May 31, 2007

Áo Dài Thời Trang Quang Chánh

ao-dai-show-2007-05.jpg“Áo dài ôm sát thân hình của người mặc, do đó nếu người mặc có một thân hình vốn đẹp thì lại càng tăng thêm đẹp mà không hở hàng đồng thời lại nhấn mạnh đến nét dịu dàng thướt tha và quến rũ rất đặc trưng của phụ nữ Việt.”

Đức Hà
OneViet.com

Tuy vẽ và cắt áo dài cho mẹ và người thân từ thủa còn ở Việt Nam, nhưng Phạm Quang Chánh chỉ có dịp giới thiệu bộ sưu tập áo dài đầu tiên với khán giả và công chúng San Jose trong chương trình văn nghệ năm 2003. Lần ra mắt, chủ yếu chỉ nhằm làm tăng thêm phong phú cho một chương trình đại nhạc hội gây quỹ của truyền hình Diễn Đàn Việt Nam, đã để lại nhiều ấn tượng, nhiều ngợi khen và khuyến khích từ phía người xem nhưng lại là bước ngoạch lớn trong sự nghiệp của kỹ sư điện tử họ Phạm:
“Yêu thích ngành tạo mẫu và thiết kế thời trang từ lâu nhưng chưa bao giờ Quang Chánh nghĩ thời trang sẽ là nghề chính, cho đến khi giới thiệu bộ áo dài đầu tiên năm 2003 và nhận được những lời động viên nồng nhiệt từ người xem đến báo chí thì nỗi đam mê thời trang mới thực sự bùng dạy,” chàng kỹ sư điện tử của Sun Microsystems chia xẻ với OneViet.
Kể từ đó, thú vui giải trí, làm chơi ngoài giờ trở thành một thương hiệu khi anh cho ra đời “QC Designs.” Thật ra người ta cũng đã biết Quang Chánh như một xướng ngôn viên truyền hình, một MC, một bầu show, một nhà vẽ kiểu áo dài nhiều hơn là một kỹ sư điện tử tốt nghiệp khoa công nghệ trường UC Berkeley.

Kể từ khi định cư tại Mỹ cách nay 32 năm, người Việt đã chen chân vào nhiều ngành nghề khác nhau kể cả các chức vụ cao cấp tại Washington D.C. cũng như ngành thời trang. Nếu các nhà thiết kế thời trang gốc Á như Chloe Đào (http://www.lot8online.com), Thiện Lê (http://www.thienle.com), Andy Thế Anh (http://www.andytheanh.com), Phillip Lim (http://www.31philliplim.com), Đinh Bá (http://www.dinhbadesign.com/), hay Barbara Bùi (http://www.barbarabui.com) đi hẳn vào mảng thời trang dòng chính phương Tây thì Ý Như, Châu Nguyễn và Quang Chánh (http://www.qcdesigns.com) tại vùng Bắc Cali lại gần gũi với người Việt qua các mẫu áo dài đa dạng, nhiều màu sắc, thường được mô tả là kín đáo nhưng rất gợi cảm.

Thế nhưng trong muôn vàn chiếc áo dài hiện nay, liệu người ta có thể nhận ra áo dài phong cách QC? Anh đáp:
“Chiếc áo dài Việt đã đến mức hoàn chỉnh rồi, cổ áo cao thấp, tay áo dài ngắn, tà áo xẻ hai xẻ ba hay quần thay đổi rộng hẹp, tùy theo năm, nhưng rất ít, sự khác biệt giữa các nhà thiết kế để có thể nói lên đường nét đặc trưng của từng người là vấn đề trang trí khéo léo và mỹ thuật trên nền áo.”
Theo QC, trang trí có nhiều cách như thêu, vẽ, đính hạt cườm trên áo và signature của QC Designs là vẽ trên áo.
“Cũng vẫn là hình ảnh của tứ lính như long lân quy phụng hay mai lan cúc trúc, nhưng hình dáng có thể từ rất cố điển đến tân thời, tất cả các mẫu vẽ đều không giống với mẫu mã người ta thường thấy ngoài thị trường,” anh khẳng định.

Tốt nghiệp kỹ sư, Phạm Quang Chánh có ngay việc làm tại Sun Microsystems từ 1997, nhưng tâm hồn yêu thích nghệ thuật đã thúc đẩy anh ghi danh học thêm ngành thiết kế thời trang tại trường Canada College ở Redwood City và về graphic design tại Academy of Art ở San Francisco. Rồi bằng học vấn cộng với năng khiếu vẽ bẩm sinh, anh đã tạo cho mình một đường nét rất QC và là tác giả của hơn 10 chương trình trình diễn thời trang với bảy bộ sưu tâp, mỗi bộ từ 10 đến 15 bộ áo dài kể từ 2003 đến nay.

ao-dai-show-group1-2007-05.jpgÁo Dạ Hội

Nếu áo dài mặc dịp lễ hội hay áo cô dâu phải mang nét đặc biệt nổi bật giữa rừng áo dài thì áo dài dạ hội lại phải rực rỡ, thu hút bội phần và đó cũng là kiểu áo QC muốn phát huy nhiều nhứt. Nói về bộ sưu tập toàn về áo dài cách tân dùng cho liên hoan dạ tiệc đang được chuẩn bị cho lần giới thiệu show thời trang mùa hè tới, QC cho biết:
“Dùng những loại tơ lụa đắt tiền với trang trí kết hợp nét vẽ hoa văn, thêu, kết hoa hoặc đính cườm để tạo nên một chiếc áo vừa trang trọng vừa mới lạ hầu như chưa thấy ai thực hiện.”
Tuy vậy không hẳn tất cả các mẫu áo dài đều thích hợp cho mọi người, vì vậy theo lời QC, người thiết kế còn phải tư vấn cho người phụ nữ nên chọn kiểu cách nào:
“Ông bà ta nói ‘tốt khoe, xấu che’ vẫn còn giá trị với thời trang áo dài hiện nay và nếu chiếc áo không che được khuyết điểm và không nâng cao ưu điểm đường nét cơ thể của người mặc thì mẫu áo đó chưa được hoàn chỉnh.”

Anh cho hay nếu chọn lựa không khéo, chiếc áo dài có thể làm giảm giá trị của người mặc lẫn người thiết kế:
“Áo dài ôm sát thân hình của người mặc, do đó nếu người mặc có một thân hình vốn đẹp thì lại càng tăng thêm đẹp mà không hở hàng đồng thời lại nhấn mạnh đến nét dịu dàng thướt tha và quyến rũ rất đặc trưng của phụ nữ Việt.”
Còn với người không có một thân hình cân đối thì chiếc áo dài cổ cao, tay dài, quần dài sát đất giúp che khuất hết những điểm không hoàn chỉnh nhưng đặc biệt nhứt là hai tà áo tạo cho người mặc dáng cách thướt tha làm nhẹ bớt những điểm xấu.

Cách Tân

Vô nghề được vài năm nay, áo dài QC chưa được biết nhiều tuy vậy Ý Lan, Như Quỳnh, hay Diệu Hương đều đã có trong tủ áo của mình ít ra một vài bộ xuất phát từ lò thiết kế QC Designs. Vậy chiếc áo dài, sau bao đổi thay thì kiểu nào được yêu chuộng nhiều nhứt, nhà thiết kế QC phân tích:
“Thật ra rất khó nói tại vì mỗi áo có một vẻ đẹp khác nhau. Nhưng áo càng xưa lại có nét đẹp cổ kính. Những kiểu gần đây thì mang ý tưởng tân thời. Bản thân QC thiết kế nhiều nhất là áo dài cổ thuyền, tà dài, nhấn bốn bên, quần ống rộng. Kiểu cổ thuyền trông trẻ trung và rất “Tây.” Kiểu này trưng bày ra nét đẹp ở phần cổ và vai của người thiếu nữ. Nếu người mặc có làn da trắng cổ cao, thì mang thêm vòng chuỗi hay necklace đẹp thì càng tăng thêm vẻ độc đáo.”
Với thời gian, sau khi bỏ cổ, hở vai rồi rút ngắn thành mini, chiếc áo dài còn bị cắt ngắn, hoặc cắt bỏ hoàn toàn tay áo để khoe nguyên cánh tay, hoặc khoét lưng thấp đến eo là những phá cách người ta thấy rất nhiều qua các chương trình giới thiệu thời trang.
“Có một cách phá mà QC cho rằng đã làm mất tính cách đặc trưng của áo dài Việt là khi nhà thiết kế bỏ đi hai tà áo. Nếu mất đi hai tà áo dài thướt tha thì đâu còn là áo dài nữa,” anh nói.

Quang Chánh sẽ giới thiệu bộ sưu tập áo dài dạ hội và y phục nam mùa hè tại liên hoan

VNHelp: KIND GALA
Kids In Need of Dreams
Saturday, June 9, 2007
6:00 PM
San Jose Fairmont Hotel,
170 South Market Street
San Jose, California
http://vnhelp.org/

California Cuisine of The World

cuon-2007-05.jpgAndrew Lâm
New America Media

My sister and I were strolling down Larkin Street in San Francisco recently when there wafted a pungent, salty aroma from an open window above. I was about to name the dish, but the couple walking ahead of us beat me to it. “Hmm, I smell fish sauce,” said a blond woman who looked to be in her mid 20s. “Yup,” agreed her male companion with tattoos on his arms. “It’s catfish in clay pot. With lots of pepper and a little burnt.”

We had reasons to laugh. First, he was right on the nose. Second, when we first came to San Francisco from Vietnam more than three decades ago, my grandmother made that dish and our Irish neighbors complained about “a toxic smell.” Mortified, our family apologized and kept our windows closed whenever Grandma prepared some of her favorite recipes.

Many years passed. Grandma’s gone. But I’m confident that, if she were still here, she would appreciate knowing that what was once considered unsavory (or even toxic), and a reminder of how different my immigrant family once was, has become today’s classic. For in California, private culture has—like sidewalk stalls in Chinatown selling bok choys, string beans and bitter melons—a knack for spilling into the public domain, where it becomes a shared convention.

Or put it this way: The Californian palate had shifted along with the state’s demographic, where one in four is now an immigrant. At last count, Census 2000, there were 112 languages spoken in the Bay Area alone. On warm summer afternoons, Nob Hill, where I live, turns into the modern tower of Babel. The languages of the world—Chinese,
French, Spanish, German, Russian, Thai, Japanese, Hindi, Vietnamese, and many more I do not recognize—echo from the street, accompanied by assorted cooking aromas. Within a four-block radius from my home, I can experience Thai, Singaporean, Spanish, Vietnamese, Moroccan, Indian, French, Mexican, Greek, Italian, and Japanese food—not to mention the regular fares at diners and seafood houses.
To live in California these days is to live in the crossroads of a global society and a global table. On April 2006 front page The San Francisco Chronicle declared: “America's mean Cuisine: More Like It Hot—from junk food to ethnic dishes, spicy flavors are the rage.”
Californians were the first to give up blandness to savor the pungent lemongrass in our soup, and to develop that penchant for that tangy burnt of spicy chili. It came as no surprise to Californians that Cheez-Its came out with "Hot & Spicy" crackers flavored with Tabasco sauce and Kettle’s potato chips has that “Spicy Thai” flavor. “There are 15.1 million more Hispanics living in the United States than there were 10 years ago, and 3.2 million more Asians and Pacific Islanders,” noted San Francisco’s newspaper of record. “And the foods of those countries—longtime favorites with Californians—are now the nation's most popular.” Long before Webster acknowledged the word, globalization had already swept over California. Latin and Anglo America came to an epic collision here, then gold made the state famous around the world, and the rest of the world rushed in and created, perhaps for the first time, a prototypical global village. Since then layers upon layers of complexity — tastes, architecture, religions, animals, vegetables, fruits, stories, music, languages — have been piling onto the place, making it in many ways postmodern even before the rest of the world struggled to enter the modern era.

Andrea Nguyen, author of Into the Vietnamese Kitchen: Treasured Foodways, Modern Flavors, a truly authoritative book on Vietnamese cooking, declared from her Santa Cruz home that, “California cuisine is intrinsically ethnic.” El Cocinera Espanol, she noted, the first contemporary work on Mexican food in the state, was written a good 100 years ago by Encarnation Pinedo. Translated into English in 2005 by Dan Strehl, it is now aptly entitled Encarnation's Kitchen: Recipes from Nineteenth-Century California. Nguyen, who remembered her mother packing an orange notebook full of recipes when they were airlifted out of Saigon in 1975, said Vietnamese food is hot these days. “In the Bay Area, you've got restaurants like the Slanted Door, Crustacean, Tamarin, and Bui leading the charge in terms of crossover restaurants.”

It was not always so. For first few years in America my family and I were terribly homesick. At dinnertime, my mother would say: “Guavas back home are ripened this time of year back at our farm,” or someone else would say, “I miss mangosteen so much,” and we would shake our heads and sigh. But then a friend, newly arrived to America gave my mother some seeds and plants. Soon mother’s small garden in the back yard was full of lemongrass, Thai basil, Vietnamese coriander and small red chilies. Soon, homesickness was placated by the fact that home was coming, slowly but surely, nearer to the golden shore.

Now imagine my mother’s garden spreading over a large swath of California’s farmland. Southeast Asian farmers, in the footsteps of last century Japanese and South Asian farmers before them, are growing large variety of vegetables in the Central Valley and
trucking it to markets all over the state. Hmong, Filipino, Thai, Cambodian, Vietnamese, Koreans, Laotians, South Asian, Latin American farmers join the rest and sell everything from live chickens and seafood to Thai eggplants and edible amaranth to hyacinth beans and hairy gourds to oriental squash and winter melons and sugarcanes. I, for one, have learned not to underestimate the power of immigrants’ nostalgia. In the Golden State, it often has ways of becoming retroactive. So much longing for home recreates it in the new landscape. On a sunny day, a visit to the local farmer’s markets and there would be this oddly familiar fragrances and sounds that, were I to close my eyes, I could imagine myself back in my hometown in that verdant, fog filled plateau of Dalat, Vietnam.

fish-sauce-2007-05.jpg

But if California food is intrinsically ethnic, there is another element that is just as essential: the nature of its transgression. It is here that the jalapeno meets star anise and paired with a dry, smoky pinot. Or consider the avocado. Though not served in Japanese
restaurants in Japan, it is otherwise as pertinent to Japanese cuisine in California as sunny skies are to myth of California living.

“Foodies are very curious about exotic ingredients,” Andrea Nguyen said. “They're more open to venturing into Asian markets to get the 'authentic' ingredients. They're wanting to explore jujubes, mangosteens, green papaya. Ethnic markets, particular chains like Ranch 99 and Mi Pueblo, are leading the effort to make things easier for everyone. They offer a wide variety of products. But check the aisle, carefully, there are often Hispanic ingredients too at Asian markets, like tortillas.”

Take the sign that hangs on the Sun Hop Fat #1 Supermarket on East 12th Street, a few blocks south of Lake Merit in Oakland. It says, “American-Mexican-Chinese-Vietnamese-Thailand-Cambodia-Laos-Filipino- Oriental Food.” Some saw it as evidence of diversity gone bad, a multicultural mess - that is, too much mixing makes things unpalatable, all the colors blended turn inevitably an uncomely brown. I, on the other hand, see all those hyphens as complex bridges and crossroads that seek to marry otherwise far flung ideas, tastes and styles. After all, creativity is fertile when nourished in the loam of cultural diversity and cultivated with openness and a disposition for experimentation. In term of food, it results in an explosion of tasty concoctions. Consider some of today’s daring experiments: tofu burrito, hummus guacamole, spring rolls with salsa dipping sauce, lamb in tamarind sauce, lemongrass martini, wasabi bloody mary, crab cakes in mango sauce. The variety is endless.

In my lifetime here I have watched the pressure to move toward some generic, standardized melting-potted center deflate—transpose, in fact — to something quite its opposite, as the demography shifts toward a society in which there’s no discernible majority, no clear single center. Instead, the story I often see is one where one crosses, by various degrees, from ethic to cosmopolitanism by traversing those various hyphens that hang over the Hop Fat supermarket. One lives in an age of enormous options in an astounding diverse and fertile region where human restlessness and fabulous alchemical commingling are becoming increasingly the norm. One can’t help but learn to refine one’s taste buds accordingly to reconcile with the nuances of the world.

Author Andrew Lâm examines the history of Vietnamese-American
migration and reads from his book Perfume Dreams: Reflections on the
Vietnamese Diaspora.
Saturday, June 9, 2:00-3:30 PM
Hillview Branch Library
1600 Hopkins Dr.
San José, CA 95122
(408) 808-3033

BBQ và Ung Thư Vú

BBQ-2007-05.jpg

Ngọc Thụy
OneViet.com

Mùa hè nắng ráo, học sinh nghỉ học, bè bạn xum họp, một cơ hội tốt để tổ chức picnic ngoài trời trong đó không thể thiếu món BBQ bắp, gà, heo hay bò. Tuy nhiên nếu thịt đỏ là một trong những nguyên nhân của ung thư ruột già, tuyến tiền liệt, tuyến tụy…, thì thịt nướng vỉ hay un khói lại là nguồn gốc của ung thư vú đặc biệt cho phụ nữ trong thời mãn kinh.
Bản tin y học của WebMD cho hay Bác Sĩ Susan E. Steck và các đồng viện thuộc đại học South Carolina ở Columbia nhận thấy rằng phụ nữ mãn kinh ăn nhiều thịt đỏ nướng than, hay un khói suốt đời người có đến 47% nguy cơ bị ung thư vú. Nếu ăn nhiều thịt lại không ăn thêm các loại rau hay trái cây thì tỉ lệ nguy hiểm lên đến 74%.

Theo bà Steck, phát hiện mới rất đúng hướng với cẩm nang y khoa về việc ngừa ung thư hiện nay theo đó con người nên ăn nhiều rau quả và giới hạn thịt đóng hộp, các loại súc-xích, giăm-bông, và thịt đỏ. Tuy nhiên các khoa học gia cũng nhấn mạnh rằng kết quả nghiên cứu cho thấy có một sự gần gũi giữa thịt BBQ và ung thư vú nhưng không khẳng định điều đó. Bác Sỉ Steck cho rằng có nhiều nguyên nhân phụ thuộc khác có thể cũng tác động vào cơ thể như chất béo trong thịt. Polycyclic aromatic hydrocarbon và heterocyclic amine được biết là hai chất gây ung thư, thường có ở thịt nấu ở nhiệt độ cao. Polycyclic aromatic hydrocarbon được thấy trong thịt nướng cháy và un khói còn heterocyclic amines có tỉ lệ cao trong thịt xào hoặc chiên.
Nghiên cứu của đại học South Carolina được thực hiện trên 1,508 phụ nữ bị ung thư vú và 1,556 phụ nữ khỏe mạnh và căn cứ vào chế độ dinh dưỡng thịt suốt cuộc đời. Phụ nữ mãn kinh ăn nhiều thịt un khói, nướng hay BBQ đến 2/3 cuộc đời – tức nhiều hơn 1 tuần 1 lần, có đến 47% nguy cơ bị ung thư so với phụ nữ ăn ít thịt đỏ - ít hơn 1 tuần 1 lần. Trong cùng lúc thì phụ nữ trong thời mãn kinh lại ăn nhiều thịt nhưng ít rau quả (không đầy 5 servings mỗi ngày) thì tỉ lệ dễ bị bệnh tăng thành 74%. Tuy nhiên nếu gà hay cá cũng nướng, un khói hay BBQ lại không làm tăng tỉ lệ nguy cơ ung thư vú.

Bác Sĩ Susan Steck giải thích thêm rằng phụ nữ ăn nhiều thịt và ít rau quả có nguy cơ bị bệnh nhiều hơn đã được chứng minh trong phòng thí nghiệm. Chất phytochemical hàm chứa trong trái cây và rau xanh, có thể bảo vệ cơ thể chống chất gây ung thư. Đây là cuộc nghiên cứu đầu tiên về suốt cuộc đời của người phụ nữ trong đó chú trọng đến chế độ dinh dưỡng gồm thịt và nguy cơ bị ung thư vú do đó theo Bác Sĩ Steck cần phải bổ xung thêm bằng những nghiên cứu khác bao gồm tất cả các loại thực phẩm tiêu thụ suốt cuộc đời mới có thể khẳng định sự liên hệ chặt chẽ giữa BBQ thịt đỏ và ung thư vú.

May 24, 2007

Việt Nam Chọn Hướng Đi “IT Friendly”

microsoft-xp-2007-05.jpg“Chúng tôi kỳ vọng với việc sử dụng phần mềm hợp pháp, tỉ lệ sao chép sẽ giảm đáng kể trong năm tới, và chúng tôi nghĩ rằng mức giảm đó có thể đạt kỷ lục trong một năm tại Việt Nam, nơi mà chính quyền đang có những nỗ lực thực thi luật bảo vệ tác quyền...”

Đức Hà
OneViet.com

Với mức tăng trưởng 8.17%, Việt Nam đứng đầu Đông Nam Châu Á về tăng trưởng kinh tế, nhưng Việt Nam cũng xếp hàng đầu trong vùng về tệ nạn sao chép và sử dụng phần mềm vi tính bất hợp pháp, và Việt Nam đang có những nỗ lực tôn trọng tác quyền các sản phẩm trí tuệ. Và đó cũng là cam kết của người đứng đầu chính phủ trong buổi lễ ký kết thỏa thuận quan hệ đối tác chiến lược và hợp đồng bản quyền phần mềm Microsoft Office với đại diện của công ty Microsoft ở Hà Nội.
“Thỏa thuận này cho thấy nhà nước Việt Nam cam kết mạnh mẽ trong việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ,” Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng nói với ông Steve Ballmer, Tổng Giám Đốc Điều Hành Microsoft trước lễ ký kết thứ Hai vừa qua.
Bước vào sân chơi với thế giới qua việc gia nhập WTO hồi tháng Giêng, Việt Nam không chỉ được tiếp cận với thị trường thế giới, mở rộng thị trường trong nước, nhưng cũng phải bảo vệ tác quyền các phần mềm vi tính cùng các sản phẩm tri thức khác.

Xếp hàng thứ năm trong số 20 quốc gia có tỉ lệ sao chép bất hợp pháp phần mềm nhiều nhứt thế giới với 88%, trên Indonesia, hạng tám (85%) và Trung Quốc, hạng 17 (82%), Việt Nam là nước dẫn đầu ở Đông Nam Á trong việc vi phạm tác quyền về software theo điều tra của liên minh Business Software Alliance, có trụ sở chính ở Washington D.C. - (http://www.bsa.org/globalstudy.) Và với 84 triệu dân, trong đó 60% dưới 30 tuổi, cùng một nền kinh tế phát triển nhanh, Việt Nam trở thành nơi thuận lợi để mở rộng ngành công nghệ thông tin nhưng cũng là nơi đáng quan ngại nếu việc bảo vệ tác quyền không nghiêm minh.

microsoft-office-2007-05.jpgNhận xét về ngành công nghệ thông tin của Việt Nam, ông Steve Ballmer nói:
“Tôi nhìn thấy Việt Nam với một tương lai hưng thịnh, và đất nước này đã làm đúng khi chuẩn bị ngay từ bây giờ phương cách để phát triển một cách lành mạnh ngành phần mềm ở trong nước, điều cần thiết để mở rộng thị trường với thế giới bên ngoài,” bản tin của Forbes tường thuật.
Ông nhấn mạnh rằng Việt Nam là một nền kinh tế đang phát triển và công nghệ thông tin đóng một vai trò quan trọng trong tăng trưởng, và phải đi theo hướng "IT friendly" và "WTO friendly.”

Giới chức của Microsoft cho hay thêm rằng chiếu theo những điều khoản được ký kết, chương trình Microsoft Office có bản quyền sẽ được cài vào 300 ngàn máy vi tính trong hệ thống chính quyền và trong các cơ sở giáo dục ở Việt Nam.
Theo nhận xét của Phó Giám Đốc BSA Châu Á Jeffrey Hardee, Việt Nam thực sự muốn giảm nạn sao chép phần mềm và điều này sẽ tác động đến toàn bộ ngành công nghiệp nước này. Ông nói:
“Chúng tôi kỳ vọng với việc sử dụng phần mềm hợp pháp, tỉ lệ sao chép sẽ giảm đáng kể trong năm tới, và chúng tôi nghĩ rằng mức giảm đó có thể đạt kỷ lục trong một năm tại Việt Nam, nơi mà chính quyền đang có những nỗ lực thực thi luật bảo vệ tác quyền.”

Đứng đầu bản thống kê của BSA là Armenia, Moldova, Azerbaijan, và Zimbabwe, trong khi xếp hàng đầu 20 nước có tỉ lệ sao chép thấp nhứt là Hoa Kỳ với 21%, kế đến là New Zealand (22%), Nhật Bản xếp hạng ba (25%). Hai nước duy nhứt thuộc Châu Á được xem là tôn trọng các sản phẩm IT là Nhật, hạng ba và Singapore hạng 20. BSA cho hay Ấn Độ và Nga, hai nước trước đây có thành tích xấu nay đã được xóa tên và thay bằng một loạt những quốc gia vùng Trung Á. Tệ nạn sử dụng phần mềm bất hợp pháp với 35% phần mềm cài trong máy vi tính năm 2006 đã gây tổng số thiệt hại 40 tỉ đô-la trên toàn cầu, tăng hơn 5 tỉ so với năm trước. Và nếu tiếp tục với tình trạng như hiện nay, thì trong bốn năm tới mức thiệt hại sẽ lên đến 180 tỉ đô-la. Tại Việt Nam, người ta có thể mua từ Adobe Photoshop, Microsoft Office …., kể cả chương trình hệ điều hành Windows XP, có cài sẵn SP 2 với giá dưới 1 đô-la, trong khi giá bán lẻ tại Mỹ từ 100 đến 300 đô-la.
Tháng Tư vừa qua, văn phòng Đại Diện Thuơng Mại Hoa Kỳ - USTR (http://www.ustr.gov/ ) cho công bố danh sách 12 quốc gia cần phải ưu tiên theo dõi “priority watch list” gồm Nga, Trung Quốc, Argentina, Chile, Ai Cập, Ấn Độ, Israel, Lebanon, Thái Lan, Thổ Nhĩ Kỳ, Ukraine và Venezuela vì những vi phạm quy mô các sản phẩm có tác quyền như phim ảnh, âm nhạc và y dược.

Ăn Cá Bổ Mắt

salmon-2007-05.jpg

Ngọc Thụy
OneViet.com

Các loại rau quả màu đỏ như cà-chua, cà-rốt, đu đủ, xoài, cam, cantaloupe hoặc rau xanh như cải broccoli, rau dền, khoai lang … được biết có chứa nhiều vitamin A carotene bổ mắt, nhưng ăn loại cá nhiều chất béo cũng giúp làm chậm tiến trình lão hóa của võng mạc, căn bệnh thường đưa tới mù nơi người lớn tuổi, webMD cho biết.
Các nhà nghiên cứu thấy rằng những người theo chế độ dinh dưỡng nhiều cá như cá tuna, salmon có khả năng giảm đến 40% bệnh AMD hơn những người ăn ít loại cá này. Bản tin của webMD.org cho hay ăn nhiều hơn 4 ounces cá mỗi tuần có ít nguy cơ bị AMD (aged-related macular degeneration.) Tại Hoa Kỳ, AMD dẫn đầu trong các nguyên nhân làm mắt kém nơi người cao niên 65 tuổi trở lên.

Nghiên Cứu

WebMd trích dẫn bài viết trên tập san Archives of Ophthalmology, theo đó các khoa học gia làm cuộc nghiên bằng cách theo dõi tình trạng thị lực của 4,500 người thuộc cả hai phái nam và nữ trong độ tuổi từ 60 đến 80 suốt từ 1992 đến 1998. Sau khi điều chỉnh các yếu tố như tổng số calorie tiêu thụ, tuổi, sắc dân, tật hút thuốc, các bác sĩ nhận thấy rằng nhóm người nào ăn nhiều chất béo omega-3, phần lớn từ cá, có 39% ít hơn nguy cơ bị AMD. Đem so với những người ăn ít cá, những người ăn nhiều cá hoặc ít nhứt từ hai hoặc nhiều hơn hai phần ăn cá mỗi tuần có ít nguy cơ bị mắt lòa. Nếu lượng cá ăn hàng tuần nhiều hơn 4 ounces thì tỉ lệ có khả năng bị AMD chỉ còn 35%.

Các nhà nghiên cứu ở Rockville, bang Maryland giải thích rằng chất acid omega-3 có thể làm giảm nguy cơ bị AMD bằng nhiều cách như giúp các mạch hoạt động tốt, tác động lên gene và làm giảm xưng. Ngoài việc giúp mắt chống AMD, cá có nhiều mỡ còn giúp điều hòa nhịp đập của tim, không làm đập nhanh quá và không chậm quá do đó giảm nguy cơ tim chết tức ngưng đập bất ngờ. Các bà mẹ mang thai uống thêm viên dầu cá cũng có thẻ ảnh hưởng tốt cho thai nhi trong việc phát triển trí thông minh và phản ứng phối hợp giữa mắt và tay.
Tuy nhiên bản tin nhấn mạnh rằng cá phải nướng hoặc bỏ lò, chớ không phải cá chiên dòn.

BẦU CỬ 2008: Nguyễn Lân Tranh Cử District 8

lan-nguyen-2007-05.jpg

“Người thiểu số gồm người gốc Á và người Latino chiếm đa số đến 65% trong khu vực 8, nhưng chưa bao giờ họ có tiếng nói mạnh mẽ trong Hội Đồng Thành Phố, chưa kể những vấn đề đáng phải quan tâm của khu vực như lưu thông công cộng tắc nghẽn, an ninh khu phố chưa tuyệt đối, phát triển nhà ở yếu kém, thiếu công viên, trung tâm sinh hoạt cho thanh thiếu niên cùng nhiều vấn đề khác đã thôi thúc tôi ra tranh cử kỳ này,”

Đức Hà
OneViet.com

Lần đầu tiên một người gốc Việt ra tranh một chức vụ dân cử, trong một đơn vị bầu cử có nhiều người Việt sinh sống và biết trước sẽ còn nhiều ứng viên Việt khác cũng ra tranh tài lại không một lời tuyên bố về lập trường quốc gia – rất thường được sử dụng trước đây, mà chỉ đặt trọng tâm vào những vấn đề bức thiết cần phải tháo gỡ của khu vực mà nhiều người cho rằng rất cần thiết và rất đúng đắn. Thật vậy trong buổi họp báo ngắn gọn nhưng đầy đủ tại sân cỏ thư viện Evergreen hôm thứ Tư, ứng cử viên Nguyễn Lân, phó Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Học Khu East Side Union, cho hay ông có đầy đủ nghị lực, sự hiểu biết cũng như hậu thuẫn để ra tranh chức nghị viên District 8 thay thế ông David Cortese sẽ mãn nhiệm tháng Mười Hai 2008.
“Người thiểu số gồm người gốc Á và người Latino chiếm đa số đến 65% trong khu vực 8, nhưng chưa bao giờ họ có tiếng nói mạnh mẽ trong Hội Đồng Thành Phố, chưa kể những vấn đề đáng phải quan tâm của khu vực như lưu thông công cộng tắc nghẽn, an ninh khu phố chưa tuyệt đối, phát triển nhà ở yếu kém, thiếu công viên, trung tâm sinh hoạt cho thanh thiếu niên cùng nhiều vấn đề khác đã thôi thúc tôi ra tranh cử kỳ này,” ông Lân nói trước một số đông đồng nghiệp trong học khu, cùng đại diện các hội đoàn và truyền thông Việt.

Giải thích về cuộc ra mắt sớm đến cả năm, ông Nguyễn Lân, năm nay 38 tuổi cho hay ông muốn cử tri có nhiều thì giờ để hiểu biết ông hơn ngoài những thành quả ông đã đạt được kể từ khi đắc cử vào học khu năm 2004.
Theo ông Lân, một người đại diện cho dân ngoài việc tham dự các sinh hoạt văn hóa, lễ hội tôn giáo, hay họp mặt chính trị của cử tri thiểu số, còn phải tiếp cận, cố vấn, biết lắng nghe, hiểu rõ các nhu cầu, các khó khăn để giúp họ giải quyết.
“Tôi nghĩ rằng tiếng nói của người thiểu số phải được phản ánh trong thành phố,” ông nói với OneViet và cam kết sẽ nỗ lực tối đa để sửa đổi và thực hiện những điều cần phải làm nếu đắc cử. Bầu cử chọn người vào District 8 sẽ diễn ra vào tháng Sáu, 2008.

Trước khi thắng cử vào học khu nơi có đông học sinh nhứt Bắc Cali, ông Nguyễn Lân là công chức trong Hạt Santa Clara, và từng tham gia các hội đoàn thanh niên làm công tác xã hội và tư vấn về y tế. Là cư dân District 8 từ sáu năm nay, ông Lân học trung học tại trường Andrew P. Hill High School và sau đó tốt nghiệp đại học San Jose State.
Nhận xét về ông Lân, Giáo Sư Nguyễn Hữu Liêm cho rằng Nguyễn Lân là nguời xứng đáng:
“Hiện chưa biết sẽ có ai ra tranh cử, nghe đâu đến tám ứng cử viên, nhưng tôi thấy Nguyễn Lân là người khôn khéo, có nhiều kinh nghiệm và đầy đủ khả năng để đảm nhận trọng trách đại diện cho hơn 90,000 cư dân trong Khu Vực 8.”

May 17, 2007

SAN JOSE: Vietnam Town Thành Hiện Thực

vietnam-town-2007-05.jpg

“Dự án Vietnam Town sẽ giúp các cơ sở thương mại phát triển mạnh hơn nhưng cũng là lời nhìn nhận của thành phố về thành phần doanh nhân quan trọng này,”

Đức Hà
OneViet.com

Chẳng còn bao lâu nữa, người Mỹ gốc Việt tại Bắc Cali sẽ có thể hãnh diện khoe với khách du lịch, bạn bè thân hữu, bà con xa gần về danh xưng mới của khu vực thị tứ nơi có người Việt tập trung đông nhứt ngoài Việt Nam và là thành phố đầu tiên trên toàn Hoa Kỳ mang đậm bản sắc Việt: Vietnam Town. Và cũng như ở Nam Cali, Vietnam Town ở San Jose, với hơn 85 ngàn người Việt sinh sống và gần 200 cơ sở làm ăn lớn nhỏ, sẽ có bảng hiệu, kể cả tấm bia chỉ đường trên xa lộ dẫn vào vùng đất lành của người di dân gốc Việt, ít ra cũng là kế hoạch sẽ được đề nghị lên thành phố của Nghị Viên Madison Nguyễn, đại diện cho District 7 nơi có Vietnam Town.
“Dự án Vietnam Town sẽ giúp các cơ sở thương mại phát triển mạnh hơn nhưng cũng là lời nhìn nhận của thành phố về thành phần doanh nhân quan trọng này,” Nghị Viên Madison nói với báo Mercury News.

Không phải lần đầu người Việt muốn có một danh xưng Việt cho thành phố họ đang cư ngụ. Từ nhiều năm trước người Việt đã có ý muốn đặt tên SaigonTown cho một phần của đường Senter, rồi ứng cử viên ghế nghị viên thành phố Santa Clara Nguyễn Nam cũng hô hào vận động đặt tên Saigon cho một đoạn của đường Senter, sau cùng đến Bryan Đỗ cùng nhóm của ông cũng kêu gọi thành phố ủng hộ việc đặt tên New Saigon cho thư viện trên đường Tully, nhưng tất cả đều thất bại và từ từ rơi vào quên lãng. Nhưng ý tưởng đó luôn nung nấu trong cộng đồng Việt. Hồi đầu năm nay tổ chức VABA - Vietnamese American Business Access Group do hai nhà doanh nghiệp Jim Nguyễn và Sonny Nguyễn đồng sáng lập, cũng có những nỗ lực đẩy mạnh dự án Vietnam Town. Phát biểu với tập san Silicon Valley/San Jose Business Journal, ông Jim Nguyễn nói rằng “người Việt có một cơ sở kinh tế vững mạnh và VABA muốn điều này phải được công nhận.”

vietnam-town-story-street-2007-05.jpgVietnam Town

Cùng lúc với việc vận động hành lang, với sự hậu thuẫn của Nghị Viên Madison Nguyễn bên trong Hội Đồng Thành Phố San Jose, thì khu đất rộng 275,000 square feet, nằm giữa thương xá Century Mall và cửa hàng Wal-Mart, điểm nhấn của Vietnam Town đang được cày xới chuẩn bị xây dựng thành khu thương mại quy mô, hệt như SantanaRow, bao gồm cả khu vực nhà ở lẫn khu mua bán. Tuy trên bảng quáng cáo ghi Vietnam Town hoàn thành tháng 12/2006, nhưng hiện vẫn chỉ là bãi đất trống có rào kín xung quanh và với công tác xây dựng đang dồn dập hiện nay thì người ta ước tính phải cuối năm 2007 mới có thể khánh thành một phần của toàn bộ dự án của nhà đầu tư Tăng Lập Thành, chủ nhân của khu Century Mall. Nhưng rõ ràng dấu hiệu cho thấy Vietnam Town đang trên đà biến thành hiện thực, đáp lại hoài bão của toàn thể người Việt định cư tại đây từ 1975.
Không chỉ có Vietnam Town bên trong đặc khu New Saigon Business District, người Việt còn xây dựng Vườn Truyền Thống - http://www.vietheritagesociety.org chỉ cách đó một đoạn đường ngắn, là công trình văn hóa quy mô đầu tiên của người Việt trên toàn cõi Hoa Kỳ thiết kê trên vùng đất rộng 4.2 mẫu.

Trong khi người Việt đang nông nóng cho tháng Sáu sắp tới, khi dự án dựng bảng hiệu trên xa lộ 101 được đưa ra thảo luận trước Hội Đồng Thành Phố, và cũng nôn nóng không kém cho cuộc bầu cử vòng hai khi một người Việt thứ hai có thể sẽ tiến vào ghế số 4 thì Thị Trưởng San Jose, Chuck Reed nhận xét rằng “dự án Vietnam Town sẽ được đa số ủng hộ, bởi vì thành phố chỉ nhìn nhận một sự thật.”
Nhìn dưới góc đô thương mại, ông Jim Nguyễn, giám đốc điều hành nhóm ThinkViet http://www.thinkviet.net - một cơ sở đang nỗ lực nối kết các thương nghiệp Việt với dòng chính Hoa Kỳ và ngược lại, cho rằng dự án VietnamTown phải được hiểu như là một cách để các doanh nghiệp mới tập trung hoạt động, nhưng cũng để giúp giới thương nghiệp Mỹ gốc Việt tiến vào dòng chính Hoa Kỳ.
“Thành quả này sẽ tạo thành sức mạnh cho mọi người tiến vào một cộng đồng rộng lớn hơn,” ông nói.

The Perils of Academia for Asians

graduation-2007-05.jpg

Andrew Lâm
New America Media

The value placed on academic achievement by Asian Americans and the pressures to succeed harked back to the imperial courts of China and Japan. For many Asian immigrants, these dreams of academic success have survived long journeys and refugee camps. Yet there are dark perils that run along the same path to achievement warns writer Andrew Lam. A writer and editor with New America Media, Lam is the author of "Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora."

His first semester at UC Berkeley, H. a freshman, painted a picture that harked back to a foreign and distant past. In it, a young mandarin in silk brocade and hat, flanked by banner-carrying soldiers, rides an ornate carriage down the road along which peasants stand and watch.
We had just met then, and when he saw me looking at his painting, H. said, “Đỗ trạng nguyên về làng” – Vietnamese for “Mandarin returns home after passing the Imperial Exam.”

H. didn’t need to explain. Like many Asian students from Confucian-bound countries – Vietnam, Taiwan, Singapore, Korea, Japan, and of course, China; what a family friend often called “chopstick nations” – I could easily decipher the image. In some ways, for us scholarship boys, it is the equivalent of Michael Jordan flying in the air like a god doing a slam-dunk – a dream of glorious achievements.
H was driven with an iron will to achieve academic success. While his dorm-mates put up posters of movie stars and sports heroes, the image he drew and hung above his desk was a visual sutra that would help him focus. There was no question of failure. Back home, an army of hungry, ambitious and capable young men and women were dying to take his place, and for H., a boat person who barely survived his perilous journey across the South China Sea, “dying to” was no mere idiomatic expression.

No surprise then that almost two decades since my college days, Asian-Americans dominate higher education. Though less than five percent of the country’s population, Asian-Americans typically make up 10 to 30 percent at the country’s best colleges. In California, Asians form the majority of the UC system. And at Berkeley – considered by U.S. News & World Report as a top ranked university – Asian freshmen have reached the 46 percent mark this year (whites are at 29 percent, blacks at 3.9 percent and Latinos at 11 percent).

On the surface, academic success is a source of collective pride. The mythology of scholarship Asian boys and girls who honor their parents by getting straight A’s and then making their ways to brilliant professional careers has been sown so deeply into our collective psyche. Many of us consequently learn to measure the world and ourselves solely through a simple pedagogic lens. You are how well you do in school.
Inevitably, there’s a dark subterraneous stream that runs parallel to this shining path to academic success. Stress, disappointment, depression, low self-esteem, and, identity crisis. And at one far end of that continuum we now also have a name: Cho Seung-Hui.

When news reached the world that the person responsible for the worst modern day mass shooting in the United States was in fact an Asian student at Virginia Tech, many Asian-Americans were shocked. But shock slowly gave way to collective shame, and then some modicum of recognition. The most telling sign in the news report was – for me at least – that when Cho was asked to write down his name, he instead drew a question mark.
That struck a chord. Until I defied my parents, refusing to go to medical school after graduating in biochemistry at Berkeley and became a writer instead, I wrote down questions on my notebooks. What am I doing? Who am I exactly? Why am I studying so hard to please my parents who aren’t happy anyway? When do I begin to live for myself?
Without these questions, I was more or less on autopilot in college. Like so many of my bright-eyed peers, I was trained to take exams, but my life was woefully un-examined. For often in many Asian-American families, especially immigrant ones, there’s an unwritten contract. Parents will sacrifice – work two jobs, eat less, take no vacation, wear old clothes, sell blood if need be – in order to guarantee their children the best education. In return, their children will do well in school and succeed. Failing the grades is the same as breaking a sacred oath, not to mention one’s parent’s heart. In the Confucian mindset, an Asian child who drops out of school is a child who reeks of dishonor and shame.

The same year I met H., a Chinese boy from my dorm unit attempted to jump from Berkeley’s Campanile tower after receiving a bad grade. It took police officials several hours to talk him down. He considered suicide because, so goes the rumor, he had never gotten a lowly B before, until Vector Calculus bested him.
When I became a journalist one of the biggest stories I covered in the early 1990’s was about four Vietnamese teenagers who took over an electronics store in Sacramento, California, demanding one million dollars and helicopters to fly back to Vietnam and thousand-year-old ginseng roots. They shot hostages when their demands were not met,
and a SWAT team went in, killing three and wounding one who now serves several life sentences. The news media originally thought the boys were gang members, but it turned out that they were anything but. They failed school. Being recent arrivals from the refugee camps, they no longer saw a future for themselves. Education being the be all and end all, they took their own Hong Kong gangster movies-inspired way out.
Reporting from East Asia, I often read stories in the local papers of students committing suicide, throwing themselves on train tracks or out the windows when they failed an important exam. Robbed of what they know best, many are often confronted with dreaded feelings of loss and despair.

But why is education so deeply ingrained in the Confucian mindset? Long before America existed, something of the American Dream had already taken place in East Asia, through the system of Mandarin examinations. Villages and towns pooled resources and sent their brightest to compete in the imperial court. Mandarins of various rankings were selected by how well they fared through the extremely rigorous examinations. Those brilliant few who passed were given important bureaucratic duties and it was they who ran the day-to-day operations of imperial court. A mandarin could become governor, a
judge, or even marry into the royal family. A peasant thus could rise high above his station, honoring his ancestors and clans in the process. It all hinged on his ability to pass the exams.
That East Asian penchant for education hasn’t changed a whole lot since the fall of the late Qing dynasty in 1905. If anything it has become intensified because the modern education system in various countries – but especially in the United States – has given
opportunities to far more people than ever before. But the competition remains fierce.

In 2005, The American College Health Association reported that four of 10 college students said that they “felt so depressed it’s difficult to function.” One out of ten had contemplated suicide. I wonder, given the disproportionately high number of Asians in higher education, how many suffer from depression and stress, and how many contemplated suicide?
Which comes back to the question of Cho Seung-Hui. That his murderous rampage is due to mental illness and not race is indisputable. Confucianism is a culture of muted endurance. I wonder if Cho’s parents, who knew that he had problems, didn’t take the illness and rage as seriously as they should have because, well, how crazy could their son possibly be when he managed to get into Virginia Tech? Didn’t he, after all, fulfill their expectations in some ways by getting into a prestigious college? And for that matter, given his existing psychological impairments, how much had being caught in the
traditional educational pressure cooker robbed him of much needed social skills?

I do not know the answers but I do know that a far more muted if typical tragedy is that of H. He was a talented painter. His paintings were so beautiful that art professors offered to buy them. In fact he was offered a place in graduate school in the arts. Though tempted, H. declined. He wanted to be a doctor as his mother expected of him. He had to come home in his own way in the modern brocade and mandarin hat.
A few years ago I saw him again. There was a deep sadness to H. that I hadn’t seen before, despite the coveted title of doctor. That old iron will to do well was gone. He had no vision left, no tests to take. I asked him if he still painted. “No,” H. answered and looked wistfully away.

Author Andrew Lâm examines the history of Vietnamese-American
migration and reads from his book Perfume Dreams: Reflections on the
Vietnamese Diaspora.
Saturday, June 9, 2:00-3:30 PM
Hillview Branch Library
1600 Hopkins Dr.
San José, CA 95122
(408) 808-3033

Chỉ Có Ở Mỹ

dog-2007-05.jpg

Passe Partout
Oneviet

Nếu người dân nhiều nước vẫn còn đói ăn thiếu mặc thì tại Mỹ dịch vụ phục vụ thú nuôi trong nhà đã tiến sang một bước ngoặt quan trọng với việc khai trương khách sạn nhiều sao dành cho chó mèo. Không chỉ cung cấp nơi ăn chốn ở trong lúc chủ chó, chủ mèo công tác hay du lịch xa nhà, Wag Hotels ở San Francisco còn tạo mọi điều kiện tiện nghi và thoải mái để chó, mèo có những ngày tạm trú hạnh phúc no đủ tại khách sạn có một không hai này.
“Tôi đưa cháu (chó) đến Wag vì sự tiện lợi và không gian vui tươi trong lành ở đó. Tôi phải đi xa thường xuyên, nên Wag là một tiện nghi rất cần thiết cho tôi. Tôi có thể nói rằng cháu rất được yêu thương tại đây. Cháu rất thích hòa nhập với bạn bè cùng lứa và tích cực tham gia vào các trò chơi tập thể. Còn nhân viên điều hành rất lịch sự và kỹ lưỡng chu đáo,” một khách hàng để lại lời khen trên trang web của Wag. Cháu của người này là một chú cẩu lông xù trắng toát tuyệt đẹp, dứt khoát không thể so sánh với mấy cậu chó lang thang gậm bàn kiếm mẩu xương, miếng thịt rơi vẫn thuờng thấy trong nhà hàng.
Chủ một con Dalmatian đốm đen nhận xét: “Wag mở cửa 24/24 là điều chúng tôi rất ưng ý vì muốn gởi lúc nào cũng được và rước lúc nào cũng xong. Rất cám ơn Wag.” Tuy nhiên chưa thấy ai than phiền khi gởi chó tại đây bị lây bệnh hay học những tiếng chửi thề thô tục từ bạn chó khác. Tất cả chó gởi tại đây phải là chó thiến rồi. Chó chưa thiến hoặc đang mùa “đòi” được cách ly và theo một chế độ quản chế có kiểm soát. Rất phiền hà nếu một (em) chó mang gởi tại đây là bị (anh) chó “ấy bậy” mà không xin phép.

Khách sạn Wag (http://www.waghotels.com/) khai trương cở sở đầu tiên ở Sacramento năm 2005, mới đây mở thêm chi nhánh San Francisco, mùa hè 2007 sẽ có thêm khách sạn Sunnyvale và cuối năm tại Nam Cali. Lý do để dịch vụ này phát triển rất dễ hiểu vì đáp ứng đúng nhu cầu cưng chó như cưng trứng hứng hoa của người Mỹ, nhứt là tạo được niềm tin của chủ khi chó và mèo được phục vụ như các hoàng đế khi chủ vắng mặt.

Giá Biểu

Trước khi tham quan khách sạn Wag để biết các tiện nghi, hãy xem qua giá biểu để có một khái niệm về tờ bill phải trả. Chó được phân biệt làm ba hạng: nhỏ, trung và lớn. Giá phòng cho chó nhỏ 40 đô-la/ngày nếu ở phòng riêng một giường, ở chung với một chó bạn (tức phòng hai giường) giá biểu $30/ngày; và nếu chỉ gởi daycare (sáng gởi chiều rước về) $25/ngày. Giá biểu này tăng với kích thước và trọng lượng của chó. Nếu chủ nhân là đại gia đi xe Mercedes hạng xộp thì khách sạn cũng có các gói mini suite và luxury suite để vui lòng khách đến vừa lòng khách đi. Phòng cao cấp luxury suite có nệm chống đau lưng, ghế sofa, trải thảm, cửa sổ có view, phòng trang trí đẹp, TV plasma màn hình phẳng, nhạc êm dịu 24/24, hệ thống TV cam monitor. Giá biểu cũng nhẹ nhàng thôi: $85/ngày (phòng chiếc), $70 (phòng đôi), và gởi ngày $60. Đặc biệt phòng ốc được chùi rửa thường xuyên đảm bảo không một hạt bụi, khăn trải giường thay mỗi ngày, thức ăn đồ uống cực kỳ vệ sinh phục vụ tận răng hoặc theo nhu cầu của khách hàng, kể cả cho thú uống thuốc.

Tiện Nghi

Tiện nghi tại Wag Hotels được xếp ngang hàng với khách sạn 4-5 sao vì đây còn là một resort không chỉ cung cấp nơi ngả lưng mà còn có thêm các dịch vụ spa, mát-xa, tắm rửa, chải gội, làm facial, làm móng tay, lấy ráy tai, hồ bơi, dắt đi chơi, hướng dẫn trò chơi tập thể vv… Để đảm bảo sự riêng tư cho khách tạm trú, khách sạn cho biết thú được tắm riêng biệt với nhiệt độ nước điều chỉnh thích hợp với từng loại chó hay mèo. Hệ thống điều hòa đặc biệt lọc khí, lọc bụi và lọc lông thú, với khí trời luân chuyển 10 lần trong ngày. Ngay cả sàn nhà cũng được tráng một lớp nhựa để thú đi không bị trơn trợt té đau. Chủ nhân gởi chó tại đây cho dù đi xa vẫn có thể theo dõi chó ở khách sạn qua một hệ thống camera truyền hình ảnh real-time qua mạng internet.

Chủ nhân của hệ thống Wag Hotels cho báo chí biết ông từng là một kỹ sư ngành IT trong 21 năm nên rất thông cảm với chủ chó mèo phải công tác xa thường xuyên, nhứt là trong ngành điện tử, đồng thời cũng muốn chó mèo phải có nơi tạm trú tuyệt hảo. Vì vậy ông bỏ ngành điện tử để mở khách sạn và … làm giàu.
Mỹ là đất nước của cơ hội, đâu có gì sai?

May 13, 2007

Some Call it Charity, Others Call it the Kindness of Strangers

the-trio-2007-05.jpg

There are many near misses in life, and for two individuals these near misses were something they will always remember and thank the heavens for, and never forget the generosity of strangers half a world away. “Two little girls were about to be sold into Laos by their mother in February of this year. We intervened in time and brought them to our children's shelter in the City of Hue, Vietnam," Said Jenny Do, the Executive Director of the Friends of Hue Foundation based in San Jose, California, where all board members serve as unpaid volunteers. “The girls are now well cared for by our devoted house mothers and enjoy going to school along with their other adopted brothers and sisters,” Do continued. “Three weeks ago, we took in a boy who was severely mentally and physically abused by his mentally disabled sister to the point that he had to wander the streets to escape the beatings,” Said Ms. Nhi Nhi Duong, the Shelter’s Manager in Hue, an employee of the Friends of Hue Foundation. “Last September, we opened our door to 10 additional children who suffered all kind of tragedies in life. Their stories would bring tears to your eyes, “ Duong said, brimming with great pride.

A Dollar A Child:
All of this started in the wake of the 1999 great flood in Central Vietnam, when a group of local San Jose volunteers decided to establish a shelter for children whose parents did not survive the natural disaster. Since then, the shelter has become a great haven for orphans and disadvantaged children who seek a better life. “Thanks to the continuing support of the local community here in San Jose and volunteers from the Mid Western United State, England, France, Australia and Singapore, we are now raising a family of 43 happy and beautiful children. For $1 a day, you can give love, care, education and hope to one of our children,” said Ms. Jenny Do, a lawyer by day, a gifted artist by night and a child advocate somewhere in between.

“Our work does not stop at the children's shelter. With the generous help from the East Meets West Foundation, and donors like Dodie Gaines and Huu Nguyen, we have finished building a vocational training center designed to help more disadvantaged children -- those who have parents but suffer extreme poverty. This is our effort to reduce the number of children who would otherwise become prey to human traffickers. For $100, you can help a child become self-sufficient and stay out of the risk of human trafficking,” said Dan Do, a Board member of FHF who volunteers his time raising funds from friends, neighbors and business colleagues to help the organization and its recipients.

Comic Care:
The group also does fundraising in the Bay Area to help fund the projects in Hue. Their organization, just like the busy individual board members who volunteer for it, also wears multiple hats. Creative fundraising must also provide a service to the local area, otherwise it would lack relevance.

“The Friends of Hue Foundation has been creative in recent years in putting together performance arts, literary shows and art exhibits that brings both the Vietnamese American and the mainstream communities together. All work are carefully translated both literally and contextually. So they are a great way to learn and understand Vietnamese and Vietnamese American cultures,” explains Duc Nguyen, an early volunteer since the organization’s inception.

This year the group is putting together its first annual Comic Care fundraising event. “Comic Care is the annual gathering of Asian American stand-up comics organized by the Friends of Hue Foundation (FHF) to feature Asian American talents to the mainstream audience. Funds raised will be used for charitable causes such as operating an FHF children's shelter and vocational center,” said Michelle Mai, one of the few board members who actually came from the Thua Thien - Hue Province and knows the area’s poverty all too well.

This year, the headlining act is Dat Phan, who makes his only Bay Area appearance of the summer. Mr. Phan, seen with Jay Leno on ‘The Tonight Show’ and TV's ‘The West Wing’, has hosted his own Comedy Central show and is perhaps best known for winning the ‘Last Comic Standing’ competition on NBC. He will be presenting his special brand of humor to benefit the Friends of Hue Foundation. This event is open to the public.” Gushed Mr. Justin Gaynor, one of the group’s talented writers, marketer and Chairman of the Board.

The event will also feature a local Bay Area talent, comedian KT Katara and Peter Vo, former writer of Mad TV and the likes. See respective photos and poster below.


DATE: Saturday, June 02, 2007
TIME: 7:00 p.m.
PLACE: Montgomery Theater, 271 South Market Street, San Jose
TICKETS:
• Advance Purchase: Brown Paper Tickets (http://www.brownpapertickets.com/event/15322)
General Seating $25.00
Students with valid ID $20.00
• NOTE: VIP Seating $50.00, EXCLUSIVELY available through: FHF Website (https://secure.groundspring.org/dn/index.php?aid=6955)

***SUBSTANTIAL SAVINGS OVER SAME DAY PURCHASE***

• Purchase at the Door:
VIP: $75.00
General Seating: $45.00
Student Discount: $30.00
Please call: (408) 455-0175


A Dollar A Patient, or Sponsor A Village:
The Friends of Hue Foundation, known as FHF by its supporters, not only help the children in the city of Hue, Their assistance stretch throughout the Thua Thien-Hue Province. Their work extends care to children and families in other distant and very remote areas such as A Luoi, Huong Tra, Phu Loc, Huong Thuy, Quang Dien, Phong Dien, Phu Van, Boat Villages, etc. where one would have to take multi-modal transportation to get there. Every month FHF’s donors send a mobile medical clinic to rural places in the needy areas of Central Vietnam.

“Our team normally is comprised of volunteered doctors, nurses, and medical students from different nations. We provide free medical check ups, medications, vaccinations, as well as screening for children and adult with serious medical conditions. For those who need further medical attention, we refer them to Hue Hospital and pay for part of their medical costs and traveling expenses. People from those villages we stopped by anxiously wait for our return. They gather in flocks since very early morning waiting for our returning physicians. We serve from 350 to 500 people on each trip. For only $350, you can sponsor one of these trips and help hundreds of people.” Explains Ms. Lieu Thi Dang, who is one of the group’s co-founder and treasurer.

Dang is also a recipient of the Life Time Humanitarian Award from the City of San Jose in November 2006 and was granted the Director's Award by the Santa Clara County Human Relations Commission on February 23, 2007 for her tireless support of the Friends of Hue Foundation as well as her many volunteer hours sponsoring poor children all over the world and, in San Jose, teaching the elderly US history so they can pass their citizenship tests.


Operation Healthy Heart:
“We also help children who need open-heart surgery. Currently, we have 5 children who are waiting on the list. We work with East Meets West Foundation to help these children. For $1,000, you will give one of these children a new chance to life.” Explains Uyen Nguyen, who has been volunteering as a board member and project director for the Mobile Health Clinic and Corrective Surgery Project.

“Central Vietnam is very vulnerable to natural disasters. Last year, Typhoon Xangsane literally left thousand of families without a roof over their heads. We responded in time to provide them with roof replacement materials and blankets to help them rebuild their homes immediately.” April Hui Zhu, the group’s talented web master.

So who are these strangers living half the world away helping people they have little connections with? “Who are we? We are just like you. The Friends of Hue Foundation (www.friendsofhue.org) is comprised of individuals who care. We come from different walks of life. We are students, busy moms, professors, engineers, artists, lawyers, social workers, business owners, etc. Please join us and make a difference in someone's life.” Impassioned plead from Dr. James Freeman, professor emeritus at the San Jose State University, a board member and a co-founder of the organization with Ms. Dang and Mr. Huu D. Nguyen.

May 11, 2007

Hy Vọng Mới Cho Thế Giới Thứ Ba

aids-drugs-deal-2007-05.jpg“Những nỗ lực hiện nay, đặc biệt giảm giá bán loại thuốc thuộc thế hệ thứ hai, là một biểu hiệu nữa về quyết tâm của tổ chức Clinton Foundation, các công ty dược phẩm và UNAID nhắm tới công tác ngừa, điều trị và chăm sóc người bị nhiễm HIV,”

Ngọc Thụy
OneViet.com

Nỗi lo âu của thế giới thứ ba về dịch bệnh AIDS/HIV ngày càng lan tràn trong dân chúng đã được giải tỏa phần nào với lời loan báo của cựu Tổng Thống Clinton hồi tuần qua, theo đó các nước nghèo được hưởng giá đặc biệt với loại thuốc anti-retroviral thế hệ hai. Thành quả của tổ chức Clinton Foundation được cơ quan phòng chống AIDS của Liên Hiệp Quốc UNAIDS hết lòng ngợi ca.
“Những nỗ lực hiện nay, đặc biệt giảm giá bán loại thuốc thuộc thế hệ thứ hai, là một biểu hiệu nữa về quyết tâm của tổ chức Clinton Foundation, các công ty dược phẩm và UNAID nhắm tới công tác ngừa, điều trị và chăm sóc người bị nhiễm HIV,” phát biểu của bác sĩ Peter Piot, Giám Đốc Chấp Hành UNAIDS.
Ông Piot cho biết hai nhà bào chế Cipla Ltd. và Matrix Laboratories Ltd. của Ấn Độ đã thỏa thuận với Clinton Foundation cho bán với giá hạ các loại thuốc second-line trợ giúp người bị AIDS để chỉ tốn khoảng dưới 1 đô-la/ngày. Khi bị lờn thuốc thế hệ một (first-line) người bị AIDS phải chuyển sang thuốc thuộc thế hệ hai mắc gấp 10 lần. Cựu Tổng Thống Bill Clinton, người đứng đầu tổ chức Clinton Foundation cho hay vào năm 2010 sẽ có gần nửa triệu bệnh nhân cần loại thuốc này:
“Không công ty dược phẩm nào sẽ sống hay chết do giá thành quá đắt tại thế giới có lợi tức trung bình, nhưng bệnh nhân có thể chết. Tuy tôi tin vào việc phải bảo vệ quyền sáng chế và việc phải đảm bảo lợi nhuận để các nhà nghiên cứu tiếp tục phát minh và cung cấp thuốc đặc trị mới ra thị trường, nhưng không có nghĩa là điều đó ngăn cản chúng ta cung cấp loại thuốc tối cần đó cho bệnh nhân nghèo.”
Với loại thuốc thế hệ hai, bệnh nhân chỉ cần mỗi ngày 1 viên tổng hợp của tenofovir, lamivudine và efavirenz.
Theo ông Clinton, với giá mới mỗi bệnh nhân chỉ tốn $339 đô-la/năm, rẻ hơn 45% giá hiện nay tại các nước có lợi tức thấp và 67% rẻ hơn cho các nước có mức lợi tức trung bình.

UNITAID (http://www.unitaid.eu) cơ quan thiện nguyện đa quốc gia thành lập tại Châu Âu sẽ cung cấp cho Clinton Foundation hơn 100 triệu đô-la để mua thuốc cho 27 quốc gia từ nay đến 2008.
Kể từ khi phát động chiến dịch trợ giúp bệnh nhân AIDS/HIV năm 2002, tổ chức của cựu Tổng Thống Clinton (http://www.clintonfoundation.org) đã phối hợp hoạt động giáo dục ngừa bệnh và điều trị với 25 quốc gia Châu Phi, Châu Á và vùng Caribbean. Hơn 75,000 bệnh nhận thuộc 65 nước đang được hưởng giá thuốc rẻ qua tổ chức này.
Đầu tháng Mười Hai, 2006 cựu Tổng Thống Clinton trong chuyến công du Châu Á cũng đã ghé qua Việt Nam, nơi ông ký kết một thỏa thuận về việc trợ giúp Việt Nam kiểm soát HIV/AIDS. http://www.who.int/hiv/Clinton_Announcement_8May.pdf

HAART

Kể từ khi bệnh AIDS/HIV xuất hiện đầu tiên từ vùng hạ-Sahara ở Châu Phi trong thế kỷ trước, được xác nhận năm 1981 đã trở thành dịch bệnh giết chết trên 25 triệu người và được xem là căn bệnh tệ hại nhứt trong lịch sử loài người và hiện vẫn chưa có thuốc trị. Cơ quan y tế thế giới WHO ước tính trên toàn cầu hiện có khoảng 39.5 triệu người đang bị nhiễm HIV, và năm 2006 đã có thêm 4.3 triệu người bị nhiễm bệnh, trong đó tại vùng hạ-Sahara 2.8 triệu người (65%). Vùng Đông Âu và Trung Á, có dấu hiệu cho thấy mức gia tăng hơn 50% kể từ 2004. Năm 2006 2.9 triệu người qua đời vì bệnh liên quan đến AIDS. Sở dĩ số lượng tử vong cao tại các nước thứ ba là vì thuốc có khả năng làm chậm sự phát triển của AIDS quá mắc trong khi vi-rút lại có khả năng đề kháng với loại thuốc thế hệ một.
Lúc mới phát minh, bệnh nhân phải trả đến $10,000 đô-la/năm cho thuốc HAART, sau đó thuốc hạ chỉ còn $175/năm nhưng cùng lúc vi-rút HIV bắt đầu lờn và bệnh nhân phải chuyển qua loại HAART thế hệ hai, mà tổ chức Bác Sĩ Không Biên Giới (MSF) nói rằng bệnh nhân thuộc thế giới thứ ba không có khả năng. Tại Kenya, MSF trả $1,400/năm cho mỗi bệnh nhân trong khi với loại thuốc thế hệ một chỉ tốn có $200. Trong khi đó tại Guatemala, nơi lợi tức đầu người khá hơn thì chi phí cho một năm thuốc lên đến $6,500 đô-la – tức 28 lần nhiều hơn nếu điều trị bằng thuốc thế hệ một.

Nhận xét về kết quả của sự hợp tác giữa UNITAID và Clinton Foundation, ông Philipe Douste-Blazy Ngoại Trưởng Pháp, cũng là chủ tịch UNITAID nói rằng tất cả những người bị nhiễm HIV đều đáng được tiếp cận với loại y dược hiệu nghiệm nhứt:
“Tôi hài lòng khi sự hợp tác với Tổng Thống Clinton đã làm giảm chi phí trợ giúp bệnh nhân bằng loại thuốc thế hệ hai, và các nước có mức lợi tức thấp và trung bình đều được hưởng giá biểu mới.”

May 10, 2007

VANG 2007: Vươn Lên Đỉnh Cao

vang-2007-2007-05.jpg

“Những ngọn đuốc vàng nói lên sự quyết tâm trong vai trò lãnh đạo chỉ huy, thành công trong xã hội, xuất sắc trong học vấn và là nguồn cảm hứng cho mọi di dân tại Hoa Kỳ,”

Đức Hà
OneViet.com

Lần thứ tư liên tiếp từ 2004, liên hoan đuốc VÀNG 2007 tổ chức tại Houston, Texas từ 18 đến 20 tháng Năm sẽ mang vinh dự về cho:

  • Cựu Tổng Thống Gerald Ford với đuốc Vàng Danh Dự,
  • Hội Đồng Trung Ương Hướng Đạo Việt Nam với đuốc Vàng Lãnh Đạo Chỉ Huy,
  • Office of Refugee Resettlement - cơ quan tái định cư người tị nạn thuộc Bộ Y Tế và Dịch Vụ Xã Hội Hoa Kỳ với đuốc Vàng Lãnh Đạo Chỉ Huy dành cho tổ chức không thuộc người Việt
  • Trung Tâm Việt ngữ Văn Lang San Jose với đuốc Vàng Bảo Tồn Phát Huy Văn Hóa
  • Betty Nguyễn, xướng ngôn viên truyền hình CNN và Trung Tá Paul Đoàn, Không Lực Hoa Kỳ, đuốc Vàng Cá Nhân
  • Sinh viên gốc Việt xuất sắc (sẽ loan báo sau)

Ban tổ chức cho biết những cá nhân và tổ chức được trao giải năm nay được ban giám khảo bầu chọn từ 50 ứng viên hàng đầu lấy từ một danh sách dài những đề nghị từ các nơi gởi về.
Liên hoan Đuốc Vàng, tổ chức vào tháng Năm cùng lúc với tháng vinh danh di sản người Á Châu Thái Bình Dương của Hoa Kỳ http://www.infoplease.com/spot/asianhistory1.html nhằm đề cao những cá nhân, tổ chức hay hội đoàn có thành quả ưu việt, có tác động đến xã hội, nhấn mạnh đến nguồn gốc Việt và được xem như tấm gương sáng.
“Những ngọn đuốc vàng còn nói lên sự quyết tâm trong vai trò lãnh đạo chỉ huy, thành công trong xã hội, xuất sắc trong học vấn và là nguồn cảm hứng cho mọi di dân tại Hoa Kỳ,” bản tin phổ biến của VangUSA cho biết.
Kề từ Vang 2006, ngoài việc tuyển chọn những cá nhân và hội đoàn, tổ chức bất vụ lợi VANG còn thành lập thêm giải thưởng dành cho sinh viên xuất sắc nhứt trong năm nhằm khuyến khích lớp trẻ phát huy khả năng lãnh đạo và nối tiếp thế hệ đi trước.

VANG 2007

Lễ trao giải vào thứ Bảy 19 tháng Năm nằm trong một loạt những sinh hoạt của liên hoan VANG – Vietnamese American National Gala http://www.VangUSA.org tổ chức phối hợp với hội Di Sản Văn Hóa Việt Nam - VHS tại San Jose.
Chương trình VANG 2007 bắt đầu từ ngày thứ Sáu 18 tháng Năm với buổi hội thảo truyền thông và chiếu phim Vietnamese American Summit, triển lãm truyền thông gốc Việt http://www.vamexpo.com, thi đấu thể thao Vang Golf Classics, và buổi tiếp tân giao hữu Texas “Show” Down.
Liên hoan kết thúc bằng buổi dạ tiệc trao giải Đuốc Vàng ngày thứ Bảy 19 tháng Năm, 2007 tại sảnh đường khách sạn InterContinental Houston.

  • Đuốc Vàng 2004: Bộ Trưởng Norman Y. Mineta, bà Lê Ngoan, các ông Trung Dung, Đỗ Ngọc Yến, Trần Đình Trường, Eugene Trịnh, Nguyễn Đạt, hội Catholics Charities USA.
  • Đuốc Vàng 2005: Tiến Sĩ John B. Tsu, diễn viên Kiều Chinh, các ông Nguyễn Bình, Nguyễn Nam Lộc, Đặng Văn Chi, Tony Lâm, Tăng Thái Hậu, hội Lutheran Immigration & Refugees Services.
  • Đuốc Vàng 2006: Giáo sư Đinh Việt, kỹ sư Lê Duy Loan, sinh viên Tô Bảo Ngọc, Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển – BPSOS, cựu Phó Đại Sứ Richard L. Armitage, chương trình Smithsonian APA Program thuộc hệ thống bảo tàng Smithsonian tại Washington DC.

Ngôn Ngữ Kỳ Thị

Imus-time-2007-05.jpgPasse Partout
Oneviet

Nếu từ lâu nay việc dịch thuật, còn được gọi là chuyển ngữ, chuyển dịch từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác do bộ óc con người điều khiển thông qua cuốn từ điển thì với sự phát triển của phần mềm (nhu liệu) người ta có thể nhờ robot phụ giúp. Vì robot hay máy vi tính không biết kỳ thị nên không phân biệt được chữ nào có tính miệt thị và từ nào lại đầy nhạy cảm. Và câu chuyện lại xảy ra ở Mỹ, nơi mà người ta cố tránh dùng những từ ngữ hay câu nói có nội dung kỳ thị màu da, phân biệt tôn giáo, quốc tịch gốc, kể cả nhái giọng phát âm tiếng Anh không chuẩn.

Cố Tình

Người điều khiển chương trình talk show nổi tiếng John Donald "Don" Imus, Jr., mới đây đã bị mất sở làm chỉ vì phát (loạn) ngôn trong chương trình “Imus In The Morning” được trực tiếp phát sóng trên toàn quốc. Ông pha trò trên đài rằng đội bóng rổ nữ của đại học Rutgers ở New Jersey – mà phần lớn là người Mỹ gốc Châu Phi, là “bọn đĩ tóc quăn – nappy-headed hos.” Thật ra thì các chữ “hos” hay “nappy-headed” đã được ca sĩ nhạc rap sử dụng trong ca khúc của họ từ lâu, nhưng không thành vấn đề lớn, vì chính những nghệ sĩ nhạc rap phần lớn là người da màu. Lần này những từ này lại phát xuất từ một người da trắng – được biết nhiều về lối phát biểu phàm tục thô lỗ gây tranh cãi trên sóng phát thanh, bỗng trở thành lớn chuyện. Có thể ông Imus chỉ đùa như thói quen của ông nhưng nhiều đại gia như Procter & Gamble, Staples, General Motors, Ditech, GlaxoSmithKline Plc. … rút lại quảng cáo, và Don Imus bị công ty CBS Radio cho nghỉ việc cho dù chương trình hội thoại của ông có đông thính giả và hàng năm mang về cho CBS doanh thu lên đến 50 triệu đô-la.

Ngay sau vụ Imus, CBS Radio lại phải đối phó với vụ 92.3 Free FM ở New York khi đài này cho phát thanh lời nhái giọng người Hoa nói tiếng Anh trong chương trình JV and Elvis. Xướng ngôn viên của “The Doghouse” không những gọi người bán hàng là “bitch,” nói nhiều câu xúc phạm khác mà còn đặt mua món “flied lice” (nhái chữ fried rice theo giọng người Hoa không phát âm được âm “r”.) Hai người dắt chương trình đều bị cho nghỉ việc. http://www.youtube.com/watch?v=ETdcYLn88So

Vô Tình

Mới đây nhứt, một chiếc ghế da mầu nâu sô-cô-la sản xuất tại Trung Quốc được dán nhãn “nigger-brown.” (tức màu nâu da đen) đã làm khách hàng da màu bất bình vì từ nigger đầy tính ký thị được dùng từ thời người da đen còn là nô lệ ở Mỹ.
Người mua trách người bán, người bán đổ cho hãng nhập sỉ, hãng nhập truy ra công ty sản xuất ở Trung Quốc. Cuối cùng nhà sản xuất tìm ra thủ phạm là công ty phần mềm Kingsoft Corp. (http://www.kingsoft.com) làm công tác dịch thuật nhãn hiệu bằng tiếng Hoa ra tiếng Anh.
Giới chức Kingsoft nhìn nhận sai lầm và nói rằng “nigger” la một từ xấu nhưng khi dịch từ dark brown viết bằng Hán tự sang tiếng Anh thì chương trình software soạn sẵn cho ra từ nigger.
Trả lời phỏng vấn của báo chí, đại diện Kingsoft cho hay họ soạn phần mềm dựa vào một cuốn tự điển Hoa-Anh có từ 10 năm nay.
“Có thể cuốn tự điển đó đã được cập nhật còn chương trình điện toán vẫn không đổi,” người này nói.
Khách mua chiếc ghế da lại cho rằng dù máy điện toán có dịch sai đi nữa thì con người phải biết đó là sai và không được sử dụng nó và nói “Thế bộ họ không xem lại trước khi in hàng loạt hay sao?”
Câu hỏi đặt ra là bao nhiêu người Hoa ở Trung Quốc hiểu biết tiếng Anh và nắm rõ nghĩa của chữ nigger hay negro?

May 04, 2007

Othello Khanh và Sài Gòn Nhật Thực

LTS: Nhân bộ phim Sài Gòn Nhật Thực - Saigon Eclipse (http://www.saigoneclipse.com) được ra mắt tại Hoa Kỳ, OneViet có cuộc trao đổi với đạo diễn kiêm nhà sản xuất Việt kiều Othello Khanh. Ngoài các vai chính Trương Ngọc Ánh, Marjolaine Bùi, Dustin Nguyễn, Johnny Trí Nguyễn, Sài Gòn Nhật Thực còn có sự góp mặt của diễn viên Như Quỳnh, Edmund Chen, Daniel You, Joseph Chang Tseng … Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn.

Please tell us about your background

I’ve always worked in the industry, starting as runner in “Until September” in 1984 http://www.imdb.com/title/tt0088330. Studied Film in Paris, worked as copywriter/art director in French ad agency then became assistant director, freelance cameraman and editor in Paris. This is when I started to direct and produce shorts. The themes were always political and musical. We had a Band: Sao and our theme was the Rhythm and News. We’d talk about what was going on in the world as Dictator Ceausescu was ousted and the Berlin wall fell. It became Ciao Cescu, the dictator’s blues http://bertrand.beuf.free.fr/CiaoCescu.mov and Unity for Germany, rubbadub style http://bertrand.beuf.free.fr/unity.ram. At One point, I needed to be closer to the action, so I moved to Mexico were I directed and produced independently “Corridos sin Rostro” a.k.a. Ballads without a Face http://www.imdb.com/title/tt0487150/maindetails about the Zapatista uprising in Chiapas. Lived with the rebels for half a year then came to Los Angeles to subtitle the film in English and distribute it. That’s when I became a Chicano Activist, showing my film and working with the Latino community. The film was selected at the American Film Festival in 95 and awarded the Latino American Studies Association Merit in Film Award the same year. 1995 is also the year that Clinton lifted the embargo on Vietnam and it is also when I received an invitation to come to Vietnam.

I worked as a free lance director-producer pioneering the TV commercial industry and opened my company: Crea TV http://www.crea-tv.com who is now a leader on the market. When the Vietnamese government started the socialization of the feature film industry – allowing private companies to produce Feature, I pulled out a script I had been writing since I had arrived in Vietnam. The rest is history…

Why Saigon Eclipse?

Saigon Eclipse as a title has several meanings. When I landed at Ho Chi Minh City airport, October 95, we disembarked the plane and as we exited the plane at noon, the sky was pitch-black, there was a mysterious wind blowing in the ao dais of the air attendants: I landed during a full sun eclipse. I discovered the city under that light and when I reached my hotel, I opened my diary and wrote: Title for a feature film: Saigon Eclipse.
Saigon Eclipse is also the name of the film-in-the-film Kim (the director played by Dustin Nguyen) is making. His film is a heroic fantasy based on a legend: When a Solar Eclipse is seen over the Saigon river, a time gate opens. A modern day hero from the western world flies through the gate to save a beautiful princess from an ancient past. His goal is to bring her back to the future – his future in America- but soon they realize their future in the present and in Modern day Vietnam.

The eclipse is also the symbol of the struggle between day and night, light and darkness, good and bad. But the eclipse is always in motion and there is never entire light or entire darkness, nothing is completely black or white, good or bad. It’s also an homage to Antonioni’s film “ the Eclipse” http://www.imdb.com/title/tt0056736. He has developed a style that is anti-dramatic. The idea is instead of pushing the drama to the limits of melodrama, you flatten the emotional peaks. This style allows you not to be overwhelmed by your emotions and be able to have a broader vision of life. Antonioni is also close to the Italian Neo Realism movement, the postwar time, times of tremendous changes and of a nation’s reconstruction. This is exactly what we are living nowadays in Vietnam. It’s very exciting.

Where is the connection between Truyen Kieu and Eclipse?

I guess for this one you have to come and see the film. What I can say is Truyen Kieu takes place during a lifetime and Saigon Eclipse over a couple of weeks. The characters in Saigon Eclipse are inspired by the characters of Kieu and reinterpreted in modern Vietnam and the reason is I fell the story of Kieu is very relevant today.

What is the message you want to convey?

Saigon Eclipse is a film made in Vietnam. It’s the first time a Vietnamese film was made with such an International cast and crew. We are not a foreign film that is shot in Vietnam, but a Vietnamese film made with international standards. Our goal was do as much work as we could in Vietnam and I can say that we accomplished more than 90 % of the work in Vietnam. It’s very important for us to show that it is possible to work there in a good working environment. We want to show a Vietnam that people have never seen before. Not a colonial one, not an apocalyptic one but Vietnam as we live it every day: Vietnam as a Country, not a war.

How the movie was funded?

I’ve been working for the last 12 years in Vietnam and through my work and the company I founded with my partners Mark Hoffman and Chanh Tran, I’ve developed a network of great people who just like me love Vietnam, work there and are actors of all the changes that have been happening. Businessmen, Fund directors, Lawyers, Industry captains have supported me and have invested private equity in the film. We all believe in the future of Vietnam and we want to share with the world this great experience.

Why do you need actors and actresses from different ethnicity speaking different languages?

Do you know many countries where the people communicate in different languages? Do you have ever lived in places were the community is not linked with the ethnicity? Have you ever been to a city where most of the cab drivers speak your language? Well, I’ve traveled quite a bit and Vietnam is a place where it happens every day and I wanted to make sure people would know about it.

Any difficulties (bureaucracy, permit etc…) doing the movie in Vietnam?

Making movies is one of the most difficult job that exists so difficulties are part of the everyday process. But I can say honestly we had amazing support from the authorities. You must understand that Vietnam is changing all the time and the mentalities are opened to evolution and they are opening more each day. The secret is to also be open minded as well and not to hide your real motivations. This is the key to success.

Any positive feedbacks so far?

As I write today 4 May 2007, it’s been exactly 1 year that we started our first day of principal photography. I received the first film prints ten days ago in Ho Chi Minh City. Last week-end I was in Texas to receive the Special jury award for Theatrical Feature Drama at the Houston WorldFest Independent Film Festival.
http://www.saigonnews.vn/sncdetailnews.aspx?Kind=6&Item=21807
http://english.vietnamnet.vn/lifestyle/2007/05/690804/
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=199410&ChannelID=10

Last night I was at the opening of the VCFilmFest Los Angeles Asian Pacific Film festival with 2 of the stars of the film, Marjolaine Bui and Dustin Nguyen, http://www.wireimage.com/SearchResults.aspx?igi=270936&s=marjolaine%20bui&sfld=C&vwmd=e, where we will be showing the film next Saturday. http://www.vconline.org/festival/program.cfm?program_id=22

SAT, MAY 05 - 09:00 PM
Laemmle's Sunset 5
8000 Sunset Blvd.
West Hollywood (corner of Sunset and Crescent Heights)

Hope this will be the next good feed back, so please come numerously…

How does the audience in Vietnam response to your movie?

We will have our Vietnam premiere in 10 days, 15 May in Ho Chi Minh City and launching countrywide on the 18 May, so let’s talk again at this point!

Do you have plan for a future project?

Creating a Film Fund to finance Vietnam content films.

www.saigoneclipse.com

“Unity for Diversity” cho Sống Thật Radio

song-that-radio-2007-05.jpg

“Người ta ngược đãi hay kỳ thị người đồng tính chỉ vì người đồng tính có khuynh hướng tình dục không theo khuôn mẫu thông thường, ngoài ra tôn giáo luân lý đạo đức cũng tác động thêm và sự trái ngược đó làm cho người đồng tính bị đẩy ra ngoài xã hội,”

Đức Hà
OneViet.com

Lần đầu tiên kể từ khi thành lập cách nay tám năm, Sống Thật Radio - tiếng nói của người Việt đồng tính, song tính và cải tính Bắc California được trao tặng giải “Unity in Diversity” trong buổi lễ đơn giản nhưng đầy tình người tại hội trường Quận Hạt Santa Clara, thứ Ba vừa qua. Lên tiếng tại buổi trao tấm lắc kỷ niệm, Giám Sát Viên Ken Yeager thuộc District 4 nói rằng Sống Thật Radio là tấm gương phấn đấu vượt bực trong xã hội người Việt còn rất khắt khe.
“Tôi rất hân hạnh thay mặt quận hạt trao bằng tưởng thưởng cho một tổ chức bất vụ lợi đã có những đóng góp quý giá vào quận hạt cũng như cho cộng đồng Việt. Sống Thật Radio đã vượt qua nhiều khó khăn và tạo được sự đoàn kết trong một xã hội đa chủng.”
Nếu đây là một bước thành công nữa trong nỗ lức bắc nhịp cầu cảm thông giữa thế giới đồng tính và dị tính luyến ái thì con đường để đạt sự hài hòa, không kỳ thị, không hãi sợ trong cộng đồng vẫn còn dài. Tuy nhiên với chị Nguyễn Vương, thành viên nhóm chủ trương chương trình phát thanh Sống Thật, giải thưởng “Unity for Diversity” mang một ý nghĩa quan trọng:
“Việc làm đúng đắn và hữu ích của Sống Thật đã được công nhận. Con đường Sống Thật đang đi và mục đích vươn tới rất là trong sáng và đẹp đẽ, chúng tôi luôn luôn kêu gọi người đồng tính và dị tính hãy cùng sống hài hòa, hầu mang lại hạnh phúc cho tất cả mọi người. Chúng tôi cũng như toàn thể cộng đồng đồng tính rất hãnh diện cho ngày hôm nay, điều mà các sắc dân khác chưa làm được.”

Quá Trình

Thật vậy, chương trình Sống Thật – http://www.songthat.com phát trên băng tầng AM 1500 mỗi tối Chủ Nhựt từ 7 đến 8 giờ tối tại vùng Bay Area là chương trình duy nhứt trên thế giới của người đồng tính, song tính và cải tính do người Mỹ gốc Việt điều hành và biên tập.
“Nếu chỉ nói người Việt kể cả trong nước thì chưa có một chương trình phát thanh nào như Sống Thật, còn đối với các sắc dân khác ở Mỹ thì cũng chưa cộng đồng nào đạt được những thành quả như Sống Thật,” chị Vương giải thích với OneViet. Vì vậy tại buổi trao giải thưởng, người ủng hộ gốc Hoa, gốc Hawaii, gốc Phi cũng thấy có mặt cạnh các thành viên gốc Việt và bảy tỏ lời chung vui. Nhiều người Mỹ trắng bản xứ cũng đến bắt tay nhóm đồng tính Việt chia xẻ sự cảm phục và đồng tình.
Nhưng để đạt đến ngày hôm nay, Sống Thật Radio đã phải trải qua một chặng đường gian nan vất vả. Theo lời chị Vương ngay từ đầu chương trình Sống Thật đã không thể thuê giờ phát thanh, không thể mượn địa điểm gây quỹ, không thể quảng bá rậm rộ, và cho đến nay các dịch vụ thương mại kể cả của người Việt cũng không dám tích cực yểm trợ.
“Các cơ sở thương mại của người đồng tính chỉ âm thầm ủng hộ chúng tôi, rất ít nơi dám công khai ra mặt, nhưng nhờ sự quyết tâm của cả một cộng đồng muốn sống thật, muốn giải tỏa những điều nghi kỵ nên đã hết sức hậu thuẫn cho chương trình phát thanh nên Sống Thật Radio mới đạt được ngày hôm nay.”
Ngày hôm nay, tám năm sau những khó khăn ban đầu, người theo dõi chương trình Sống Thật không còn phân biệt đây là một chương trình của người đồng tính mà nghe chỉ vì những thông tin hữu ích, những phỏng vấn chuyên đề quan trọng liên quan đến cuộc sống hàng ngày.

song-that-radio-award-2007-05.jpg

Sống Thật

Xã hội không chấp nhận, cha mẹ không bằng lòng, người đồng tính phải che dấu căn cước nhân thân của mình, và như vậy theo lời chị Vương là sống giả dối không thực với chính bản thân mình, “thế thì chỉ khổ tâm suốt đời.”
Chị Nguyễn Vương nói rằng sinh ra đã như vậy thì hãy sống thực với chính mình và mọi người chung quanh hãy thông cảm và cởi mở với vấn đề này.
“Người ta ngược đãi hay kỳ thị người đồng tính chỉ vì người đồng tính có khuynh hướng tình dục không theo khuôn mẫu thông thường, ngoài ra tôn giáo luân lý đạo đức cũng tác động thêm và sự trái ngược đó làm cho người đồng tính bị đẩy ra ngoài xã hội,” chị giải bày và nhấn mạnh rằng người đồng tính cũng là con em hay người thân của những gia đình dị tính vậy tại sao lại ghét bỏ họ thay vì thương yêu và chia xẻ.
Vì những đố kỵ vẫn còn nên vào ngày 1 tháng Năm vừa qua, OneViet là cơ quan truyền thông độc nhứt được thông báo và đã có mặt để nhìn thấy niềm vui rực rỡ trong ánh mắt của nhóm Sống Thật.
“Chúng tôi chả dám phổ biến rộng rãi,” chị nói.

  • Năm 2005, Sống Thật Radio được trao giải phục vụ cộng đồng của trung tâm Billy DeFrank LGBT Community Center http://www.defrank.org
  • Năm 2006, Sống Thật Radio được trao giải lãnh đạo và nỗ lực vận động quyền bình đẳng dân sự cho mọi người của BAYMEC - Bay Area Municipal Elections Committee; http://www.baymec.net

Một Giấc Mơ Mỹ

cleaner-2007-05.jpg

Passe Partout
Oneviet

Giấc mơ Mỹ thường được mô tả là vùng đất hứa với muôn vàn vàn cơ hội thành công, nơi mà mọi người được quyền học hành, hoặc không học hành, làm giàu cũng như làm … nghèo tùy ý chọn lựa. Tuy nhiên đối với gia đình người gốc Hàn Quốc, ông Jin Nam Chung, bà Ki Chung và người trai Soo Chung, chủ tiệm giặt ủi hấp tẩy ở vùng thủ đô Washington D.C. thì giấc mơ Mỹ tệ hại tới độ họ đang muốn bỏ của chạy lấy người và trở về quê cũ.
Chung quy chỉ vì một chiếc quần và 65 triệu đô-la bồi thường.

Bản tin báo chí địa phương tường thuật rằng vào tháng này cách nay hai năm, một vị quan tòa đem vài bộ đồ vét đến bỏ giặt tại cửa hàng Custom Cleaners của ông Chung, nơi người này là khách hàng thường xuyên từ nhiều năm trước. Hai ngày sau khi trở lại lấy đồ thì – tai bay vạ gió, thiếu mất một chiếc quần tây.
Trên nguyên tắc, khi nhận đủ bộ nhưng khi giao trả chỉ có áo không có quần thì phải đền. Vị khách hàng khó tính đòi phải đền tiền nguyên bộ trị giá hơn $1,000 - chứ kiếm đâu ra một cái quần tiệp màu áo? Bấm bụng nhưng vừa lòng khách tới vui lòng khách đi, đôi bên giải quyết ổn thỏa.
Tuy nhiên tuần lễ sau, nhờ Trời thương, Ông Địa phò hộ, tiệm giặt kiếm ra được chiếc quần thất lạc nên từ chối không đền tiền với lý do “đã kiếm ra quần rồi, mời ông lấy quần về.”

Ông khách vốn là một quan tòa do đó một lời nói phải chắc như đinh đóng cột, không nói đi nói lại, do đó ông đâm đơn kiện ra tòa nhà giặt ủi với nhiều tội danh, trong đó có tội thất hứa.
Phía bên dịch vụ hấp tẩy người thiểu số, nghe ra tòa thì hồn vía lên mây bèn thỏa thuận giải quyết ngoài tòa với mức đến bắt đầu từ $3,000, lên đến $4,600 và sau cùng là $12,000 cho chiếc quần đi lạc kiếm lại được. Nhưng ông quan tòa khách hàng dứt khoát không là không, tâm lý ông bị tổn thương và ông tăng mức bồi thường, hoàn toàn dựa vào luật. Ai thấu hiểu luật bằng ông tòa.

Ông quy định số tiền phải trả cho ông dựa vào con tính như sau:

  • $15,000 - tiền thuê xe để đi đến tiệm giặt mới ở xa hơn vào mỗi cuối tuần trong 10 năm liền.
  • Tiệm của ông bà Chung thất hứa với khách hàng vì trước cửa tiệm treo bảng “Đảm Bảo Hài Lòng” và “Giặt Lấy Trong Ngày,” nhưng không thực hiện được. Vi phạm này mỗi ngày là $1,500, tiệm Chung giặt ủi vi phạm 12 lần cho hơn 1,200 ngày, cửa tiệm có ba người do đó tổng số tiền đòi bồi thường được nhân gấp ba. $1,500 x 12 lần x 1,200 ngày x 3 người = $64,800,000.00

Vụ án sẽ được đưa ra trước tòa ngày 11 tháng Sáu tới, với một nguyên đơn, một chiếc quần và xấp xỉ 65 triệu đô la bồi thường thiệt hại. Phía bên bị kiện là gia đình họ Chung.
Ai nói nước Mỹ là thiên đường?

Advertisement

Advertisement

Vinareach.gif

Advertisement

2007_01_asianbud_logo.jpg

Vua của các loại bia

Advertisement

macys.com

Advertisement

All Things Vietnamese (ATVN) Search

Miss Vietnam Global 2007 Photos

Recent Comments

  • Heartbreak in LA (1)
    Julian Duy Tran wrote: cool entry Amy, new Cd in the makin... [more]
  • Hai Chuyến Đi, Hai Phong Cách (1)
    Liên Bolsa wrote: Chủ Tịt Triết graduated from ... [more]
  • SAN JOSE: Vietnam Town Thành Hiện Thực (1)
    Mr. Wong wrote: Will there be a Vietnamese Martial ... [more]
  • Vượt Sóng: Hành Trình Chưa Dứt (1)
    Trinh Le wrote: Phim nay hay qua. Moi ngươi nen d... [more]
  • PHIM MỚI: Sống Trong Sợ Hãi (1)
    Thu Hang wrote: not a propaganda movie again...and ... [more]
  • Videocasts

    Record companies cannot deny that Asian-American folks have talent...check out these latest video clips!

    Jazz Vocalist, Thuy Linh
    Hip Hop, Magnetic North

    Advertisement

    Events Calendar

    Job Announcement: Project Coordinator, Happy 5 Parenting Workshop (Full-Time)

    07-1108-02-logo1.jpg

    Deadline: November 30, 2007
    The Project Coordinator is responsible for the overall management of ICAN’s Happy 5 Parenting Workshops. Happy 5 aims to empower Vietnamese parents, grandparents, and care providers of children 0-5 years old with knowledge and techniques to ensure safe and healthy child development. The Project Coordinator works closely with ICAN’s team and under the supervision of the Senior Program Manager.
    Project Management/Coordination
    • Create and implement community outreach to recruit Vietnamese participants.
    • Coordinate all logistics related to the Parenting Workshops and Support Groups.
    • Co-conduct home visit interviews for workshop participants, and provide follow-up resources.
    • Build relationships with other non-profit organizations, community based organizations, and faith-based organizations for outreach opportunities.
    • Implement program evaluation by analyzing workshop surveys, and home visit surveys.
    • Assist in program reporting & grant writing with the Executive Director and other staff members.
    Desired Skills and Qualifications:


    Rock Your Awareness

    Please call (415) 992-6647 and forward the phone number & video to all your contacts- help RYA fundraise w/o having to donate money or buy anything!

    Finding Home - Quê Hương Trong Tôi

    clubonoodles-2007-10.jpg

    Tet Trung Thu 2007

    btch.jpg

    VNHELP - Mua Thu Cho Em 12

    vnhelp1-2007-08.jpg

    Friends of Hue Foundation proudly presents Comic Care

    dat-phan-2007-05.jpgAn Evening of Howling Laughter to benefit FHF's Children Shelter

    Saturday October 6, 2007 at 7 p.m. San Jose City College Theater

    PRESENTING:

    ** DAT PHAN, a winner of the Last Comic Standing

    FEATURING:

    ** Ali Wong of Jamie Fox's Laffapalooza
    ** PETER VO, a writer of MAD TV

    INTRODUCING:

    **the rock band Holy Ghost Circuit

    Tickets are limited

    For advanced tickets, please contact us at (408) 455-0175 or info@friendsofhue.org or purchase through our website: www.friendsofhue.org.

    Date: Saturday October 06, 2007
    Time: 7:00 PM
    Place: San Jose City College Theater
    2100 Moorpark Ave., San Jose

    TICKETS: VIP seating $50.00,
    General Seating $25.00,
    students with valid ID $20.00
    INFO: (408) 455-0175

    Don't Miss It!
    Proceeds will benefit the Friends of Hue Foundation. We maintain a Childrens' Shelter and Vocational Learning Center in Thua Thien Hue Province and provide basic medical care to rural communities in the Central area of Vietnam. All U.S.-based staff serve as unpaid volunteers, and all proceeds from this show will go directly to our Children's Shelter.

    Asian Chefs Association

    quangchanh-2007-09.jpg

    Đêm Nhạc Tình Thương

    show-gay-quy-2007-09.jpg

    Free Acting Workshops for Youth

    Tully Community Branch Library
    880 Tully Rd.
    San Jose, CA 95111
    (408) 808-3030
    Monday 9/10/07 from 5PM-7PM
    Friday 9/14/07 from 4PM-6PM
    Saturday 9/15/07 from 4PM-6PM
    Sunday 9/16/07 from 3PM-5PM
    Monday 9/17/07 from 5PM-7PM
    Wednesday 9/19/07 from 6PM-8PM
    Friday 9/21/07 from 4PM-6PM

    Milpitas Library
    40 N. Milpitas Blvd.
    Milpitas, CA 95035
    (408) 262-1171
    Friday 10/5, 10/12, 10/26, 11/2/07 and 11/9/07 from 5PM-7PM

    Come and join members of San Khau Viet CALI, a Vietnamese theatre company in San Jose that performs bilingual plays.

    Greenrice Gallery - Metamorphosis

    jennydo-2007-09.jpg

    This Week's Events

    Upcoming Events

    Contribute Now!

    Do you have a knack for writing? Want to voice your opinions? Want to change the world? Join the only Oneviet now!

    Subscribe

    Use an RSS reader to stay up to date with the latest news and posts from Oneviet.

    (What is RSS?)