuy nhiên nếu Janet Nguyễn bày tỏ sự biết ơn đến mọi người nhứt là cử tri District 1 và nói rằng sẽ nỗ lực hòa giải với mọi khuynh hướng dị biệt trong khi tranh cử thì ứng viên thua cuộc, ông Nguyễn Quang Trung vẫn không nhìn nhận sự thật và bỏ ra về không một lời chúc mừng đối thủ, báo OC Register ghi nhận.

Việc Janet Nguyễn trở thành giám sát viên quận hạt (http://www.ocgov.com) tràn đầy những tranh chấp, thưa kiện - cũng lần đầu tiên giữa hai ứng viên gốc Việt vì sau kết quả bầu cử đặc biệt ngày 6 tháng Hai, hai ứng viên Janet Nguyễn và Nguyễn Quang Trung chỉ thua nhau có bảy phiếu, lợi thế nghiêng về phía luật sư Trung. Nhưng sau khi đếm lại phiếu theo yêu cầu của Janet Nguyễn, số phiếu lại chuyển lợi thế về phía đương kim nghị viên thành phố Garden Grove với 7 phiếu trội hơn. Khiếu nại từ phía luật sư Trung đưa đến kết quả Janet Nguyễn chỉ còn hơn có 3 phiếu.
Trong phiên tòa sáng thứ Hai, Thẩm Phán Michael Brenner bác bỏ lời phản đối nói rằng việc đếm lại không hợp pháp và khẳng định không có điều gì sai trái.
“Không có chứng cớ về một sự bất thường nào. Việc đếm phiếu lại diễn ra đầy đủ và hợp pháp.”
Bầu cử đặc biệt tại Nam Cali diễn ra khi Giám Sát Viên Lou Correa trúng cử vào Thượng Viện California để lại một ghế trống ở District 1 cần điền khuyết. Hệt như vậy, tại San Jose trước đây, ghế trống ở District 7 đã đưa đến cuộc bầu cử chọn giữa hai ứng viên Linda Nguyễn và Madison Nguyễn ở vòng nhì, và mới đây nhứt chiếc ghế nghị viên trống ở District 4 đã đưa đến cuộc tranh tài giữa Hon Liên và Kansen Chu ở vòng hai.

Nghị Trình

Ưu tiên hàng đầu trong nghị trình làm việc với tư cách giám sát viên Khu Vực 1 của Janet Nguyễn là bảo vệ người đóng thuế bằng cách giảm lãng phí và tình trạng thủ tục giấy tờ trong cơ quan chính quyền. Nếu chi phí hợp lý và cắt bỏ lãng phí cùng vấn đề quan liêu hành chánh thì có thể cung cấp tốt hơn các dịch vụ y tế cho giới cao niên và bảo vệ an toàn cho công chúng.
Quận Cam gồm 5 districts, 34 thành phố, diện tích: 2,455 km vuông, dân số: 3,056,865
Quận Hạt Santa Clara gồm 5 districts, 15 thành phố, diện tích: 3,377 km vuông, dân số: 1,682,585

Tiểu Sử

Sinh trưởng tại Sài Gòn, Janet Nguyễn cùng gia đình vượt biển và định cư tại California từ năm 1981. Tốt nghiệp văn bằng cử nhân chính trị học trường UC Irvine, và trở thành nghị viên nữ trẻ nhứt trong Hội Đồng Thành Phố Graden Grove từ ngày 2 tháng Mười Một, 2004. Trước đó Janet Nguyễn là thành viên của ủy ban Garden Grove Planning Commission (2002 - 2004), Garden Grove Traffic Commission (2000 – 2002), Garden Grove Hospital Board (2004 - 2006), Orange County Alcohol and Drug Advisory Board. Janet Nguyễn cũng từng làm việc với hai cựu chủ tịch hội đồng giám sát quận hạt (1997 -1999) và là giám đốc đơn vị bầu cử cho dân biểu tiểu bang Ken Maddox (1999 – 2004).
Khu Vực 1 Quận Cam bao gồm bốn thành phố Santa Ana, Westminster, một phần của Garden Grove và Midway City.
Theo báo Orange County Register, Janet Nguyễn là một trong số 30 người Mỹ gốc Việt cần phải chú ý (30 Vietnamese Americans To Watch) và được tập san OC Metro liệt kê vào danh sách 25 nhân vật nóng bỏng nhất (25 Hottest People) của Quận Cam năm 2006.

Việt Nam: Bổ Nhiệm Mới Tại Hoa Kỳ

vn-spokeperson-2007-03-.jpg

Đức Hà
OneViet.com

Phát ngôn viên chính phủ Lê Dũng, người từng công tác tại văn phòng Tổng Lãnh Sự Việt Nam San Francisco dưới thời ông Nguyễn Mạnh Hùng sẽ trở lại nhiệm sở cũ với chức vụ Tổng Lãnh Sự thay thế Tiến Sĩ Trần Tuấn Anh, mãn nhiệm, bản tin của báo The Straits Times, Singapore gởi đi Hà Nội cho biết.
Ngoài ra Thứ Trưởng Lê Công Phụng, 59 tuổi, sẽ được đề cử làm Đại Sứ Việt Nam tại Washington D.C. thay ông Nguyễn Tâm Chiến. Báo Straits Times viết rằng đây là cuộc cải tổ quy mô tại Bộ Ngoại Giao Hà Nội sẽ được chính thức công bố sau khi Việt Nam tổ chức bầu cử Quốc Hội vào tháng Năm tới và ông Phụng, được mô tả là một nhân vật cởi mở phóng khoáng có đường lối uyển chuyển hơn ông Chiến. Phó Thủ Tướng Phạm Gia Khiêm, giới chức cao cấp nhứt vừa công du Hoa Kỳ sẽ nhường ghế Bộ Trưởng Ngoại Giao cho phụ tá Phạm Bình Minh, 48 tuổi, và chỉ còn giữ chức phó thủ tướng.
Phóng viên của Straits Times nhấn mạnh rằng những bổ nhiệm mới trong ngành ngoại giao được chính Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ xướng với đặc sứ ngoại giao Vũ Khoan.
Hai ông Lê Văn Bàng, Đại Sứ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc trước đây sẽ đi làm đại sứ tại Bắc Kinh và ông Nguyễn Phú Bình đến Nhật Bản. Hai ông Bàng và Bình hiện là thứ trưởng tại Bộ Ngoại Giao Hà Nội.
Văn phòng đại diện chính phủ Việt Nam tại San Francisco không xác nhận bản tin của báo Straits Times, cũng được đài phát thanh VOA trích dẫn trong chương trình phát thanh thứ Ba vừa qua. http://www.voanews.com/vietnamese/2007-03-26-voa13.cfm

March 22, 2007

Ung Thư Ruột và Vận Động Cơ Thể

bowel-2007-03.jpgNgọc Thụy
OneViet.com

Chỉ cần chạy bộ, tập tạ hay bơi lội mỗi ngày một tiếng đồng hồ hoặc vận động thể thao đòi hỏi nhiều sức lực, người ta có thể giảm nguy cơ bị ung thư ruột, nghiên cứu mới đây cho biết. Hoặc nếu lau chùi nhà hay làm công việc khác trong hai tiếng đồng hồ mỗi ngày miễn là có vận động cũng có thể tránh được căn bệnh ung thư hiểm nghèo. Đó là kết quả điều tra khoa học 413,000 người tại 10 nước.
Các khoa học gia thuộc cơ quan nghiên cứu International Agency for Research on Cancer (IARC) ở Lyon, Pháp cho hay cuộc khảo sát về việc vận động cơ thể đối với bệnh ung thư ruột già đưa đến kết quả như sau: những người vận động nhiều nhứt có 22% khả năng ít hơn bị ung thư ruột già.
Theo IARC, ung thư ruột già và tá tràng (phần ruột gần hậu môn) là một trong những căn bệnh phổ biến tại các quốc gia phát triển, với 940,000 ca bệnh phát hiện mỗi năm và gần nửa triệu người chết vì bệnh này. Các nhà chuyên môn ước tính rằng 70% những ca bệnh có thể tránh được nếu người ta biết thay đổi lối dinh dưỡng và cách sống. Theo hội ung thư Hoa Kỳ, ung thư ruột già xếp hạng trên ung thư vú và tuyến tiền liệt là một trong những căn bệnh giết người hàng đầu cho cả nam lẫn nữ.

Thí Nghiệm Trên Chuột

Trước đó vào năm 2006, các bác sĩ nhận đã nhận thấy rằng chuột trong phòng thí nghiệm cho hoạt động thường xuyên như đạp vòng xoay ít thấy xuất hiện các bứu độc hoặc khối u polyp ngoài da hay trong ruột, nếu có thì bứu nhỏ hơn hoặc phát triển chậm hơn trên chuột không vận động. Theo webMD, các nhà nghiên cứu của trường y, đại học State University of New Jersey đã lấy chuột cái cạo sạch lông và cho chiếu vào da tia cực tím B (UVB) và A (UVA). Nhóm chuột được đưa vào thí nghiệm trong 14 tuần, một nửa được giữ trong chuồng có vòng xoay và nửa kia không có vòng xoay. Sau cùng cả hai nhóm chuột đều có khối u ngoài da do ảnh hưởng của tia UV. Chuột không hoạt động phát triển u chỉ trong vòng 3.5 tuần trong khi 7 tuần ở chuột có hoạt động đạp bánh xe. Tổng số u cũng 32% ít hơn nơi chuột có vận động.
Cuộc nghiên cứu về ung thư ruột nơi chuột do Trung Tâm Ung Thư đại học University of Wisconsin thực hiện. Các khoa học gia chọn 47 chuột đực có khả năng bị ung thư ruột do di căn, với phân nửa được nuôi trong lồng có vòng xoay. Sau 17 tuần lễ sáu chuột không vận động, chết vì biến chứng của u; ngược lại khối u cũng phát triển trong số chuột có vận động nhưng polyp nhỏ hơn.
Tiến Sĩ Lisa Colbert, thành viên của nhóm nghiên cứu kết luận: “Chuột có vận động đã gia tăng khả năng sống còn và giảm lượng polyp 25% ít hơn so với chuột không vận động.”

Trong cả hai nghiên cứu, chuột có hoạt động, đã giảm cân (bớt mỡ) và tăng trưởng cơ bắp thì ung thư da hoặc ung thư ruột già đều phát triển chậm, u nhỏ hơn hoặc không có. Dựa trên khảo sát này, nhóm chuyên viên của trường y, đại học New Jersey gợi ý rằng có thể việc vận động cơ thể đã giúp làm chết các tế bào ung thư.
Trong khi có thêm kết quả nghiên cứu về việc vận động cơ thể với việc giảm nguy cơ bị ung thư ruột già, bác sĩ James Yoo thuộc trường y, đại học UCLA đưa ra 10 điểm khuyến cáo:

  1. Khám nghiệm ruột sau 50 tuổi. Nếu gia đình có lịch sử bị ung thư ruột, nên khám trước 50 tuổi
  2. Ăn nhiều chất sơ từ 25 đến 30 gram mỗi ngày như trái cây, rau, bánh mi loại whole grain, cereal và các loại hạt và đậu.
  3. Theo chế độ dinh dưỡng ít chất béo.
  4. Chọn thực phẩm có nhiều folic acid (nhiều sinh tố nhóm B)
  5. Hạn chế rượu
  6. Bỏ thuốc lá
  7. Thể dục ít nhứt 20 phút mỗi ngày, đi bộ, leo cầu thang đều tốt.
  8. Khám bác sĩ nếu thấy dấu hiệu lạ như có máu trong phân, tiêu hóa bất thường, giảm cân, đau khoan bụng.
  9. Giữ cân lượng đều, tránh béo phì.
  10. Xem thêm chi tiết tại trang web của American Cancer Society http://www.cancer.org

Paparazzi Phong Cách Việt

angelina-jolie-2007-03.jpgPasse Partout

Mới ngày nào Phạm Quang Sáng, từng bị mẹ bỏ rơi tại bệnh viện Từ Dũ, và được đem về nuôi tại trung tâm trẻ mồ côi Tam Bình, Thủ Đức thì nay được sống trong vòng tay thương yêu của cha mẹ nuôi ở một chân trời xa lạ. Tuy nhiên nếu từ khi em bị chối bỏ lúc sơ sinh rồi về sống trong một trung tâm dành cho trẻ không cha mẹ là điều may mắn đặc biệt cho số phận một con người vì không ít trường hợp tương tự diễn ra bi thảm hơn khi người mẹ lại đem bỏ thùng rác. Nhưng may mắn lại tiếp tục đến với Sáng khi em được chọn trong số cả chục hồ sơ xin nhận con nuôi của một cặp tài tử nổi tiếng của Hollywood. Thế là từ Phạm Quang Sáng, một hài nhi vô thừa nhận, ba năm sau em trở thành nhân vật của thế giới với tên họ mới, căn cước mới và địa chỉ mới: Pax Thiên Jolie, New Orleans, bang Louisiana, USA.

Hẳn nhiên việc chuyển tiếp từ họ Phạm sang họ Jolie diễn ra trong ồn ào, suốt những ngày của trung tuần tháng Ba vừa qua ở Việt Nam, khi báo chí, truyền thanh truyền hình từ trong nước đến ngoài nước tìm đủ mọi cách để săn cho bằng được tin và hình về Bà Smith và người con nuôi Việt. Tường thuật về vụ săn hình náo nhiệt đầy kịch tính, báo điện tử Vietnamnet mô tả như một cuộc lùng bắt cướp, thường thấy trên tivi.

“Gần đến giờ xe chở Angelina Jolie đến Trung Tâm Tam Bình, nhóm phóng viên đang "trực chiến" tại trụ sở Sở Tư Pháp nghe tin liền ầm ầm phóng tới Tam Bình mặc dù hai địa điểm này cách nhau hơn 20km! Hai vệ sĩ của Angelina Jolie liên tục nhắc nhở cánh báo chí không được áp sát cửa căn phòng nơi bé Sáng sẽ được trao cho nữ diễn người Mỹ. Nửa giờ chờ đợi cánh cửa căn phòng mở ra trôi qua trong sự sốt ruột cao độ của tất cả mọi người. Máy móc giương lên, mọi chiếc ghế đều được tận dụng để lấy tầm cao.
Angelina Jolie không đến nỗi đi nhanh như... gió, nhưng do chiếc xe đậu sát cửa phòng, nên chỉ cần vài bước chân, cô diễn viên này đã khuất hẳn trong xe. Tiếng bé Sáng khóc i ỉ bị tiếng máy chụp ảnh rào rạt át đi. Chờ đợi 30 phút chỉ để có được vài giây bấm máy nên không tay máy nào muốn bỏ lỡ cơ hội. Chiếc xe đưa Angelina Jolie ngược về trung tâm thành phố, chui thẳng xuống hầm để xe của Sở Tư Pháp. Gần như không tay máy nào bấm được cảnh ba mẹ con Angelina Jolie đang ngồi trong xe.”

Nếu chỉ có vậy thì nhóm phóng viên ảnh Việt đã làm đúng tinh thần của giới paparazzi, nghĩa là tận dụng mọi cơ hội để lấy hình nhưng không có những hành vi ngăn chận hay bạo lực để có được kết quả mình muốn bất kể hậu quả. Nhưng phóng viên Việt đã vượt quá giới hạn đó. Vietnamnet viết tiếp:
“Quá bức xúc, phóng viên ảnh một tờ báo lớn trong nước đã bạo gan giật mở luôn cánh cửa sau của chiếc xe Innova 7 chỗ để cố lấy cho bằng được hình ảnh của Angelina Jolie. Các vệ sĩ của cô diễn viên này bung cửa xe nhảy ra ngoài xô phóng viên này ngã chỏng gọng!”Tệ hơn nữa người tường thuật cho Vietnamnet không viết hết sự thật về cảnh giật mở cánh cửa xe. Sự thật chỉ được phơi bày khi ông Trevor Neilson, cố vấn của Angelina Jolie, cho phổ biến thông cáo báo chí ngày 15 tháng Ba với nội dụng lên án nặng nề hành vi hung bạo của phóng viên Việt:
“… Khi Angelina rời cơ sở nuôi trẻ mồ côi, họ (nhiếp ảnh viên) giật bung cửa xe, đập rầm rầm vào cửa xe và ném vật cản dưới bánh xe để cố chận xe lại.
“Các paparazzi sẽ nghĩ như thế nào nếu chính họ ngồi trong xe với con cái của họ trong khi người khác từ bên ngoài có hành động hệt như vậy?”
Tình hình náo loạn khi xe hơi di chuyển khác hẳn với bối cảnh êm đềm trước đó bên trong cô nhi viện, khi bà Jolie ngỏ lời cám ơn những người đã hết lòng chăm sóc cho Sáng…”

angelina-jolie-mag-2007-03.jpgViết về diễn biến nhận con nuôi này, báo Tuổi Trẻ nêu vấn đề:
“Hình ảnh vợ chồng Jolie-Brad chở nhau bằng xe máy trên đường phố TP/HCM và giờ đây là hình ảnh Jolie cùng người con Việt của mình là minh chứng sống động cho một thực tế: Việt Nam giờ là một phần của thế giới. Thế nên, sự kiện này không chỉ là chuyện của riêng Angelina Jolie. Đó cũng chính là câu chuyện của Việt Nam. Câu chuyện về một đất nước đã đi những bước dài trong một thời gian ngắn. Giờ đây, khi Việt Nam đã là một phần của thế giới, là một mắt xích trong chuỗi giá trị sản xuất toàn cầu, câu hỏi đặt ra là chúng ta tiếp tục bước tới ra sao để đón nhận những cơ hội thậm chí tốt hơn. Để Việt Nam không chỉ là nơi các ngôi sao ghé thăm mà còn trở thành phim trường của các siêu phẩm thế giới. Để Việt Nam không chỉ là nơi các công ty đa quốc gia đặt xưởng sản xuất mà còn là địa điểm của các cơ quan đầu não và văn phòng đại diện trong khu vực. Để Việt Nam không chỉ là nơi các nước đang phát triển đến học tập kinh nghiệm xóa đói giảm nghèo mà còn là nơi mọi người đến để cảm nhận hạnh phúc trong từng khóe mắt của người dân.”

Câu hỏi đặt ra đã có trả lời ngay: Trước tiên hãy cứ tiếp tục “bức xúc và vô tư tác nghiệp” nhưng phải cư xử một cách chuyên nghiệp, lịch sự và quan trọng hơn cả là tôn trọng tối đa quyền được riêng tư – privacy, nhứt là nếu có liên hệ đến trẻ em. Bà Jolie đã phải thuê riêng một phi cơ với cận vệ để tránh sự dòm ngó cùng những xáo trộn tâm lý do thay đổi môi trường sống sẽ ảnh hưởng đến một đứa bé đang lớn. Angelina Jolie từng phát biểu rằng “Tôi nhận con nuôi người Việt Nam vì yêu đất nước này,” vậy hãy gìn giữ cho tình cảm này ngày một đằm thắm sâu đậm thêm.

PHIM MỚI: Sống Trong Sợ Hãi

living-in-fear-2007-03.jpg

  • Đạo diễn: Bùi Thạc Chuyên, giải Ba thể loại phim sinh viên quốc tế tại Liên Hoan Phim Cannes 2000, Pháp; huy chương Bạc Liên Hoan Phim Đài Loan 2000. Giải Cánh Diều Vàng Việt Nam 2005 dành cho đạo diễn xuất sắc nhất, kịch bản hay nhất và vai chính thành công nhất qua bộ phim Sống Trong Sợ Hãi.
  • Kịch bản: Nguyễn Thị Minh Ngọc
  • Nội dung: Khi chiến tranh chấm dứt, Tải (Trần Hữu Phúc), một quân nhân của Nam Việt Nam đưa người vợ hai (Hạnh Thúy) và con về sống tại vùng đất mới đầy mìn và bom đạn chưa gỡ. Không còn cách nào khác, anh dựng một căn nhà nhỏ, quyết tâm làm lại cuộc đời. Cho đến một hôm anh phát hiện ra cách kiếm sống dễ dàng hơn nhưng cũng đầy hiểm nguy: thu hồi giây kẽm gai, đào gỡ bom mìn bán phế liệu đổi rượu. Nhưng rồi nhờ vậy, Tải nuôi sống được vợ con và cả người vợ đầu (Mỹ Uyên). Khi đất được gỡ mìn trở thành đồng ruộng canh tác, Tải mới hiểu rằng mìn bẫy chỉ nguy hiểm khi đạp lên, nếu không thì cũng chỉ là đất đá.

Lịch chiếu:

8.00 pm – 10.00 pm. Thursday March 22, 2007.
Fong Auditorium. Boylston Hall. (corner of Mass Ave & Linden St)
Harvard University (Boston)
Contact: Hue Le, bhle@fas.harvard.edu

7.30 pm - 9.30 pm. Tuesday March 27th, 2007.
Arledge Cinema, Lerner Hall.
Columbia University (New York City)
Contact: Matt Nguyen, mdn2002@columbia.edu

7.00 pm – 9.00 pm. Wednesday March 28th, 2007.
Yale Cinema. 212 York Street. New Heaven, CT 06511.
Yale University (Connecticut)
Contact: Cecilia, cecilia.ong@yale.edu

7.00 pm-9:00 pm. Thursday March 29th, 2007.
Cornell Cinema. Willard Straight Hall
Cornell University (Upstate New York)
Contact: Thuy Tran, tdtranviet@gmail.com

7.30 pm - 9.30 pm. Friday April 6th, 2007.
MacMillian Hall 117. (between George St & Waterman St)
Brown University (Rhode Island)
Contact: Nhut Tran, Nhut_Tran@brown.edu

Time: TBA
Place: TBA
University of Pennsylvania
Contact: Kathy Luong, nluong@wharton.upenn.edu

7:00 pm – 9.00 pm. Monday April 9th, 2007.
Pacific Film Archive
2575 Bancroft Way (between College & Telegraph)
University of California - Berkeley
Contact: Thuy Pham, cseas@berkeley.edu

7.00 pm - 8.45 pm. Saturday April 14th, 2007.
Vietnamese International Film Festival 2007
HIB 100
University of California - Irvine
Contact: Ysa Le, ysadle@yahoo.com

March 16, 2007

Foreclosure: Bị Nhà Băng Kéo Nhà

foreclosure-2007-03.jpgĐức Hà
OneViet.com

Khoảng hơn 2.2 triệu người khắp Hoa Kỳ sẽ có nguy cơ bị ngân hàng kéo nhà từ nay đến cuối năm trong khi việc cố gắng trả nợ đúng hạn kỳ hàng tháng ngày càng trở nên khó khăn vì lãi xuất tăng, và nỗi hãi sợ cuộc khủng hoảng tài chính sẽ làm suy xụp ngành cho vay và tác động đến toàn bộ nền kinh tế, bản tin AP cho biết.
Hiện chưa thể biết có bao nhiêu người Việt sẽ bị kéo nhà nhưng những vùng nhà mới như Sacramento (Elk Grove), Stockton, Merced, Ventura, Riverside, (Nam Cali), Arizona (Phoenix), Nevada (Las Vegas) … là nơi từ vài năm trở lại đây có nhiều nhà đầu tư gốc Việt tham gia với hy vọng giá nhà tiếp tục tăng và kiếm được chút lời.
“Trong thời gian bốn năm qua, quá nhiều nhà đầu tư đã bỏ tiền ra mua nhà mới để chờ lên giá bán kiếm lời. Bây giờ thấy lãi xuất lên, trả mortgage không nổi, bèn cùng nhau ùn ùn đem nhà ra rao bán, nhưng lúc này không ai mua, nên nhà bị ứ động,” nhà địa ốc Philip Phong Trần của Realty Selection ở San Jose nói với OneViet.
Từ giữa 2006 đến nay lượng nhà lên list vượt quá nhu cầu, vượt quá khả năng của người mua đưa hậu quả tai hại là nhà ứ đọng trong khi tiền vay ngân hàng vẫn phải tiếp tục trả hàng tháng. Nếu chỉ một vài tháng nhà đầu tư có thể chịu nổi nhưng một khi con số trở thành sáu tháng hay hơn nữa thì đành chấp nhận lên list … foreclosure.
Tuy nhiên với một số người khác thì dù không đủ điều kiện mua nhà vẫn chấp nhận trả lãi xuất cao và hàng tháng chỉ trả lãi (interest only) hoặc chấp nhận trả lãi xuất cố định trong một thời gian ngắn hạn sau đó chuyển sang lãi xuất thay đổi lên đến 12% mà từ chuyên môn gọi là subprime mortgage đều đưa đến ngõ cụt là không trả nổi nợ.

Thống kê cho biết có đến 20% người của tổng số người mua nhà theo chương trình subprime mortgage. Khi ngành địa ốc phát triển mạnh - tức giá nhà tăng và lãi vay thấp, chương trình subprime mortgage tuy nguy hiểm nhưng đã giúp người ít tiền có thể làm chủ một căn nhà, nhưng khi lãi xuất tăng – như hiện nay, người ta ước lượng cứ năm người thì một người bị trễ nợ và có nguy cơ bị chủ nợ lấy lại nhà.
Phần lớn không hiểu rằng sau hai năm khoản vay sẽ tăng, chưa kể các lời quảng cáo tái tài trợ - refi đầy hấp dẫn lấy tiền làm ăn, sửa chữa nhà, hay trả nợ cũ … khiến không ít người không bao lâu lại bắt đầu trả nợ từ đầu vì cứ tái đi tái lại.
Một trang blog đổ lỗi cho quỹ dự trữ liên bang FED duy trì lãi xuất thấp quá lâu khiến người mua refi liên tục, một người khác biện minh rằng lỗi do ngân hàng vẫn làm lơ cho vay cho dù người mượn không hội đủ điều kiện.
Giám đốc trung tâm Center for Responsible Lending trụ sở ở Washington giải thích rằng trong nhiều trường hợp chủ nợ cho vay bất kể khả năng có thể hoàn trả nợ hay không của khách hàng. Tin cho biết không ít công ty chuyên về mortgage còn bịa đặt hồ sơ xin vay để mọi việc được thông qua dễ dàng. Lương tháng chưa trừ thuế khoảng 2 hay 3,000/tháng có thể thổi phồng gấp đôi thành 4 – 6,000/tháng.
Kết quả là New Century Financial Corp. trụ sở tại thành phố Irvine, Nam Cali, một trong những hãng tài chính hàng đầu đã bị gạch tên ra khỏi thị trường trao đổi chứng khoán New York NYSE, bị điều tra hình sự và có thể còn đang chuẩn bị khai vỡ nợ trong vài ngày sắp tới theo tin của AP. Hệ quả liên đới là thị trường chứng khoán Hoa Kỳ đã bị rớt đậm tới 242 điểm trên chỉ số kỹ nghệ Dow Jones thứ Ba vừa qua.

Khai Phá Sản

Ông Philip Phong Trần khẳng định:
“Chuyện khai bankruptcy phá sản, nhà bị kéo foreclosed đang và sẽ xảy ra nhiều, và người Việt sẽ nhìn thấy nhiều cảnh cười ra nước mắt.”
DataQuick cho hay tại vùng Bắc Cali có 725 hồ sơ trễ hẹn trong quý 4, 2006 so với 332 của cùng thời gian 2005, tăng 118.4%.
Trong cùng lúc các phân tích gia kinh tế cho rằng vùng San Francisco Bay Area sẽ bị ảnh hưởng nhẹ nhứt so với toàn quốc Hoa Kỳ bởi cơn sốt nhà ứ đọng.
“Người mua nhà nộp đơn vay sẽ gặp nhiều khó khăn hơn, bị đòi hỏi nhiều ràng buộc hơn trong lúc các nhà tài trợ subprime mortgage đưa ra thị trường nhiều nhà hơn và điều này có thể làm hạ giảm giá nhà hầu bán nhanh lấy lại vốn.”
DataQuick cho biết lượng nhà trao đổi chủ trong tháng Hai tại Vùng Vịnh không thay đổi với cùng thời gian năm ngoái, nhưng lượng nhà bán ra thấp nhứt từ tháng Hai 1996.

Tuy vậy cũng có những người may mắn như bà Nguyễn Thị Khánh ở San Ramon. Bà treo bảng bán căn nhà hai tầng rộng thênh thang mua từ tháng Chín năm 2000 với giá $855,000 và sáu năm rưỡi sau cũng vào tháng Chín căn nhà được bán với giá $1,225,000 chỉ không đầy một tháng treo bảng.
“Bao nhiêu căn cùng dãy treo bảng bán không được mà căn của tôi bán quá nhanh làm tôi cũng bất ngờ,” bà nói. Hiện bà ở trong một căn trệt nhỏ hơn của nhà xây dựng Shapell cùng thành phố San Ramon.

Aging in a Foreign Land

aging-in-america-2007-03.jpg

New America Media
Ngọc B. Lâm, as told to Andrew Lâm,

Editor's Note: Growing old in America can mean growing more isolated, and that’s particularly tough on those whose home cultures stress strong family and clan ties. Ngọc B. Lâm came to America in 1975 as a refugee and worked as an accountant for more than 20 years. Andrew Lâm is a NAM editor and author of “Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora” (Heyday Books, 2005).

FREMONT, Calif. -- There's a Vietnamese saying: America is paradise for the young, but hell for the old, and how true it seems now that I' m in my mid-70s. America has all these products that cater to children: toys, movies, video games, theme parks. For the old there's only isolation and loneliness.
Vietnamese are defined by family, by community, and when you lose that, you lose a big part of who you are. In Vietnam I never thought of living anywhere else but in my homeland. You live and die where your ancestors lived and died. You have your relatives, your clan; you have your family, your temple.
Once we were bound to the land in which our ancestors are buried, and we were not afraid of death and dying. But in America our old way of life is gone. We were forced to flee after the war ended in 1975, and we have lived in exile since then. Today, my friends and relatives are scattered across the world.

In America you lose so much the older you get -- friends, relatives, memories, mobility, a sense of yourself. The phone rings. I pick it up. It's Mrs. so-and-so in Los Angeles. She's got diabetes and had her leg amputated. Then the phone rings again: Mr. so-and-so in
Georgia has lung cancer. He's only got a few months left. Back in Vietnam, we were all good friends. But at my age, how do you visit when they're thousands of miles away? Can you imagine calling your close friends as they lay dying in a hospital, apologizing for not being able to go see them for one last time? Well, I do that monthly now. It's very sad.
My husband and I, we are planning a trip this summer to Europe. It's our final trip, to say goodbye to relatives and friends. We know we won’t be able to travel after this, as our strength is failing. We'll never see them again after that. I can hardly climb down stairs
because my knees hurt very badly. We sold our house and live in a condo with an elevator because it's the only way to be independent now.

aging-in-america-walking-2007-03.jpgWhat I worry about most is that my memory is not what it used to be. I am the keeper of our family tree, but it's all in my head. Who's related to whom was my specialty, being the oldest daughter in the family. But none of my children know about the large clan connection, not even my younger siblings. Without me, people who used to be relatives will be strangers if they meet again on the street. I used to know all the way to my third cousins on both my side and my husband's side of the family. I have to write down all of their names before my memory goes.
Sometimes when I get up in the morning, I stare out at the trees outside and wonder where I am. Sometimes I go to the apartment complex across the street, where there are some abandoned cats. I feed them with my leftovers. They recognize my voice. I call and they run to me. They are my source of joy.

When my children and grandchildren visit it's a great time, of course. But everyone has their own lives. They come once in a while, but what do you do with all those empty hours that stretch out before you?
My mother, who died at the age of 97, and my mother-in-law, who died at the age of 95, were in the same convalescent home for years. I used to take the bus to see them everyday, even when I was working. I knew how sad it was to grow old in America even back then, when I was healthy and younger. The nurses told me how lucky the two
grandmothers were, having all these children and grandchildren visiting them on a regular basis. "It's the Vietnamese way," I would tell them. All those other old people, their children rarely visit. I remember a few old women sitting in their wheelchairs waiting for their children or family, day in and day out, and no one came. There was even one who outlived her children and still, everyday, she expected her sons to walk in through the door. How tragic to live so long and to be so alone!

The old are obsolete here in America. Neither respected nor deemed important. Back home, the elders are given the highest place of honor, and it was they who dispensed wisdom and shared their experiences with those who came up after them. It's not true here. No one wants to hear what you have to say. You feel isolated from your Americanized children and grandchildren. They laugh at things I don't understand. America is so much more their country than it is mine.
In the winter afternoons I sit and watch the barren trees, feeling very lost. I think of how the whole world I once knew is all gone now, like incense smoke. I think of the old country, of the Tet festivals back in Saigon, of the weddings and holidays, with
gatherings of families and friends, everyone together, children running, adults gossiping, women cooking together, and I feel this deep yearning for the distant past.

Nước Nóng và Hạnh Phúc Gia Đình

hotbath-2007-03.jpgPasse Partout

Trời lành lạnh hay sau một ngày lao động vất vả bèn rủ nhau đi tắm hơi hay về nhà ngâm mình trong bồn nước nóng, u chao là sản khoái thư dãn nhưng tai hại thay đó cũng có thể là nguyên nhân đưa đến mất hạnh phúc gia đình! Không phải về những chuyện nhỏ bên trong nhà tắm hơi mà vì rằng khả năng truyền giống của người nam bị sụt giảm khi hai hòn bi hoặc tinh hoàn bị hâm nóng quá lâu nhưng vấn đề vẫn có thể đảo ngược được nếu biết hạn chế.
“Kinh nghiệm dân gian đã nói rằng tắm nước nóng không tốt cho khả năng truyền giống, nhưng lại có rất nhiều cặp vợ chồng không biết chuyện này khiến tôi phải mở cuộc nghiên cứu, đi tìm sự thật,” bác sĩ Paul J. Tureck giải thích với Reuters.
Vị bác sĩ của đại học UCSF nhìn nhận rằng có rất ít thông tin về vấn đề này, và một nhóm khoa học gia của trường mới làm một cuộc khảo sát.

Quần Nào?

Ngay cả trang webMD (http://www.webmd.org) cũng chỉ có một trang ngắn với đầu đề “Boxers or Briefs” (xà lỏn hay quần lót?) viết dưới dạng blog.
Bài blog viết: Khi chuyện không có con không còn là chuyện nhỏ nữa, thì các cặp vợ chồng đi tìm mọi nguyên do, kể cả từ chiếc quần lót mặc bên trong của các ông chồng đến thói quen tắm nước nóng. Và webMD khẳng định cái quần mặc bên trong đó dù bó sát (brief) hay rộng thùng thình (boxer) đều không ảnh hưởng đến lượng tinh trùng mà tắm nước nóng mới thực sự là kẻ thù của tinh trùng. Nhiệt độ cao rõ ràng có lảm giảm số lượng và khả năng di chuyển nhanh của tinh trùng. Bởi thế bác sĩ Sheldon Marks, tác giả của trang blog, nói rằng ông thường khuyên bệnh nhân nên tránh làm tăng sức nóng ở vùng “phía dưới.”

Ông giải thích thêm rằng lý do Thượng Đế sinh hai hòn bi phải đánh đòng đưa như quả lắc đồng hồ, tách ra khỏi cơ thể là để được thông thoáng tránh xa nhiệt độ của cơ thể thường là 96.6F (37C). Do đó tìm cách làm cho hai hòn nóng lên không phải là điều tốt cho việc nhân giống. Kết luận: Chùm hai trái, trái cao trái thấp không thích hợp cho nước nóng, xông hơi sauna hay ngâm bồn nước xoáy jacuzzi.
Và chỉ một lần lỡ quên ngâm nước nóng quá lâu thì phải 74 ngày sau, lượng tinh trùng mới được hồi phục, mới có khả năng vượt sâu vào tận hang ổ để kết nhụy đơm bông. Bác sĩ Marks nhắc nhở rằng chỉ vài phút tắm nước nóng hàng ngày thôi cũng đủ làm giảm số lượng. Tóm lại là chỉ nên tắm âm ấm và tắm thật nhanh nếu quyết tâm muốn kiếm cháu nội cho bà bồng.

Khảo Sát

Nghiên cứu của đại học UCSF được thực hiện một cách bài bản. Nhóm khoa học gia chọn 11 người vô sinh, tuổi trung bình 36, vẫn có thói quen tắm nước nóng, hay ngâm nước nóng ít nhứt 30 phút mỗi tuần. Kiểm tra chất lượng và số lượng tinh trùng trước và sau khi ngưng tắm nước nóng trong ba tháng hay nhiều hơn. Sau ba đến sáu tháng, ngưng nước nóng thì năm người cho thấy lượng tinh trùng khỏe gia tăng 491%.
“Muốn tăng cường khả năng có con, các ông chỉ cần ngưng các sinh hoạt tắm nóng, xông hơi cũng có thể giúp ích phần nào,” bác sĩ Turek nhấn mạnh.
Năm trong số sáu người còn lại, dù ngưng tắm nóng vẫn không thấy một biến chuyển nào là vì mang bệnh ghiền thuốc lá.
Theo lời bác sĩ Turek các ông nên đối xử cẩn trọng với cơ thể mình, đừng lạm dụng bằng cách bắt chùm bi phải chịu nóng quá tải.
“Hễ mỗi nhịp đập của tim, thì một người nam khỏe mạnh sản xuất ra 1,200 con tinh trùng, do đó bộ máy cực kỳ nhạy bén và chạy liên tục đó cần được chăm sóc, nâng niu và … chiều chuộng đúng mức,” ông nói.

IVCE Phát Động Chương Trình ViSTA

IVCE-2007-03.gifTổ chức bất vụ lợi IVCE - The Institute for Vietnamese Culture & Education trụ sở tại New York vừa công bố chương trình ViSTA là chương đi kèm với các cuộc hội thảo du học Hoa Kỳ tổ chức tại Việt Nam từ năm 2000 nhằm giúp sinh viên Việt muốn du học bậc đại học tại Mỹ.
ViSTA tắt của Vietnam Summer Teaching Assistant là chương trình tuyển dụng sinh viên đại học hay hậu đại học ở Mỹ để dạy các lớp Anh ngữ TOEFL, SAT, GRE hoặc GMAT trong mùa hè năm nay ở Việt Nam.
Sinh viên thuộc tất các trường đại học ở Mỹ đều có thể tham gia nếu hội đủ điều kiện.

Mục đích: dạy các lớp TOEFL, SAT, GRE, GMAT ở Việt Nam.
Điều kiện: sinh viên năm 2, 3, 4 đại học và tất cả sinh viên bậc MA
Thời gian: 8 tuần lễ (với 4 tuần tại hai thành phố)
Địa điểm: Cần Thơ, TP/HCM, Đà Nẵng, Huế, Hà Nội, Thái Nguyên
Chỗ ở: các đại học địa phương cung cấp
Tiền túi: $300
Hạn chót ghi danh: 15 tháng Tư, 2007

IVCE cho biết sinh viên được chọn phải tự túc tiền vé máy bay khứ hồi Mỹ-Việt Nam cùng các chi phí khác trong thời gian 8 tuần lưu trú ở Việt Nam. Các đại học hiện sinh viên đang ghi danh theo học có thể giúp các khoản phí này qua các chương trình trợ cấp grant hoặc học bổng. IVCE có vai trò hướng dẫn, phối hợp và huấn luyện.

Địa chỉ liên lạc nhipsong@ivce.org hay tại trang web http://www.ivce.org

March 12, 2007

Phó Thủ Tướng VN Kêu Gọi Đại Đoàn Kết Dân Tộc

pham-gia-khiem-2007-03.jpg“Những thành quả về chính trị, kinh tế và xã hội của năm 2006 với mức xuất khẩu và đầu tư nước ngoài cao nhất từ trước đến nay cho thấy Việt Nam đang đi đúng hướng nhưng cũng cho thấy quyết tâm của Việt Nam trong nỗ lực kiện toàn cơ cấu để hội nhập với toàn cầu.”


Đức Hà
OneViet.com

SAN FRANCISCO - Trong cuộc tiếp xiếp ngắn gọn đầu tiên với hơn 200 doanh nhân Việt và Mỹ Vùng Vịnh, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Ngoại Giao Việt Nam Phạm Gia Khiêm kêu gọi người Việt hải ngoại hãy cùng góp sức đóng góp cho quê hương.
“Đảng và Nhà Nước Việt Nam đang tạo mọi điều kiện thuận lợi như từ việc bãi bỏ visa nhập cảnh, triển khai các chính sách khuyến khích đầu tư đến việc mua nhà tại Việt Nam … để bà con về thăm quê hương kể cả góp sức xây dựng đất nước,.”
Trong gần hai tiếng đồng giao lưu mang nhiều tính chất thân tình hơn là một họp báo trịnh trọng tổ chức tại khách sạn Ritz-Carlton Hotel, chiều thứ Bảy 10 tháng Ba vừa qua, hai bên chính phủ và Việt kiều đã tạo được nhịp cầu thông cảm mà nhiều khách tham dự cho rằng rất tích cực.
“Tiếp nối sau WTO và PNTR đây là lần gặp gỡ đầu của một giới chức cấp cao Nhà Nước Việt Nam với người Việt ở Mỹ là một khởi điểm rất đẹp cho năm 2007. Các vấn đề then chốt như tham nhũng, thủ tục phiền toái ngày càng được tháo gỡ, nâng cao vai trò của Việt kiều … là những điểm rất lợi cho cộng đồng Việt hải ngoại khi người Việt ngày càng hướng về quê hương nhiều hơn,” Giáo Sư Chung Hoàng Chương của trường City College of San Francisco chia xẻ với OneViet.
Ông nhấn mạnh rằng việc bãi bỏ visa vào cuối năm nay - theo lời phó thủ tướng, là một hành động cụ thể chứng tỏ sự quan tâm của chính phủ với người Việt hải ngoại:
“Quyết định đó đã thể hiện đúng tinh thần người hải ngoại là một nắm ruột của người Việt trong nước.”

Phó Thủ Tướng Khiêm cho biết chuyến đi thăm Hoa Kỳ của đoàn Việt Nam gồm đại diện Văn Phòng Chính Phủ, Bộ Giao Thông, Khoa Học, Bưu Chính và Giáo Dục từ ngày 10 đến 18 tháng Ba nhằm mục đích tiếp tục mở rộng mối quan hệ với Mỹ sau WTO và PNTR chủ yếu là thực thi những cam kết đã có, chuẩn bị cho chuyến viếng thăm của Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết vào mùa hè và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng mùa thu năm nay đồng thời gặp gỡ vận động các doanh nghiệp Mỹ và Việt tăng cường đấu tư vào Việt Nam trong mọi lãnh vực.
“Những thành quả về chính trị, kinh tế và xã hội của năm 2006 với mức xuất khẩu và đầu tư nước ngoài cao nhất từ trước đến nay cho thấy Việt Nam đang đi đúng hướng nhưng cũng cho thấy quyết tâm của Việt Nam trong nỗ lực kiện toàn cơ cấu để hội nhập với toàn cầu.”
Nếu Mỹ và Việt Nam từng là kẻ thù trong chiến tranh và nay ngồi lại với nhau và mới đây Việt Nam cũng tiến gần hơn với Tòa Thánh Vatican thì mối quan hệ người Việt trong và ngoài nước vẫn chưa có nhiều chuyển biến. Vào ngày thứ Sáu, một nhóm người Việt đã tập trung ở đường California tại thành phố San Francisco để biểu tình ủng hộ các phong trào đòi dân chủ ở trong nước. Đây là một trong một loạt các vụ xuống đường cho cùng mục tiêu diễn ra khắp thế giới, theo báo San Francisco Chronicle.

pham-gia-khiem-group-2007-03.jpg

Đại Đoàn Kết

Hỏi rằng làm thế nào để dung hòa hai quan điểm trong nước và hải ngoại vẫn còn nhiều đối nghịch, Luật Sư Nguyễn Hữu Liêm tại San Jose góp ý:
“Tôi nghĩ rằng cuộc họp hôm nay có thể gọi là thành công nhưng nếu thẳng thắn và trực tiếp hơn chút nữa thì tốt.”
Ông nêu thí dụ như nếu cuộc họp là một bàn tròn mở rộng có phía chính phủ và đại diện nhiều thành phần của người Việt hải ngoại – đặc biệt những người xưa nay vẫn bất đồng với chính sách của Việt Nam, cùng ngồi đối thoại trao đổi thì kết quả sẽ cao hơn.
“Tôi tin chắc một ngày nào đó sẽ xảy ra vì nếu có lời mời nghiêm chỉnh, thật lòng và chứng tỏ bằng một chính sách có thực chất, thì mọi người sẽ sẵn sàng đối thoại trong xây dựng.”
Người ta còn nhớ hồi tháng Mười Hai, 2001 buổi gặp gỡ của Phó Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tại khách sạn Marriot ở San Francisco đã bị gián đoạn khi bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh có những hành vi toan tính phóng hỏa và bạo hành.

Tuy nhiên nếu phiên họp mặt kín đáo tại San Francisco diễn ra êm thắm và khách tham dự không còn ngại chụp hình và trả lời phỏng vấn thì các cuộc tiếp xúc của đoàn Việt Nam tại Washington D.C. chắc chắn sẽ gặp sự chống đối của người Việt miền đông Hoa Kỳ.
Bản tin ngày Chín tháng Ba của Human Rights Watch đã chỉ trích Việt Nam vừa mở cuộc tấn công tệ hại nhứt vào những người bất đồng chính kiến ở trong nước.
Bản tin dẫn lời bà Sophie Richardson, Phó Giám Đốc Human Rights Watch Asia: “Dù rằng đang có vị trí trên sân khấu kinh tế toàn cầu, thì thành tích về nhân quyền lại tụt hậu.” http://hrw.org/english/docs/2007/03/09/vietna15466.htm
Trả lời về vấn đề này phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hà Nội nói rằng “không có đàn áp chính trị, chỉ có những người vi phạm luật pháp Việt Nam bị xử lý theo luật pháp.”

Nhưng theo nhà doanh nghiệp David Sam Huỳnh thuộc nhóm tư vấn Consultant Group chuyên về địa ốc, di trú và bảo hiểm ở San Francisco người chống đối chỉ rất ít:
“Đa số sẽ không bỏ lỡ cơ hội đầu tư vào Việt Nam, vừa xây dựng quê hương vừa giúp trực tiếp người thân, trong khi chính phủ ngày càng có các chính sách trong sáng hơn.”

March 08, 2007

Vietnam Town Ở San Jose

chinatown-sf-2007-03.jpg

Timothy Roberts
Silicon Valley/San Jose Business Journal

LTS: Nếu Koreantown trên đường El Camino Real ở Santa Clara đã gặp trở ngại thì Vietnam Town ở San Jose lại có nhiều cơ may để thành hình và đứng cạnh các địa danh như Japantown, Little Portugal, hay Little Saigon, Chinatown ở San Francisco. Bài viết “Group wants to designate Vietnam Town,” của nhà báo Timothy Roberts được OneViet chuyển dịch với sự đồng ý của tác giả.(http://sanjose.bizjournals.com)

Hơn 30 năm sau khi đợt di dân người Việt đầu tiên đến Mỹ, một nhóm doanh nhân gốc Việt muốn chính thức đặt danh xưng Vietnam Town cho một khu phố thương mại ở San Jose.
Đứng sau dự án này hai nhà doanh nghiệp, một là chuyên viên thuế vụ và người kia chuyên về tư vấn và tiếp thị. Cả hai đều thuộc thế hệ thứ hai người Mỹ gốc Việt, nhóm người muốn vươn ra khỏi những giới hạn của cộng đồng thiểu số và tiến vào dòng chính.
“Chúng tôi thuộc thế hệ mới, sẵn sàng nhập cuộc chơi.” phát biểu của Jim Nguyễn, từng là giám đốc thương vụ của tuần báo Việt Mercury. Hiện nay ông điều hành nhóm ThinkViet, một cơ sở đang nỗ lực nối kết các thương nghiệp Việt với dòng chính Hoa Kỳ và ngược lại.
Ông nói thêm rằng người Việt có một cơ sở kinh tế vững mạnh và chúng tôi muốn điều này phải được công nhận.”

Jim Nguyễn với Sonny Nguyễn là đồng sáng lập viên tổ chức VABA - Vietnamese American Business Access Group. Cả hai đang muốn tạo cơ hội cho các thành viên tiếp cận với doanh nghiệp dòng chính và ngược lại đưa doanh nghiệp Mỹ tiến gần với khoảng 4,000 thương nghiệp Việt tại San Jose, nơi có gần 100,000 người Việt sinh sống.
Sonny Nguyễn điều hành dịch vụ khai thuế và ấn hành Nhà Magazine, một tập san in trên giấy bóng đầy màu sắc, tập chú về sinh hoạt đời sống và thị trường địa ốc.
Cả hai đang góp nhặt những mảng rời từ phòng thương mại Việt- Mỹ (Vietnamese American Chamber of Commerce of Santa Clara Valley), dường như không tích cực họat động trong những năm gần đây. Nhiều lần tìm cách tiếp xúc với bà Hạnh Giao và ông Nguyễn Văn Thuận để phỏng vấn đều không được.

Tuy nhiên cũng đã có dự án về một Vietnam Town. Đây là khu đất 267,000 square feet trên đường Story, và gần McLaughlin, nơi mà ông Tăng Lập Thành đang phát triển thành một khu thương mại quy mô. Hiện xe ủi đất đang làm việc và có hàng rào bao quanh. Ông Thành dự kiến thiết kế một vùng tương tự như vùng SantanaRow, một thành phố nhỏ, một thí điểm phát triển thị tứ. Ông cho bán từng đơn vị thay vì cho thuê, vì nhận thấy di dân thích làm chủ căn phố của mình hơn là đi thuê. Người viết cũng không liên lạc được với nhà đầu tư họ Tăng.

little-saigon-sfo-2007-03.jpgNhưng nhóm VABA mới thành lập, muốn Vietnam Town có một diện tích rộng hơn. Trong chuyến đi thăm hiện trường, ông Sonny Nguyễn vạch ra đường ranh của khu Vietnam Town, theo quan điểm của VABA, phải bao gồm: đường Story, King, Capitol Expressway và Monterey, kể cả khu Santa Clara County Fairgrounds.
Jim Nguyễn có phần dè đặt hơn:
“Có lẽ nên tránh làm tổn thương người địa phương, nếu chúng tôi nói rõ diện tích toàn bộ khu vực. Chúng tôi cần nhiều người cùng tham gia vào dự án này.”
Nghị Viên Madison Nguyễn nói rằng cô ủng hộ một khu vực giới hạn hơn bắt đầu từ đường Story khởi từ xa lộ US 101 kéo dài đến đường Senter.
“Như thế sẽ bớt lầm lẫn hơn.”
Mới đây Nghị Viên Madison Nguyễn đã tổ chức phiên họp bao gồm Sonny Nguyễn, Jim Nguyễn, Pat Dando thuộc Phòng Thương Mại San Jose Silicon Valley và Paul Krutko, giới chức đứng đầu cơ quan phát triển thành phố, để thảo luận về kế hoạch phát triển khu vực liên hệ.
Theo Madison, “Thành lập một Vietnam Town cho thấy thành phố quan tâm đến nét đa dạng về sắc tộc và nhìn nhận sự đóng góp của giới doanh thương Mỹ gốc Việt.”
Trong khi đó ông Krutko lại cho rằng Vietnam Town sẽ là điểm hấp dẫn và làm cho thành phố San Jose dễ lôi cuốn khách du lịch cũng như các nhà thiết kế kế hoạch hội họp.
“Khi du lịch, người ta thấy một hình ảnh gần như giống nhau – cũng khách sạn đó, và nhà hàng đó. Và chúng tôi đã đặt cơ sở trên những điểm đó để nhấn mạnh đến sự khác biệt. Ở đây có cộng đồng người Việt đông nhứt Hoa Kỳ sinh sống, và chẳng hân như khi nhóm 10 người thuộc công ty Photonics West tham dự đại hội ở San Jose, họ có thể đi chơi Japantown hoặc, có thể Vietnam Town.”
Nếu khu vực này trở thành Vietnam Town, phía tây của xa lộ 101 thì sẽ có nhiều điều phải cân nhắc. Về phía đông của 101, cư dân ở đó phần lớn là Hispanic. Trung tâm thương mại Tropicana Shopping Center, chủ yếu dành cho khách hàng người Hispanic nằm tại góc hai đường Story và King.

Hiện có một số doanh nghiệp của người Hispanic hay cửa hàng thức ăn Mễ chen lẫn trong vùng đất rộng lớn của các cửa tiệm Việt, nhưng theo Rudy Rodriguez, một chuyên viên bảo hiểm và cựu ứng viên chức nghị viên thành phố, nói rằng ông không nghĩ có một sự căng thẳng nào cho việc đặt tên Việt.
“Tôi rất quen thuộc với cộng đồng Việt. Họ cởi mở và thân thiện với cộng đồng người Hispanic.”
Tuy vậy, cẩn thận vẫn là hơn. Trước tiên Madison Nguyễn giới thiệu những người hậu thuẫn kế hoạch đặt tên là Sonny và Jim Nguyễn với Phòng Thương Mại. Kế đó là nghiên cứu xem các cộng đồng khác ứng xử như thế nào cho một dự án tương tự. Tại Nam Cali vài nhóm nhỏ người Việt lại chọn danh xưng như Little Saigon.”
Jim Nguyễn hy vọng rằng dự án được hiểu như là một cách để các doanh nghiệp mới tập trung hoạt động, nhưng cũng để giúp giới thương nghiệp Mỹ gốc Việt tiến vào dòng chính Hoa Kỳ.
“Tôi muốn tổ chức và tạo sức mạnh cho mọi người tiến vào một cộng đồng rộng lớn hơn.”

Tỏi và Cholesterol

garlic-cholesterol-2007-03.jpgNgọc Thụy
OneViet

Tỏi, gia vị không thể thiếu trong bếp hay trên bàn ăn, được xem là phụ gia được dùng nhiều nhứt sau hành. Trong bếp Việt hầu như tất cả các món ăn có chất dầu hay mỡ đều khởi đầu bằng “phi hành tỏi cho thơm.” Tỏi không chỉ làm tăng khẩu vị, làm cho miếng nem chua thêm đậm đà, cho nước chấm thêm thơm ngon mà tỏi còn là vị thuốc thiên nhiên tuyệt vời. Ngoài việc làm tăng mùi “hơi nặng” cho hơi thở và bài tiết thì tỏi, theo WebMD, có công dụng từ làm giảm nguy cơ bị ung thư họng, thực quản, ruột già, yết hầu, buồng trứng, thận, trị sán lãi, nhiễm trùng hô hấp, bệnh phụ nữ, đến nghẽn mạch, chữa bệnh loét chân do nấm (athlete’s foot), làm lành vết thương…Tuy nhiên phát hiện mới nhứt cho thấy tỏi không làm giảm cholesterol trong máu.
“Tỏi không giúp gì hết trong vấn đề này. Không có con đường tắt trong việc làm giảm cholesterol,” phát biểu của Giáo Sư Tiến Sĩ Christopher Gardner thuộc trung tâm nghiên cứu Stanford Prevention Research ở Palo Alto. Và ông cho biết muốn giữ gìn cơ thể khỏe tốt thì phải theo chế độ dinh dưỡng lành mạnh. Không có loại thuốc tây y hay thuốc nam nào có thể dùng để đối phó với cholesterol đóng trong máu.

Phát hiện mới đã làm đảo ngược những rêu rao về công dụng của tỏi nói rằng thí nghiệm trong phòng lab cho thấy tỏi làm giảm cholesterol, nhưng lại không có bằng chứng nào cho thấy tỏi cũng có tác dụng như vậy bên trong cơ thể, Giáo Sư Gardner viết trong tập Archives of Internal Medicine. Trong ống nghiệm và trên một số thú vật, chất allicin chứa trong tỏi dập, có khả năng ngăn chận việc hình thành chất cholesterol. Cholesterol là cục mỡ đóng trong mạch máu và gây nghẽn mạch.
Nghiên cứu của bác sĩ Gardner trên 192 người có tỉ lệ cholesterol xấu – LDL tương đối hơi cao cho thấy tỏi vô tác dụng. Những người tham gia cuộc nghiên cứu được cho ăn bánh mì phết tỏi tương đương sau tép tỏi trong sáu tháng liền. Đi xa hơn nữa, ông còn nhấn mạnh những thông tin cho rằng tỏi làm tăng sức đề kháng của cơ thể và giúp ngừa ung thư đều cần phải nghiên cứu thêm nữa. Tuy vậy nhóm khoa học gia cũng không loại bỏ trường hợp tỏi có thể có ích cho những người có tỉ lệ LDL cao hơn 150 hay đòi hỏi phải uống hay ăn lượng tỏi nhiều hơn. Nhóm chuyên viên của đại học Hebrew University ở Jerusalem cho rằng muốn thấy hiệu quả của tỏi đối với tim thì phải ăn ít nhứt 12 tép tỏi mỗi ngày cho người nặng 150 pounds.

garlics-2007-03.jpg

Từ lâu nay lời loan truyền trong dân gian về đặc tính tốt của tỏi bắt đầu từ thời cổ Hy Lạp khi người ta tin rằng ăn tỏi và mùi tỏi gắt tạo sức mạnh và lòng can trường cho chiến sĩ ngoài mặt trận. Người ta dùng nước ép tỏi để sát trùng, để bảo quản xác chết, ngăn chận quỷ ác, và chữa đủ mọi chứng bệnh từ cảm lạnh đến ho lao, kể cả gãy xương. Vào thời nay, người ta vẫn xem tỏi như một loại thực phẩm tốt cả khả năng chữa bệnh, nhưng thật ra những điều này không được chứng minh bằng khoa học.

Nhưng có điều chắc chắn là dập tỏi trước khi nấu thì tỏi vẫn giữ được các chất tốt hơn là tỏi sắt lát hay nguyên củ. Chất allicin có trong tỏi vẫn không bị phân hủy cho dù nấu sôi trong ba phút hay nướng lò ở nhiệt độ 400 độ Fahrenheit.
Vậy nếu tỏi không ngừa được việc thành hình cholesterol trong máu thì tỉ lệ bao nhiêu cholesterol được xem là an toàn. WebMD cho biết:
Tổng số lượng cholesterol phải dưới 200 mg/dL, cholesterol xấu – LDL, phải dưới 100 và cholesterol tốt HDL phải đạt 60 hay cao hơn.

BẦU CỬ ĐẶC BIỆT 2007 - Cử Tri Chọn: Hon Liên & Kansen Chu

hon-lien-campaign-2007-03.jpg

Đức Hà
OneViet.com

Trong tiếng ồn ào chúc tụng, ngợi khen và động viên rộn rã của quan khách tụ tập trong đêm bầu cử tại nhà hàng Grand Palace trong khu chợ Ranch 99 ở San Jose, đêm thứ Ba vừa qua, ứng cử viên Hon Liên phát biểu lời cám ơn trong tiếng vỗ tay liên hồi.
“Hon Liên chân thành biết ơn bạn hữu, ủng hộ viên và thiện nguyện viên đã hết lòng giúp đỡ trong suốt thời gian tranh cử vừa qua. Với nỗ lực này, quyết tâm này chúng ta sẽ thắng lớn ở vòng hai.”
Câu nói vừa dứt thì tiếng hô “Hon Liên! Hon Liên! Hon Liên!” cũng vang lên tràn ngập.
Nếu suốt từ 8 giờ tối, Hon Liên, trong bộ âu phục màu đen quen thuộc, vẫn giữ được nụ cười trên môi, lăng xăng chào hỏi mọi người, nhưng rõ ràng chỉ là nụ cười gượng và căng thẳng cho dù số phiếu của bà luôn bám sát người đi trước. Tuy nhiên khi kết quả đếm phiếu chấm dứt với tỉ lệ 30.86 % và 24.85 % vào khoảng 10 giờ rưỡi, thì Hon Liên cười thật sự, dạn dĩ. Đầy tự tin.

Kết quả bầu cử tại District 4 với Kansen Chu về nhứt (2533 phiếu) và Hon Liên về nhì (2023 phiếu) sẽ đưa đến bầu cử vòng hai vào tháng Sáu vì cả hai đều không hội đủ 50% + 1 phiếu để thắng cử. Cuộc bầu cử đặc biệt ngày 06 tháng Ba, 2007 là nhằm điền khuyết vào ghế nghị viên bỏ trống khi ông Chuck Reed được bầu làm thị trưởng San Jose hồi năm ngoái. Chắc chắn kết quả này không làm toàn thể người Việt San Jose hoan hỉ, vốn đã đã bị chia làm hai nhóm kể từ khi hai ứng viên Hon Liên và Bryan Đỗ cùng ghi danh tranh ghế Khu Vực 4. Nhưng với nhiều người Việt, kể cả trong giới truyền thông thì chấm dứt như vậy là vừa đẹp, chứ để hai người Việt vào vòng hai thì không biết cộng đồng sẽ tan nát đến mức độ nào.
“Với lối tranh cử đánh phá như vậy, không thể thành công ở Khu 4, nơi người Việt không chiếm đa số,” nhà báo Cao Sơn, nổi tiếng với những lời nói thẳng thừng, chia xẻ với OneViet. Ông Cao Sơn là cây viết chính của tờ Tin Việt News.
Một nhà báo khác góp ý rằng nếu Hon Liên có thua thì lại trở về làm ăn buôn bán, nhưng với Bryan Đỗ thì coi như chấm dứt mộng chính trị. Ông còn cho biết thêm là cử tri càng ngày càng sáng suốt “không dễ gì thuyết phục nếu không có cơ sở.” Ngay cả Phó Chủ Tịch khu học chính East Side Union High School District Nguyễn Lân cũng không ủng hộ người từng giúp ông thắng cử năm nào, lại ủng hộ Kansen Chu thì phải biết tình hình không thuận lợi cho Bryan Đỗ, mà nhiều người cho rằng có nhiệt tình và xốc vác nhưng thiếu chiều sâu.
Với giáo sư Nguyễn Hữu Liêm thì cả hai người Hon Liên và Bryan Đỗ đều có thể trở thành nghị viên tốt tuy rằng cả hai đều chưa có bề dày về sự nghiệp và có thể bị chia phiếu, làm lợi cho đối phương.

Chọn Lựa

Khi Thị Trưởng Chuck Reed ra thông báo ủng hộ Hon Liên, người chỉ mới xuất hiện hồi gần đây đã khiến không ít người Việt thắc mắc, đến nỗi có người người gọi đó là “bóng ma.” Nhưng giờ đây mới thấy ông Reed nhìn xa và thấy rộng. Thông báo viết: “Hon Liên là một doanh nhân thành công và bà biết rõ rằng quyết tâm và chuyên cần là chìa khóa dắt đến thành công. Bà thông minh, có cá tính và kinh nghiệm để trở thành một nghị viên tốt đại diện cho Khu Vực 4. Đó là lý do tại sao tôi hậu thuẫn cho Hon Liên và kêu gọi cử tri cùng với tôi bỏ phiếu cho Hon Liên.”
Và kể từ đó truyền thông Việt ngữ bắt đầu một loạt bài viết và chương trình phát thanh tấn công, kể cả qua email đến nỗi ông Mạc Văn Thuận phải phản ứng. Ông viết trong email với phụ bản gởi cho OneViet: “Anh ... ơi! Thôi! Hãy quên đi ba cái chuyện ba láp, cò con, trong cái việc vận động tranh cử cho một chức vụ rất ư là nhỏ nhoi mà chúng ta "mất tình bạn…”

Tình bạn theo nghĩa của ông Thuận đã không còn bởi vì khi nhóm hậu thuẫn cho ứng cử viên Bryan Đỗ kêu gọi “Người quốc gia bầu cho người quốc gia …” thì nhiều người đã nói rằng “ không thích hợp, thậm chí lạc đề” vì District 4 đang cần người tài đức để cùng ăn nhịp với Thị Trưởng Chuck Reed trong việc cải tổ toàn diện cơ cấu điều hành thành phố lớn hàng thứ ba của California và hàng thứ 10 của toàn nước Mỹ. Và khi chiếc phi cơ bay vòng trên nền trời San Jose sáng mồng 1 Tết với lời chúc xuân của Hon Thị Liên thì người ta cũng nhận xét rằng đây đúng là người thành phố đang cần. Nếu Hon Liên có thể chưa có nhiều kinh nghiệm về công việc điều hành của một thành phố thì ít ra cũng biết tiếp thị, yếu tố quan yếu để mang lại phú cường cho District 4 bao gồm vùng Alviso, Berryessa, và North San Jose.

Những bức thư ngỏ đăng trên báo Việt ngữ vùng San Jose càng cho thấy lối tranh cử kém hiệu quả của nhóm ủng hộ Bryan Đỗ, nếu không nói là làm tổn hại hơn là lợi. Rồi đến thư trả lời của phía Hon Liên lại tỏ rõ bản lĩnh, biết cân nhắc và lịch sự. Thư của văn phòng ứng cử viên Hon Liên có đoạn: “Không vì sự tranh cử mà tôi tạo ra sự tan nát, chia rẽ trong cộng đồng, nhất là trong cộng đồng người Việt chúng ta.”
Tuy nhiên điều không may cho San Jose là kỳ bầu cử Khu Vực 7 trước đây đã gây bao nhiêu xào xáo thì nay lại tái diễn và tệ hại không kém. Không như ứng cử viên Kansen Chu tập trung vào việc trình bày đường hướng hoạt động, chủ trương và chính sách, như làm thế nào tăng cường ngân sách cho thành phố, phương án giảm cắt bỏ các dịch vụ ... thì các thư ngỏ chỉ nhắm vào chỉ trích cá nhân và hô hào lập trường quốc gia.
Để đáp trả, một thành viên tự nhận là phía Hon Liên cũng lại tung ra một bài tường thuật gây tranh cãi và xém chút nữa đi đến tranh tụng. Tờ báo chạy bài nói rằng có trả tiền thì đăng, bên Bryan Đỗ đòi rút lại bài báo trong khi Hon Liên bác bỏ bài viết và cho hay người nào đó đã sử dụng danh xưng bất hợp pháp.

hon-lien-banner-2007-03.jpg

Vòng Hai

Cuộc tranh tài gồm tám người với Kansen Chu, J. Manuel Herrera, Jim Foran, Rosemary Knox, Jacqueline Bates, Andrew Andy Diaz, Hon Liên và Bryan Đỗ, nay chỉ còn Kansen Chu, người Hoa Đài Loan (http://wwwkansenchu.com) và Hon Liên, Việt gốc Hoa quê Bạc Liêu (http://www.honlienforcouncil.com). Hai ứng viên này đứng đầu về sự hậu thuẫn từ các giới chức chính quyền và dân sự cũng như vận động tài chính thành công nhứt nhưng theo báo Mercury News Hon Liên còn được đảng Cộng Hòa ủng hộ cho dù đây là cuộc tranh cử mà yếu tố đảng phái không tác dụng.
Theo ý kiến của ông Nguyễn Tiến Đạt, Giám Đốc Hội Việt Mỹ (http://www.viet-nam.org/) thì cuộc đối đầu vòng hai sẽ rất gay go:
“Cả hai sẽ cố vận động số phiếu bầu cho Bryan Đỗ và các ứng cử viên kia để có số phiếu tối đa. Ông Kansen Chu đã thấy sức mạnh của cử tri Việt nên chắc chắn sẽ đến gần và vận động nhiều trong cư dân Việt ở District 4.”
Ông cho biết vì cả hai đều tương đối mới lạ với người Việt nên người nào khôn khéo sẽ đạt thắng lợi sau cùng:
“Cả hai đều phải nỗ lực tối đa, gõ cửa từng nhà, tiếp xúc, gần gũi tất cả để thu hút cảm tình của những phiếu bầu mà kỳ này chưa dành cho họ.”
Nhưng liệu cử tri Việt trong Khu Vực 4 có cùng nhau chung sức, bỏ qua những dị biệt và dồn nỗ lực đưa thêm người Việt thứ hai vào City Hall là câu hỏi chưa có trả lời tuy ai cũng biết rằng đoàn kết sẽ đưa đến thành công.

Để chuẩn bị cho vòng hai, cả hai ứng viên Hon Liên và Kansen Chu đều khẳng định quyết tâm của mình.
“Tôi đã sẵn sàng cả rồi. Tôi sẽ tập trung vào hướng đi đã vạch sẵn và vận dụng tối đa kinh nghiệm bản thân,” ông Chu nói với báo chí.
Còn Hon Liên hãnh diện với thành quả về nhì và nhấn mạnh đã “khởi sự vòng hai ngay tối hôm nay là vận động thêm ủng hộ viên và kêu gọi sự tiếp tay từ mọi người.”
Với nhóm người Việt có mặt trong đêm bầu cử tại Grand Palace thì qua những mẩu đối thoại thì dường như niềm vui của họ đa phần vì bên kia thua hơn là bên này về nhì.
“Đừng nhắc tới cái tên đó nữa, đó là lịch sử rồi,” một người nói to.

March 02, 2007

Ý KIẾN: Giúp Sức Phong Trào Lao Động VN

dinh-cong-2007-02.jpgTâm Việt

Đối với nhiều người trong chúng ta, vấn đề lao động Việt Nam xem chừng khá xa vời với cuộc sống ở hải ngoại. Vì nói đến lao động, ta thường nghĩ đến lao động chân tay, ngoài đồng ruộng, trên các công trường hay trong các công xưởng trong khi phần lớn người Việt hải ngoại lại làm việc trong các công sở hay các ngành dịch vụ, cần nhiều trí óc hơn là sức người, ít dầm mưa giãi nắng, không mấy khi bị tai nạn lao động như những dạng lao động nói trên. Nhưng nếu lao động Mỹ được nghiệp đoàn bảo vệ thì việc bảo vệ lao động Việt Nam cho công nhân ở trong nước hay xuất khẩu vẫn còn ở giai đoạn đầu.

Đình Công

Có lẽ vì vậy mà cả ngàn cuộc đình công của lao động Việt Nam trong những năm qua, có lúc lên đến vài nghìn người lãn công trong cùng một thời gian trên toàn quốc đã không được chú ý đúng mức. Phần vì luật lao động ở trong nước chỉ cho phép đình công trong khuôn khổ từng đơn vị sản xuất nên người ngoài hay ngay cả báo chí cũng khó đi vào để mà nghiên cứu hay thông tin. Mà một khi dư luận thờ ơ thì những tình cảnh như công nhân bị bóc lột, bị ức hiếp làm việc quá giờ, quá sức, không được trả tiền phụ trội hoặc không được bảo đảm sức khỏe, không được bảo vệ khi gặp tai nạn trong công việc, v.v. nhất là trong các hãng xưởng có đầu tư của nước ngoài, sẽ tiếp tục vì không được nhà nước quan tâm đầy đủ.

Thí dụ về lương bổng: Nếu năm 1999 lương công nhân trong các hãng xưởng đầu tư nước ngoài là ở mức 50-55 đô la Mỹ một tháng thì sáu năm sau, mức đó lại xuống còn có khoảng 45 đô la, bất kể mức lạm phát gia tăng. Không những thế, hối suất của đồng đô la được tính ở mức thấp (khoảng 13.500 tới 14.000 đồng VN ăn một đô la) chứ không theo giá thị trường (khoảng VN$ 15.800). Vì thế trong nửa năm sau của 2005 và đầu năm 2006, đã có hàng mấy trăm vụ đình công trên toàn quốc, chủ yếu là để đòi tăng lương. Cuối cùng thì mức lương căn bản được tăng qua nghị định NĐ 03/2006/NĐ-CP.Tuy nhiên công nhân trong các hãng xưởng nước ngoài thuộc thành phần trẻ, khỏe, mới được mức lương cao chứ còn đa phần các công nhân làm trong các hãng xưởng Việt Nam, kể cả các xí nghiệp quốc doanh, thì lương chỉ khoảng 30-35 đô Mỹ.

Do vậy mà năm ngoái, bà Cù Thị Hậu, một ủy viên Trung ương Đảng CSVN và người cầm đầu Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, đã phải thốt lên: “Có hơn 1000 cuộc đình công mà theo luật hiện hành thì không có cuộc nào được xem là hợp pháp cả.” Bà kêu gọi phải mau đổi luật lệ lao động nếu còn muốn cho hợp thời, bắt kịp với tình hình thực tế. Ra trước Quốc Hội ngay vào thời gian Hội nghị Vác-Sa-Va 2006 về quyền của công nhân Việt Nam nhóm họp ở Ba Lan (28 đến 30 tháng 10, 2006), bà nhắc nhở là nếu Việt Nam không mau sửa đổi luật lao động và đáp ứng kịp thời những đòi hỏi của tình thế thì sẽ có những “công đoàn độc lập” ra đời để cạnh tranh với Tổng Liên Đoàn.

Báo điện tử Vietnamnet viết: “Bộ trưởng Bộ Lao Động Thương Binh và Xã Hội Nguyễn Thị Hằng cho hay ‘Số lượng đình công có xu hướng gia tăng. Đình công xẩy ra ở tất cả các loại hình doanh nghiệp, nhiều nhất ở khu vực doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.’ trong báo cáo trình bày dự án luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ Luật Lao Động trước Uỷ Ban Thường Vụ Quốc Hội ngày 29 tháng Ba, 2006. Bà bộ trưởng cũng thông báo con số thống kê: Từ năm 1995 cho đến hết tháng 1/2006 đã xẩy ra 1.056 cuộc đình công, riêng tháng 1/2006 đã xẩy ra 78 cuộc đình công:
‘Gần 90% các cuộc đình công có nội dung phát sinh từ việc đòi bảo đảm quyền lợi về tiền lương, tiền thưởng, thời giờ làm việc, thời giờ nghỉ ngơi, bảo hiểm xã hội, định mức lao động, và ký kết hợp đồng lao động. Phần lớn các cuộc đình công trong thời gian qua là xuất phát từ vi phạm pháp luật lao động, vi phạm các nội dung đã cam kết từ phía người sử dụng lao động. Các cuộc đình công đều xẩy ra đều là tự phát, không theo đúng trình tự, thủ tục luật định. Không phát sinh từ tranh chấp lao động tập thể, không qua thủ tục hoà giải tại Hội Đồng Hoà Giải Lao Động cơ sở hoặc hòa giải viên lao động hoặc không thông qua giải quyết tại Hội Đồng Trọng Tài Lao Động Tỉnh. Đình công không báo trước, đình công không do tổ chức công đoàn khởi xướng và lãnh đạo và chưa có cuộc đình công nào được đưa ra tòa án giải quyết''. http://vietnamnet.vn/chinhtri/doinoi/2006/03/555042/

lao-dong-2007-02.jpgXuất Khẩu Lao Động

Vì không thể tạo công ăn việc làm cho mọi người nên từ nhiều năm nay, Việt Nam đã phải có chương trình “xuất khẩu lao động” lúc đầu sang các nước Đông Âu và những năm gần đây sang Đài Loan, Mã Lai, Singapore, Hàn Quốc, và cả các nước vùng Trung Đông. Theo tuần báo Asian Newsweek, Việt Nam dự định xuất khẩu 1 triệu công nhân vào năm 2010. Hiện có khoảng 200,000 người Việt đang lao động khắp thế giới mang về cho chính quyền gần 1 tỉ đô la. Năm 1991 khi có chiến tranh vùng Vịnh, người ta mới biết có tới 15000 công nhân Việt ở Iraq và khi chiến tranh Do Thái-Hezbollah bùng nổ ở Nam Li-Băng, người ta mới biết thêm là có một số người Việt lao động ở đây cần được di tản về nước.

Vào năm 2000, 251 công nhân Việt Nam gồm 229 nữ và 22 nam, được đưa sang làm việc trong một hãng may mặc của Hàn Quốc ở Samoa thuộc Mỹ (American Samoa) với mức lương 400 đô/tháng và bao ăn ở trong ba năm. Vụ án nô lệ lao động (sweatshop) liên hệ đến các đại công ty Target, Sears, JC Penney trở thành nổi tiếng vì hãng Daewoosa Samoa Ltd. sau khi bị đưa ra tòa đã bị phạt 3.5 triệu trong đó có 1.8 triệu đô la bồi hoàn cho công nhân và người chủ Kil Soo Lee lãnh 40 năm tù. Nguyên do là vì nhân công bị bắt làm việc quá sức trong những điều kiện tồi tệ, bị đánh đập, sách nhiễu tình dục, giảm khẩu phần ăn, tống tiền, đe dọa, vi phạm mức lương tối thiểu. Sau khi trừ mọi chi phí, lương công nhân chỉ còn $1 đô Mỹ/giờ không thể nào đủ để trả cho khoản tiền từ 2,000 đến 7,000 đô chi phí cho xuất lao động này. http://samoa.saigon.com/samoa/overview/reports/default.htm

Vụ việc này được sự can thiệp của một số luật sư người Mỹ gốc Việt, và nhất là của Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển - Boat People S.O.S. Trong khi công nhân ở American Samoa may mắn được can thiệp để ở lại Mỹ thì không có gì đảm bảo là hàng trăm, hàng nghìn người khác sẽ được giúp đỡ tương tự. Trường hợp đó, ai sẽ là những người phải gánh vác trách nhiệm lo cho những người công nhân như thế này, nếu không phải là chính chúng ta?

Bảo Vệ Lao Động VN

Người lao động dù ở trong cũng như ngoài nước cần được bảo vệ và nhóm VietACT (http://www.vietact.org/) đã đứng ra gây quỹ, vận động, lên tiếng để bênh vực những phụ nữ Việt Nam bị đem sang Đài Loan, Kampuchia, Singapore, Mã Lai bán làm nô lệ tình dục. Đây là một việc làm cao quý, nói lên sự đồng cảm của người phụ nữ Việt ở hải ngoại với các phụ nữ Việt xấu số kia.
Hội Nghị Vác-Sa-Va 2006 về quyền của Công Nhân Việt Nam ra đời và chuyến viếng thăm Hoa Kỳ tuần này của hai ông Trần Ngọc Thành, chủ tịch, và Miroslaw Chojecki, cố vấn, Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam được coi là một mốc rất đáng kể trong bước đường tranh đấu cho người lao động Việt Nam, cả trong lẫn ngoài nước.
Xem thêm chi tiết tại www.baovelaodong.com

Iraq Replaces Vietnam as Metaphor for Tragedy

iraq-american-soldiers-2007-02.jpg

Andrew Lâm
New America Media

EDITOR'S NOTE: With the ghosts of Vietnam still haunting the United States, the nation is doomed to repeat its misadventures abroad, in Iraq and beyond, until a profound reckoning with its bellicose heart of darkness occurs. Andrew Lam is a NAM editor and author of author of "Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora" (Heyday Books, 2005), which recently won a PEN/Beyond Margins award.

For almost three decades after U.S. helicopters flew over a smoke-filled Saigon, Vietnam served as a vault of tragic metaphors for every American to use. In movies, in literature, someone who went to 'Nam was someone who came back a wreck, a traumatized soul who has seen or committed to many horrors to ever return to normal life. In politics, Vietnam was a hard-learned lesson that continued to influence U.S. foreign policies. It was an unhealed wound, the cause of post-traumatic stress, the stuff bad dreams were made of, hell in a small place.
Then came Iraq. Many comparisons have been made about the two wars. But what Iraq may have finally done is not so much remind us of Vietnam as ultimately usurp it from our national psyche.
Fighting the Vietnam War brought a multitude of symbols and icons to the American mind. A new set is now being acquired in the current war. One can almost imagine one era being replaced by another in the way that two kids might trade cards: "I'll take My Lai for your Haditha"; "I'll take 'Hearts and Minds' for 'Operation Iraqi Freedom'"; "Let's have Vo Nguyen Giap and Ho Chi Minh for Muqtada al-Sadr and Osama Bin Laden"; "I'll take Tiger Cage for Abu Graib"; and "Let's have your Gulf of Tonkin for my WMD."

In another generation, when a future U.S. president sends troops to occupy some intransigent country on a dubious objective, American pundits will most likely ask this familiar question made new: "Will it be another Iraq?"
Yet, for a long time, Vietnam functioned as a benchmark for spectacular American failure, and despite subsequent successful U.S. overseas ventures, it remained a deep, searing wound. It took some time after the war's end before movies were made and books sold on the topic. There was a willful repression of America's only military defeat, followed by a flourish of Vietnam novels and movies. Together they constructed a mythic reality around the nation's experience in Vietnam that challenged our old notion of manifest destiny and examined our loss of innocence.
In the 1980s, conservatives began to claim that the Vietnam Syndrome -- which they saw as an undesirable pacifism on the part of the American public and the U.S. government -- has been "kicked." Most famous of them all was George Bush Sr., who declared in 1991 after victory in the Persian Gulf War that "the ghosts of Vietnam had been laid to rest beneath the sands of the Arabian desert."

But Bush Sr. spoke too soon. The glory of winning did not translate into a second presidential term, and Vietnam continued to haunt our national psyche. When president Clinton withdrew troops from Somalia after 18 soldiers were killed in Mogadishu in 1993, diplomat Richard Holbrooke called it the new "Vietmalia syndrome." Later, Clinton was reluctant to deploy military force in Bosnia. Sen. John Kerry, a Vietnam vet, lost his bid for the presidential election in 2004 because of his ambiguous relationship with Vietnam: During the campaign he billed himself as a war hero despite his stint as an anti-war protestor after the war. Sen. John McCain, who was tortured in Hanoi as a POW during the war, caused an uproar when he used the term "gook" to describe his Vietnamese captives during his 2000 presidential campaign bid. Nor does it seem to help his presidential efforts this time around when the senator, who felt Vietnam could have been won had it not been hampered by politics, is supporting the military surge in Iraq while most Americans desire troop withdrawal.

iraq-americans-2007-02.jpgWhat we are learning now with the enormous failure of Iraq – the lies and deception from the White House, the images of Iraqis wailing beside their dead loved ones, the shattered homes, bloody sidewalks, tortured prisoners, body parts in market stalls, burnt-out cars, roadside bombs, downed helicopters and horribly maimed American soldiers -- is that tragedy cannot simply be overcome with some supposed military victory, but with another tragedy of equal if not greater proportion.
Indeed, the war in Iraq is showing us that the so-called Vietnam Syndrome cannot be "kicked," as it were, by winning but by losing, as it forces us to face our collective grief and guilt anew. For all the horrors committed in the name of democracy, and all the soul-
searching Americans did after the Vietnam War -- remember that '70s mantra, "No More Vietnams!" many screamed from the top of their lungs? -- we failed to alter the bellicose nature of our nation.

Years ago, the poet Robert Bly argued that Americans have yet to experience ablution over past atrocities. "We're engaged in a vast forgetting mechanism and from the point of view of psychology, we're refusing to eat our grief, refusing to really to eat our dark side," Bly told Bill Moyers on national public television. "And therefore what Jung says is really terrifying -- if you do not absorb the things you have done in your life ... then you will have to repeat them."
In this sense, individual karma is not so different from that of a nation. For it's many a country's fate, too, to keep on repeating acts of barbarism until, hopefully, it comes to some profound reckoning with its own heart of darkness.

Mù Vì Thuốc Lá?

cigarette-2007-02.jpg

Ngọc Thụy
OneViet.com

Khởi đi từ câu “Hút thuốc lá có thể nguy hiểm cho sức khỏe” in trên bao bì năm 1966, đổi thành “Bộ Trưởng Y Tế khẳng định hút thuốc nguy hại cho sức khỏe” năm 1970, rồi liên tiếp bốn câu cảnh báo ngày càng nghiêm trọng hơn: “Hút thuốc gây ung thư phổi, bệnh tim, bệnh Emphysema, và có thể ảnh hưởng đến thai nhi,” “Bỏ thuốc ngay bây giờ sẽ giảm nguy cơ tác hại nặng cho sức khỏe,” “Phụ nữ mang thai hút thuốc có thể tác hại đến thai nhi, sinh non, và bé sinh ra thiếu cân lượng,” và “Khói thuốc có chứa chất độc carbon monoxide,” thì giờ đây tại Australia người đã thấy có thêm câu “Hút thuốc gây mù.”
Phát hiện mới nhứt về những ảnh hưởng do thuốc lá gây là làm mù, điều mà trên 90% người hút không hề biết. Phần lớn người ta chỉ nghe thuốc lá (hút trực tiếp) và khói thuốc (hút gián tiếp) gây ung thư, bệnh tim và nhiều bệnh khác nhưng không biết rằng thuốc lá còn làm thoái hóa võng mạc và đưa đến mù.

Các bác sĩ nhãn khoa của bệnh viên Bolton ở Anh quốc tin rằng gia tăng sự hiểu biết về sự độc hại của thuốc lá sẽ giúp giới trẻ và người lớn quyết tâm từ bỏ thuốc hơn.
Bệnh thoái hóa võng mạc (macular degeneration) là trường hợp rối loạn mãn tính phát triển ngày càng nhiều tại vùng trung tâm của võng mạc đưa đến mù. Theo các khoa học gia, tuổi già và di truyền là những yếu tố chính đưa đến bệnh này nhưng các hóa chất trong thuốc lá ảnh hưởng đến việc nuôi dưỡng và sự biến hóa võng mạc.
Vì đã có đủ bằng chứng về sự liên hệ giữa thuốc lá và mất thị lực nên các nhà khoa học đang vận động để ghi hàng chữ “Hút thuốc lá gây mù mắt” trên bao bì. Bác sĩ Simon Kelly, thuộc bệnh viên Bolton cho biết Australia đã cho áp dụng biện pháp này, kể cả trong các chiến dịch quảng cáo bỏ thuốc. Còn tại Châu Âu, lời cảnh giác in trên bao bì phải được sự đồng thuận của toàn thể các nước hội viên của Liên Hiệp Châu Âu.

Cảnh Cáo

Theo WebMD, thuốc lá là nguyên do gây tử vong đứng hàng thứ hai toàn cầu, là một thói quen có thể cai được. Điều đầu tiên là ghi những hàng chữ cảnh cáo trên bao bì, càng to càng hiệu quả. Cuộc điều tra 15,000 người hút thuốc tại ba nước Mỹ, Anh, Canada, và Australia về tầm hiệu quả của lời cảnh giác thực hiện từ 2002 đến 2005 cho thấy ở Mỹ kém hiệu quả hơn hết. Lời cảnh cáo in trên bao bì thuốc lá ở Mỹ quá nhỏ.
Lời cảnh cáo gồm bốn câu được in phía hông của bao thuốc trong khi tại Canada, Australia và Anh, người ta in chữ to đậm trên mặt trước và sau của bao thuốc. Tại Canada người ta còn cảnh cáo “Thuốc lá có thể gây bất lực cho phái nam,” và giới thiệu các phương pháp bỏ thuốc in kèm bên trong bao thuốc.
Cuộc nghiên cứu gợi ý nên thường xuyên thay đổi mẫu mã lời cảnh cáo vì để lâu người hút sẽ “lờn” và không còn sợ nữa. Cuộc nghiên cứu này được đăng trong báo American Journal of Preventive Medicine.
Hút thuốc lá đưa đến ung thư phổi và gia tăng nguy cơ bị ung thư môi, họng, yết hầu, thực quản, lá lách, vú, bọng đái, gan, thận, cổ tử cung, ruột non, ruột già, emphysema (lớn buồng phổi), xẩy thai, thiếu cân, sinh con dị dạng, đột quỵ, bất lực, ED (rối loạn cương dương). Trong khói thuốc lá có khoảng 3000 hóa chất khác nhau, và thí nghiệm cho biết có 19 chất gây ung thư chủ yếu là carbon monoxide và cyanide. Mỗi năm toàn thế giới sản xuất 5.5 triệu triệu cho 1.1 tỉ người hút tức1/6 toàn dân số thế giới. Tại Mỹ, mỗi ngày có 1,205 người chết vì thuốc lá, 440,000 người/năm theo thống kê của trung tâm CDC - Centers for Disease Control and Prevention.

Blog 14 : Hà Lội Trong Trái Tim Tôi

hanoi-2007-02.jpg

Passe Partout

Anh gọi cái thìa, tôi gọi cái muỗng
Anh xin cốc nước, tôi mời ly chè
Anh đòi đi về, tôi nói đi zìa
Anh kêu cái bát, tôi thích cái chén
Anh xơi nem, tôi khoái chả giò … lúc đầu nghe có hơi lấn cấn, nhưng rồi mãi cũng thấy quen. Tuy niên không phải chỉ có khác biệt về từ, Nam và Bắc còn nhiều khác biệt nữa nhưng chê trách đến nỗi phải “Fucking Hà Lội” như blog của Như Hòa thì quả hơi quá đà. Vừa có tính cách phỉ báng lại vừa nhái giọng “lờ là” thì phản ứng của người Thăng Long không còn tự chế được nữa. Hàng loạt bài viết thủ đô yêu dấu cách Sài Gòn 1,130 kilô-mét được tung lên mạng kể cả những lời nhắn đe dọa gởi vào di động của blogger.
Câu chuyện bắc-nam tranh hùng được AP đưa tin và nhiều tờ báo uy tín của Mỹ cũng cho chạy lại kể cả International Herald Tribune với tựa đề “Shall South Vietnam Rise Again?” (Liệu Nam Việt Nam có Phất Lên Trở Lại), và CNN “Blog Reveals Simmering Divide in Vietnam” (Blog Cho Thấy có Ngấm Ngầm Dị Biệt ở Việt Nam.)
Lý do báo Mỹ đăng bài là vì có điểm gì đó tương đồng giữa Mỹ và Việt Nam sau một thời gian chia cắt.

Hội Nhập

Nội chiến chia đôi nước Mỹ 1961-1965 nay đã 142 năm, trong khi Nam và Bắc Việt Nam chỉ mới thông thương 32 năm nay. Tất nhiên dị biệt văn hóa, ngôn ngữ, suy tư cần thời gian để … hòa hợp hòa giải và hội nhập.
Phóng viên AP viết: Có một sự khác biệt trời vực giữa hai nền văn hóa Bắc Nam. Từ văn hóa ẩm thực đến ngôn ngữ và vào lúc cả nước đang tiến lên một nền kinh tế thị trường định hướng xã hội thì miền nam lại có phong cách làm ăn riêng của mình - có lẽ nhờ thấm nhuần tư bản chủ nghĩa từ trước 1975.
Khác biệt tuy có, nhưng quan hệ giao hảo rất ư lịch sự thân thiện. Đôi khi cũng có những bực bội gay gắt. Nhưng chưa bao giờ căng tới mức báo Mỹ cũng tham gia đưa tin như vụ blog của Như Hòa, một sinh viên đại học Sài Gòn.
“Người miền Bắc thật là thô lỗ, ăn nói lung tung, chạy xe dở ẹc và không biết ăn,” cô viết và than phiền đủ thứ từ sữa đặc có đường pha cà-phê đến tốc độ đường truyền internet quá chậm.
“Hà Nội không phải là đất sống cho dân Sài Gòn, những người thực sự biết thưởng thức món ăn ngon.” Và cô kết luận “Tôi không thích bất cứ ai không phải người Sài Gòn” sau khi tham quan Hà Nội.
Và người Hà thành phản pháo dữ dội, không phải vào cá nhân Như Hòa mà vào những người sanh đẻ ra Như Hòa: “Thật đáng thương hại cho bậc cha mẹ nào sanh ra đứa con quỷ quái này,” Bùi Dung viết trên mạng. Quả là thâm và độc, đúng là người miền Bắc 100%.

saigon-2007-02.jpg

Va Chạm

Kể từ khi ngưng tiếng súng năm 1975, người miền Bắc kéo vào miền Nam, chủ yếu đóng đô tại Thành Phố Hồ Chí Minh và tập làm quen với văn minh văn hóa và phong cách Sài Gòn. Sài Gòn trở thành nơi thử thách va chạm giữa hai nền văn hóa bảo thủ và phóng khoáng.
Người miền Bắc vẫn tự cho mình là có văn hóa hơn và xem Hà Nội như cái nôi của nghệ thuật, văn chương và học vấn. Có người còn đánh giá TP/HCM là hào nhoáng và năng động nhưng nông cạn.
Ngược lại người Nam bộ tự cho là năng nổ hơn, và xem Hà Nội như một thành phố cổ và ngái ngủ. Trong khi miền Nam mở rộng với Phương Tây thì miền Bắc lại bị ảnh hưởng của Trung Quốc và nền kinh tế trung ương kế hoạch ăn sâu từ 1954.
Một nhà báo Bắc Kỳ hiện sinh sống ở miền Nam gợi ý rằng trong khi người Sài Gềnh thường rủ bạn đi nhà hàng chè chén thì người Hà Nội lại thích mời bạn về nhà chiêu đãi tại gia. Về cách chi tiêu, nhà báo này phân biệt hai khuynh hướng rõ rệt là xài sang và tiết kiệm, mua một xe gắn máy xịn mắc tiền (Nam) và mua hai chiếc rẻ tiền (Bắc.) Cũng là chiếc Honda hai bánh, miền nam gọi xe “gắn máy” và miền bắc chỉ gọi tắt là “xe máy.”

Nếu sau 54 đã có những va chạm bêu xấu giữa học sinh Nam và Bắc ở trong Nam, thì sau 30 tháng Tư, 75 cuộc tiếp xúc lần hai với người Bắc, đã xảy ra những bỡ ngỡ vì hai bên hầu như không thể hiểu người kia nói gì cho dù cũng vẫn là tiếng Việt. Ngoài giọng Bắc 75 khác hẳn với Bắc 54, còn có vấn đề người Bắc nói “zậy” mà không “phải zậy” chẳng hạn “vâng” có thể có nghĩa là “không.”
. Mời bác dùng cơm.
. Dạ vâng cám ơn bác. (trả lời như thế này có nghĩa là Yes hay No, có trời mà biết)

Tin cho hay trang blog của sinh viên Như Hòa không còn trên mạng vì bị hăm dọa quá định mức (lại thêm một vi phạm về quyền tự do phát biểu), nhưng cũng nhắn (trễ) rằng thay vì dùng chữ “F.” thì dùng chữ “B.” hay chữ “S.” thí dụ như “Hà Lội Sucks!” thì may ra giờ này Như Hòa vẫn còn dịp bốc phét nhật kí online@360.yahoo.com.

Advertisement

Advertisement

Vinareach.gif

Advertisement

2007_01_asianbud_logo.jpg

Vua của các loại bia

Advertisement

macys.com

Advertisement

All Things Vietnamese (ATVN) Search

Miss Vietnam Global 2007 Photos

Recent Comments

  • Heartbreak in LA (1)
    Julian Duy Tran wrote: cool entry Amy, new Cd in the makin... [more]
  • Hai Chuyến Đi, Hai Phong Cách (1)
    Liên Bolsa wrote: Chủ Tịt Triết graduated from ... [more]
  • SAN JOSE: Vietnam Town Thành Hiện Thực (1)
    Mr. Wong wrote: Will there be a Vietnamese Martial ... [more]
  • Vượt Sóng: Hành Trình Chưa Dứt (1)
    Trinh Le wrote: Phim nay hay qua. Moi ngươi nen d... [more]
  • PHIM MỚI: Sống Trong Sợ Hãi (1)
    Thu Hang wrote: not a propaganda movie again...and ... [more]
  • Videocasts

    Record companies cannot deny that Asian-American folks have talent...check out these latest video clips!

    Jazz Vocalist, Thuy Linh
    Hip Hop, Magnetic North

    Advertisement

    Events Calendar

    Job Announcement: Project Coordinator, Happy 5 Parenting Workshop (Full-Time)

    07-1108-02-logo1.jpg

    Deadline: November 30, 2007
    The Project Coordinator is responsible for the overall management of ICAN’s Happy 5 Parenting Workshops. Happy 5 aims to empower Vietnamese parents, grandparents, and care providers of children 0-5 years old with knowledge and techniques to ensure safe and healthy child development. The Project Coordinator works closely with ICAN’s team and under the supervision of the Senior Program Manager.
    Project Management/Coordination
    • Create and implement community outreach to recruit Vietnamese participants.
    • Coordinate all logistics related to the Parenting Workshops and Support Groups.
    • Co-conduct home visit interviews for workshop participants, and provide follow-up resources.
    • Build relationships with other non-profit organizations, community based organizations, and faith-based organizations for outreach opportunities.
    • Implement program evaluation by analyzing workshop surveys, and home visit surveys.
    • Assist in program reporting & grant writing with the Executive Director and other staff members.
    Desired Skills and Qualifications:


    Rock Your Awareness

    Please call (415) 992-6647 and forward the phone number & video to all your contacts- help RYA fundraise w/o having to donate money or buy anything!

    Finding Home - Quê Hương Trong Tôi

    clubonoodles-2007-10.jpg

    Tet Trung Thu 2007

    btch.jpg

    VNHELP - Mua Thu Cho Em 12

    vnhelp1-2007-08.jpg

    Friends of Hue Foundation proudly presents Comic Care

    dat-phan-2007-05.jpgAn Evening of Howling Laughter to benefit FHF's Children Shelter

    Saturday October 6, 2007 at 7 p.m. San Jose City College Theater

    PRESENTING:

    ** DAT PHAN, a winner of the Last Comic Standing

    FEATURING:

    ** Ali Wong of Jamie Fox's Laffapalooza
    ** PETER VO, a writer of MAD TV

    INTRODUCING:

    **the rock band Holy Ghost Circuit

    Tickets are limited

    For advanced tickets, please contact us at (408) 455-0175 or info@friendsofhue.org or purchase through our website: www.friendsofhue.org.

    Date: Saturday October 06, 2007
    Time: 7:00 PM
    Place: San Jose City College Theater
    2100 Moorpark Ave., San Jose

    TICKETS: VIP seating $50.00,
    General Seating $25.00,
    students with valid ID $20.00
    INFO: (408) 455-0175

    Don't Miss It!
    Proceeds will benefit the Friends of Hue Foundation. We maintain a Childrens' Shelter and Vocational Learning Center in Thua Thien Hue Province and provide basic medical care to rural communities in the Central area of Vietnam. All U.S.-based staff serve as unpaid volunteers, and all proceeds from this show will go directly to our Children's Shelter.

    Asian Chefs Association

    quangchanh-2007-09.jpg

    Đêm Nhạc Tình Thương

    show-gay-quy-2007-09.jpg

    Free Acting Workshops for Youth

    Tully Community Branch Library
    880 Tully Rd.
    San Jose, CA 95111
    (408) 808-3030
    Monday 9/10/07 from 5PM-7PM
    Friday 9/14/07 from 4PM-6PM
    Saturday 9/15/07 from 4PM-6PM
    Sunday 9/16/07 from 3PM-5PM
    Monday 9/17/07 from 5PM-7PM
    Wednesday 9/19/07 from 6PM-8PM
    Friday 9/21/07 from 4PM-6PM

    Milpitas Library
    40 N. Milpitas Blvd.
    Milpitas, CA 95035
    (408) 262-1171
    Friday 10/5, 10/12, 10/26, 11/2/07 and 11/9/07 from 5PM-7PM

    Come and join members of San Khau Viet CALI, a Vietnamese theatre company in San Jose that performs bilingual plays.

    Greenrice Gallery - Metamorphosis

    jennydo-2007-09.jpg

    This Week's Events

    Upcoming Events

    Contribute Now!

    Do you have a knack for writing? Want to voice your opinions? Want to change the world? Join the only Oneviet now!

    Subscribe

    Use an RSS reader to stay up to date with the latest news and posts from Oneviet.

    (What is RSS?)