July 27, 2007

Bước Thăng Tiến Của Phụ Nữ Họ Dương

jacquenline1-2007-07.jpg

Đức Hà
OneViet.com

Trong cái nóng bức, hơi người ngột ngạt, và sự quá tải của phòng số 17 Tòa Thượng Thẩm Quận Hạt Santa Clara chiều thứ Hai vừa qua, mọi người đều háo hức chờ đợi biến cố trọng đại của gia đình họ Dương, họ Trần và của toàn thể cộng đồng Việt Bắc Cali. Tất cả đều chăm chú vào người phụ nữ có làn da trắng mịn, đôi mắt đen láy long lanh, nụ cười hiền hậu duyên dáng và mái tóc bới gọn khéo léo đang bước lên nấc thang danh vọng của sự nghiệp khi tuyên thệ nhậm chức thẩm phán. Bà Jacqueline Dương Thị Mỹ-Lệ, 38 tuổi, thứ nữ của ông bà Dương Ngọc Khánh, và hiền thê của Nha Sĩ Trần Dũng, trở thành phụ nữ gốc Việt đầu tiên tại Bắc Cali đảm nhận chức vụ thẩm phán Tòa Thượng Thẩm Santa Clara. Bà được Thống Đốc Arnold Arnold Schwarzenegger bổ nhiệm để thay ông Robert Ambrose qua đời hồi năm ngoái.
Sau lời thề trung thành và bảo vệ Hiến Pháp Hoa Kỳ trước Thẩm Phán Nguyễn Thắng Barette, bà Mỹ-Lệ được chính ông Dũng khoác chiếc áo thụng đen quan tòa trong tiếng vỗ tay cỗ vũ vang dội hội trường.

Kể từ khi định cư tại Hoa Kỳ, người Việt thường khuyến khích con cái theo học các ngành y, dược hay khoa học kỹ thuật … nhưng không ít người đã theo ngành luật và ít nhứt cũng đã có tám người thăng tiến đến cấp thẩm phán. Theo số thống kê năm 2001 của luật sư đoàn California thì toàn bang có 211,824 luật sư và 11.2% là người gốc Á. Với tám người Mỹ gốc Việt giữ chức vị thẩm phán, đặc biệt hi hữu có đến hai phụ nữ đều có tên Mỹ là Jacqueline và hai phụ nữ đều mang họ Dương.

jacquenline2-2007-07.jpgBà Jacqueline H. Nguyễn nhận chức thẩm phán Tòa Thượng Thẩm Los Angeles ở tuổi 37 năm 2002. Còn tại Bắc Cali, bà Jacqueline Dương tuyên thệ nhậm chức thứ Hai 23 tháng Bảy vừa qua. Họ Dương cũng phát mạnh về phái nữ. Bà Wendy Dương Như Nguyện từng là thẩm phán tại Houston và bà Dương Mỹ-Lệ nay là thẩm phán tại Santa Clara.
Cũng như phần lớn mọi gia đình Việt đều vất vả khi định cư tại Mỹ năm 1975, hai thẩm phán tên Jacqueline đều có thời niên thiếu vất vả, đầu tắt mặt tối phụ giúp cha mẹ khi đến Mỹ năm 1975. Trong khi cô bé Jacqueline H. Nguyễn phụ mẹ quét dọn văn phòng, trong khi người cha ngày bán xăng đêm làm ngành điện toán thì Jacqueline Dương tại San Jose cũng chẳng an nhàn gì hơn. Ông Dương Ngọc Khánh, 76 tuổi, cựu nhân viên xã hội, nhớ lại:
“Năm 75 sang Mỹ chỉ có 9 cha con, tôi vừa phải nuôi các cháu đi học vừa phải đối đầu với những khó khăn gian khổ ban đầu. Phải nói là ngày hôm nay nhìn thấy con thành công tôi rất hãnh diện, đó là niềm an ủi cho cả gia đình nhưng chính bản thân Mỹ-Lệ cũng đã nỗ lực vượt bực, cố gắng rất nhiều để đạt được kết quả.”
Học tiểu học tại Franklin-McKinley, rồi trung học tại J.W. Fair Middlle và Yerba Buena, bà Mỹ-Lệ tốt nghiệp hạng danh dự Magna Cum Laude ngành chính trị học đại học San Jose State năm 1991. Bà đậu bằng tiến sĩ phân khoa luật UC Davis năm 25 tuổi.
Kể từ đó bà hoạt động trong ngành ngành tư pháp chính quyền lẫn tư nhân, kể cả đảm nhận các chức vụ chủ tịch Asian Law Alliance, thành viên hội đồng cố vấn tuần báo Việt Mercury cùng nhiều tổ chức khác. Bà là một trong các sáng lập viên hội Vietnamese American Professional Women of Silicon Valley mới thành hình và dành nhiều thời gian cho công tác tình nguyện đặc biệt chú trọng đến giới trẻ.

jacquenline3-2007-07.jpgTại lễ tuyên thệ, người ta thấy luôn cạnh bà có người chồng và ba con, hai trai một gái. Câu hỏi đặt ra là trong một gia đình với ba con nhỏ, khi cả hai vợ chồng đều đi làm thì làm thế nào để vừa đảm việc nước lẫn đảm việc nhà, Nha Sĩ Trần Dũng, 40 tuổi, giải thích với OneViet:
“Vợ tôi rất là bận rộn với việc tòa, tôi thì loay hoay ngoài phòng mạch nhưng cũng phải sắp xếp công việc, chia xẻ và thay phiên nhau đưa đón con đi học, đi trường. Ở Mỹ thì gia đình nào cũng phải vậy thôi.”
Hỏi ông Dũng rằng nay với chức vụ thẩm phán với chiếc búa gỗ quyền uy trong tay, liệu “Your Honor” có đem chiếc búa về nhà hành xử hay không thì ông tươi cười thổ lộ rằng “chắc là không.” Mức lương của thẩm phán là $171,648 đô-la.

Xem tiểu sử Thẩm Phán Jacqueline Dương:

Theo Wikipedia, người Mỹ gốc Việt giữ chức thẩm phán gồm:

  1. Jacqueline H. Nguyễn, Los Angeles County
  2. Jacqueline Dương Mỹ-Lệ, Santa Clara County
  3. Nguyễn Thắng Barette, Santa Clara County
  4. Nguyễn Trọng Nho, Orange County
  5. Phan Quang Tuệ, San Francisco
  6. Bùi Tâm, Everett, Washington
  7. Phạm M. Tư, Tennessee
  8. Wendy Dương Như Nguyện, Houston, nay dạy học tại đại học Denver, Colorado.

Zocor & Bệnh Alzheimer’s

alzheimer's-2007-07.jpgNgọc Thụy
OneViet.com

Với những người bị dư mỡ trong máu thì, tùy theo sự chỉ định của bác sĩ, viên Zocor, Lipitor, Mevacor hay Crestor đã quá quen thuộc. Riêng bệnh nhân uống viên Zocor, có thể cũng đang chữa trị cho mình căn bệnh hiện có hơn 5 triệu người Mỹ đang phải gánh chịu trong đó gần phân nửa ở giai đoạn đầu. Với Alzheimer’s trí nhớ từ từ ra đi khiến bệnh nhân mất khả năng suy nghĩ, làm việc, đi đứng, kể cả thay đổi cá tính và lối cư xử. Theo hiệp hội Alzheimer’s Hoa Kỳ (www.alz.org) cứ 10 người trên 65 tuổi lại có 1 người bị Alzheimer’s và gần phân nửa những người trên 85 đều bị bệnh mất trí nhớ.
Hiện nay Alzheimer’s chưa có thuốc đặc trị nhưng kết quả nghiên cứu mới đây của Giáo Sư Benjamin Wolozin thuộc đại học y ở Boston cho thấy một tia hy vọng: viên Zocor, thường được dùng để trị bệnh cholesterol cao có thể có khả năng giảm sự phát triển của bệnh Alzheimer’s và luôn cả bệnh Parkinson’s nơi người lớn tuổi, bản tin của WebMD cho biết.

Phúc trình của bác sĩ Wolozin, đăng trên trang web BioMed Central Medicine, nói rằng chất statin trong viên Zocor (simvastatin) đã làm giảm tình trạng bị Alzheimer’s và Parkinson’s cho 50% tổng số 4.5 triệu cựu quân nhân Mỹ trong thời gian ba năm. Hai viên thuốc cũng trị cholesterol cao là Lipitor (atorvastatin) và Mevacor (lovastatin) không cho kết quả tương tự. Crestor không được sử dụng.
Bài viết nhấn mạnh rằng đây chỉ là kết quả một cuộc nhận xét dựa trên hồ sơ bệnh lý của hàng triệu người chứ chưa phải là nghiên cứu y khoa thực thụ, do đó cần phải có thêm các cuộc nghiên cứu lâm sàn trước khi cơ quan FDA có thể cho phép giới thiệu viên Zocor có khả năng ngừa được sự phát triển của Alzheimer’s.
“Tuy nhiên phát hiện mới này đã cho thêm nhiều thông tin giá trị, theo đó chất statin có thể có vai trò quan trọng liên hệ với bệnh Alzheimer’s,” nhận xét của Bác Sĩ Samuel Gandy, chủ tịch hội đồng cố vấn Hiệp Hội Alzheimer’s Hoa Kỳ.

zocor-2007-07.jpgĐiều tra của ông Wolozin được thực hiện trên dữ liệu thông tin về bệnh lý của 4.5 triệu cựu quân nhân, trong đó có 727,000 người uống viên Zocor, 54,000 dùng viên Lipitor và cũng chừng 54,000 bệnh nhân uống Mevacor.
Kết quả cuộc khảo sát cho thấy đối với những người trên 64 tuổi, bệnh nhân nào uống viên Zocor thì 54% ít có nguy cơ bị Alzheimer’s và 49% ít có nguy cơ bị Parkinson’s so với những người không uống Zocor. Trong cùng lúc bệnh nhân dùng viên Lipitor chỉ đạt 9% ít có nguy cơ bị Alzheimer’s, và không tác dụng đối với bệnh Parkinson’s. Viên Mevacor hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự phát triển của bệnh Alzheimer’s và Parkinson’s. Viên Zocor có khả năng ngăn chận chất cholesterol thành hình trong cơ thể, làm giảm mức cholesterol xấu LDL do đó ngừa được các bệnh tim mạch.
Trả lời phỏng vấn của WebMD, Bác Sĩ Wolozin cho hay kết quả nghiên cứu dựa vào hồ sơ bệnh lý của ba năm từ 2002 đến 2005, như vậy không có nghĩa là chất statin có thể ngừa người bệnh không bao giờ bị Alheimer’s mà bệnh có thể phát triển ở tuổi 80. Vì dữ liệu của cơ quan cựu chiến binh Mỹ chỉ bao gồm phái nam nên kết quả nghiên cứu còn thiếu xót đối với phái nữ và ông Wolozin nói rằng sắp tới đây sẽ xem xét 3 triệu hồ sơ bệnh lý của Kaiser Permanente trong đó bao gồm cả bệnh nhân nữ.
Vậy có nên uống Zocor ngay bây giờ để ngừa bệnh thoái hóa não bộ? Bác Sĩ Wolozin đáp:
“Nếu bệnh nhân có cha mẹ bị Alzheimer’s và hiện bị cholesterol cao, thì nên tham khảo với bác sĩ gia đình là nên uống Zocor hay Lipitor? Nếu cha mẹ không ai bị Alzheimer’s, nhưng người cha lại bị đột quỵ, thì cần uống Lipitor, vì Lipitor ngừa tốt hơn một số vấn đề liên quan đến bệnh tim.”

http://www.webmd.com/alzheimers/news/20070718/zocor-vs-alzheimers-and-parkinsons

Sống Với Thiên Nhiên Tại Brattleboro

brattleborofall-2007-07.jpg

Passe Partout
Oneviet

Khỏa thân khi xuống phố hay tắm truồng ở sông hồ là điều không bị cấm kỵ tại một thị trấn nhỏ ở bang Vermont, về phía đông bắc Hoa Kỳ ráp danh với New Hampshire và Massachusetts. Thật vậy, tại Brattleboro ở phía nam Vermont - có diện tích chừng 84 km vuông, và dân số hơn 12 ngàn, lại nổi tiếng (không mấy đẹp) vì lối sống rất gần gũi với thiên nhiên tức cho phép khỏa thân ngay giữa phố nhứt là vào mùa hè ấm áp. Sinh ra thế nào thì cứ thế mà sống – au naturel, không cần phải bận tâm với quần trong, áo ngoài luộm thuộm, kiểu cách, và tốn kém.

Chủ trương của thành phố núi đồi trùng điệp, nằm trong thung lũng sông Connecticut River là mọi hình thức khỏa thân đều được chấp nhận: phụ nữ khoe vòng 1 - topless khi diễn hành, giới trẻ lang thang không manh áo che thân, tắm hồ hay tắm sông chỉ mặc mỗi bộ áo da người như khi mới sinh ra đời đều OK, không thành vấn đề. Tuy nhiên hồi đầu tháng này, hội đồng thành phố đã phải họp khẩn cấp và có một quyết định cứng rắn khi một người cao niên, không mặc xiêm y, lững thững thả bộ giữa phố vào một chiều thứ Sáu đẹp trời, chỉ với cái túi nhỏ đeo ngang hông. Hình ảnh một cụ già, tóc bạc, da nhăn nhúm, mỡ thịt xề xệ và lồ lộ một “vật” thiên nhiên rõ ràng không phải là hình ảnh nghệ thuật bắt mắt. Thế là với 3 phiếu thuận, 2 chống, hội đồng quyết định cấm mọi hình thức khoe của khoe hàng trong vòng bán kính 250 feet cách các nơi thờ phượng, trường học cùng một vài nơi khác. Mọi vi phạm sẽ bị xử lý phạt tiền đến 100 đô.

Thật ra từ mùa hè năm ngoái, thành phố đã muốn sửa luật khi một nhóm thiếu niên rủ nhau đàn đúm ở trung tâm thị trấn, lõa lồ không xiêm y, nhưng sau cùng năm nghị viên quyết định làm lơ để thời tiết giá lạnh sẽ từ từ tự nó chấm dứt cảnh truồng cởi đó.
Trả lời phỏng vấn của truyền thông, nghị viên Dick DeGray, tác giả của luật mới, nhận xét rằng: “Khi người dân xuống phố, họ dự kiến sẽ không phải nhìn thấy những cảnh lõa lồ công khai. Tuy Brattleboro không cấm nhưng không có nghĩa là ai cũng tùy tiện nhồng nhộng xuống phố.” Ông nói thêm rằng lẽ nào phải đủ 18 tuổi mới được mua sách báo người lớn nhưng khi ra đường lại thấy người người sexy 100% thì coi sao được. Luật mới mô tả chi tiết thế nào là khỏa thân như phơi bày bộ phận sinh dục, kể cả mông miếc và vú vê, nhưng cũng có điều khoản đặc biệt cho phép phụ nữ cho con bú nơi công cộng và không bị xem là phạm luật.
Bỏ phiếu chống, nghị viên Dora Bouboulis cho rằng bà rất thông cảm với nhiều người cảm thấy không thoải mái khi đối diện với một người như nhộng nơi công cộng, nhưng “chúng ta không nên dùng luật pháp để đánh giá đạo đức.” Một thanh niên còn nhấn mạnh rằng tại sao Vermont lại phải noi theo luật lệ (cấm truồng cởi) ở các nơi khác.

Người cao niên làm chấn động thị trấn Brattleboro là một cụ già 68 tuổi đến từ Arizona. Cụ tự giới thiệu là khách du lịch phương xa nghe báo chí viết về Brattleboro nên cụ đến thăm cho biết. Nhưng ngày cụ rải bộ trên phố chính của Brattleboro cũng chính là ngày hội lớn Gallery Walk (http://www.gallerywalk.org) của cư dân địa phương. Vào ngày này mỗi tháng, toàn thành phố từ trẻ, già đến con nít lại rủ nhau ra đường mua vui và mua xắm. Tuy nhiên luật vừa ban hành chỉ là tạm thời, tháng tới Brattleboro sẽ tổ chức hội ý cư dân toàn thành phố là liệu có nên duy trì luật cấm đó thành vĩnh viễn hay không khi lối sống quá gần thiên nhiên đang lối cuốn nhiều khách hiếu kỳ phương xa và làm phật lòng người địa phương.

Nghỉ hè năm nay, quý vị độc giả nào có dịp đến thăm Brattleboro, cho dù hàng họ có đẹp đến đâu, có mới được tân trang sửa chữa nâng cấp cũng làm ơn xin nhớ mặc quần khi ra đường. Census 2000 cho biết tại Brattleboro có 94.06% là người da trắng, 1.13% da đen, 0.26% người bản xứ da đỏ, và 1.67% là gốc Á.

July 20, 2007

Giấc Mơ Mỹ Bất Thành

immigration-law-protest-2007-07.jpgNgọc Thụy
OneViet.com

Từ Cuba đến Mỹ từ lúc mới 1 tuổi, nghị viên thành phố Adelanto tại Nam Cali, hồi nào giờ vẫn nghĩ mình là công dân Mỹ hợp pháp, cho đến khi bị tố cáo với chính quyền. Chỉ lúc đó, bà Zoila Meyer mới biết mình ra đời tại Cuba và theo cha mẹ đến định cư tại Mỹ từ 40 năm nay và chưa nhập tịch Mỹ.
Lớn lên, học hành, lập gia đình và cư trú tại Adelanto, thành phố nhỏ với 23,000 dân thuộc Quận Hạt San Bernardino, bà ứng cử vào hội đồng thành phố và đắc cử năm 2004. Sau 10 tuần lễ giữ chức nghị viên thành phố, bà xin từ chức vì một buổi sáng bất ngờ cảnh sát đến gõ cửa nhà bà và cho bà biết bà không phải là công dân Mỹ cho dù tình trạng cư trú hợp pháp. Bà bị còng tay, tống giam, chờ ngày ra tòa vì vi phạm luật bầu cử.

Luật bầu cử tại Mỹ quy định rằng nếu không có quốc tịch tức không phải công dân Mỹ mà vẫn đi bầu sẽ vi phạm tội hình và có thể bị trục xuất. Bà Zoila Meyer lại rơi vào đúng trường hợp hiếm có này. Bản tin của tờ Victoryville Daily Press không nói rõ cớ nào bà lại đi bầu được, được cử tri khu phố tín nhiệm và ứng cử thành công vào hội đồng thành phố mà không bị phát giác là chưa có quốc tịch. Bản tin không nói rõ những người xét duyệt hồ sơ của ứng cử viên có bị quy trách nhiệm hay không mà chỉ nói rằng bà Zoila Meyer, mẹ của bốn người con và đang học ngành điều tra tội phạm sẽ bị trục xuất. Cơ quan di trú Hoa Kỳ cho hay vào tháng Tư 2006, bà Meyer nhận hết mọi tội danh và được đặt trong tình trạng quản chế chờ phán quyết tòa. Giấc mơ Mỹ của bà Zoila Meyer bỗng nhiên trở thành cơn ác mộng, nếu bà bị gởi trả về Cuba.

immigrants-2007-07.jpgTrả lời phỏng vấn của báo địa phương, bà Meyer than thở: “Tôi và gia đình từng đi chơi Canada, Mexico nhiều lần và chẳng ai thắc mắc về tình trạng cư trú của tôi.” Rồi bà nói thêm là bà hãnh diện về nguồn gốc Cuba nhưng bà yêu đất nước này, và Hoa Kỳ là nơi bà muốn sinh sống cùng gia đình và thân quyến vĩnh viễn. Bà không thể hiểu tại sao luật pháp có thể trục xuất mà bất kể thời gian dài bà đã lập nghiệp hợp pháp ở Mỹ.
“Tôi bị bắt giam chỉ vì đi bầu!” bà nói.
Một độc giả không hài lòng với quan điểm của bà Meyer viết lời phản bác như sau: “Luật pháp Mỹ đã làm đúng, bà không nên trách hệ thống hành chánh Mỹ mà nên trách cha mẹ bà đã không làm hoặc không nhắc bà làm thủ tục nhập tịch khi hội đủ điều kiện.”

Câu chuyện hiếm có này đã được ứng cử viên Nguyễn Đức Tân ở Nam Cali đặt thành vấn đề trước đây khi ứng cử chức dân biểu Hoa Kỳ Đơn Vị 47 hồi năm ngoái. Trong một bức thư gây chấn động cộng đồng Việt-Mễ, ông Tân viết: “Quý vị được khuyến cáo rằng nếu sự hiện diện của quý vị tại đất nước này là bất hợp pháp hoặc quý vị chỉ là một thường trú nhân có thẻ xanh, thì đi bầu trong một cuộc tổng tuyển cử là một tội hình có thể đưa đến án tù, và quý vị sẽ bị trục xuất …” (http://www.tan4congress.com/)
Trong lúc khoảng 12 triệu di dân bất hợp pháp chưa có hướng giải quyết thì bà Zoila Meyer đang đợi ngày trục xuất.

Bao Nhiêu Cho Đủ

toilet-paper-2007-07.jpgPasse Partout
Oneviet

Cần rửa tay ư? Chỉ việc đưa bàn tay dưới vòi, thế là tự động một dòng nước ấm áp tuông chảy ra, thấm ướt hai bàn tay. Nhấn một cái nút, chất xà-bông nước xền xệt trong vắt hoặc đỏ hồng nhỏ xuống tay. Đưa bàn tay trở lại dưới vòi, nước lại chảy vừa đủ để rửa sạch chất nhày nhụa của xà-bông.
Để bàn tay dưới chiếc hộp gắn trên tường, tự động một mảnh giấy lau tay trắng tinh bung ra. Và chỉ cần xé ngang theo lằn răng cưa là có giấy lau tay. Muốn có thêm giấy lại để tay vào chiếc hộp là có ngay mảnh thứ hai, thứ ba, tùy thích và mảnh thứ tư để bỏ túi mang đi. Tại nhiều nơi khác chiếc hộp đựng giấy chùi tay được thay bằng một ống hơi. Chỉ cần để bàn tay ướt vào đó hoặc bấm cái nút thì máy cũng tự động tỏa ra hơi nóng xấy khô tay.
Cần nhả bầu tâm sự? Hãy cứ tự nhiên đứng trước cái bồn nho nhỏ gắn chặt bên tường, nhè nhẹ kéo dây xuống, chỉa vòi vào bồn và từ tốn làm cho xong việc đó. Xong xuôi đâu đó, đừng quên kéo dây lên, và cứ thong thả ra đi. Hệ thống mắt điện tử sẽ tự động xả đủ nước để đẩy trôi nước thải vào hệ thống thoát.

Đó là một vài tiện nghi của phòng vệ sinh sân bay, công sở, hay nhà hàng ăn uống. Tuy nhiên cho đến nay sau hai thao tác “tiện” mà người ta thường gọi là “đại” hoặc “tiểu” thì phần lớn không có khuynh hướng tiết kiệm mà lại sử dụng quá nhiều giấy để chùi cái nơi vừa “tiện” xong. Mới đây nhà Kimberly-Clark, công ty chuyên sản xuất các loại giấy chùi bất cứ thứ gì cần chùi trên thế gian này, loan báo một chiếc máy mới phát minh để trang bị cho nhà vệ sinh công cộng. Đưa bàn tay vào đó, máy sẽ nhả ra đủ năm ô vuông giấy trắng phau mềm mại để … chùi. Tại sao lại chọn chuẩn mực là năm ô giấy? Bản tin tại trang nhà của Kimberly-Clark (http://www.kimberly-clark.com) cho hay sau nhiều năm nghiên cứu, phân tích và thăm dò các nhà sáng chế mới đưa ra kết luận rằng năm mảnh ô vuông giấy vệ sinh là vừa đủ để lau sạch cái lỗ thoát đó.
“Cuộc cách mạng điện tử đã tiến vào nhà vệ sinh. Đây là bước tiến lớn vào vấn đề vệ sinh nhà cầu bởi vì từ nay người sử dụng sẽ không còn đụng tay hay sờ mó vào cuộn giấy,” phát biểu của Giám Đốc Richard Thorne, phụ trách bộ phận nhá tắm của Kimberly-Clark Professional. Giải thích về con số năm ô giấy, ông nói rằng “phần lớn cho bao nhiêu thì người ta nhận bấy nhiêu.”

Theo Kimberly-Clark, người Châu Âu xài ít giấy hơn người Mỹ, có khi kéo đến cả sải tay giấy chỉ để chùi một chỗ bé tí ti. Cân nhắc và chọn thuyết trung dung, công ty quyết định chuẩn là 20 inches giấy tương đương năm ô được nhả ra mỗi khi để bàn tay dưới mắt điện tử.
Vậy nếu hết bin, hay máy gặp trở ngại kỹ thuật thì sao? Bản tin cho biết, nếu chẳng may máy từ chối nhả năm ô giấy thì người ta vẫn có thể chuyển qua chế độ không tự động và kéo giấy như từ trước đến nay vẫn kéo.
Tuy chuẩn là năm ô - máy chạy bằng bin và có tuổi thọ bin là một năm, và có đèn báo hiệu hết bin hoặc hết giấy, người ta vẫn có thể gài máy để nhả ít hơn 16 inches (bốn ô giấy) hay dài hơn 24 inches (sáu ô). Đặc biệt máy được thiết kế để sử dụng các cuộn giấy không cần lõi bằng giấy các-tông cứng, do đó lại tiết kiệm thêm nữa.
Máy được bán với giá 30 đô loại bằng nhựa màu hoặc 55 đô nếu bằng inox và được xem là bước đột phá cuối cùng vào việc tự động hóa, cải thiện hóa và hiện đại hóa nhà vệ sinh công cộng cùng với trào lưu điện tử hiện nay. Người có nhu cầu sử dụng nhà vệ sinh cho dù khẩn cấp hay bình thường do đòi hỏi sinh lý của cơ thể đều không phải rờ mó hay đụng chạm vào những vật dụng trong đó mà tiếng Anh gọi là touchless.
Dù muốn dù không thì kể từ khi giấy vệ sinh được người Hoa phát minh năm 1391 trước công nguyên để dành riêng cho hoàng tộc, được sản xuất thành bịch tại Mỹ vào năm 1857, và cuộn giấy tròn đầu tiên được nhà sản xuất Scott Paper cho ra đời năm 1890, đã có không biêt bao nhiêu chất xám được tận dụng để canh tân những tiện nghi của nhà vệ sinh, nơi để con người gửi trả về thiên nhiên những chất thải, chất thừa của thiên nhiên.

Và chính nhờ vậy, người ta chỉ cần xem lượng giấy vệ sinh sử dụng để biết tiêu chuẩn đời sống của nước đó ở mức nào, thay vì căn cứ vào tổng sản lượng quốc gia GNP. Nước Mỹ đứng đầu thế giới cũng sử dụng lượng giấy vệ sinh nhiều nhứt thế giới (gần 30 kí-lô mỗi người, mỗi năm), người Châu Âu từ 17 đến 25 kí-lô còn người dân thuộc các quốc gia đang phát triển không đầy 1 kí-lô/đầu người/năm. http://www.timsrecordlabel.co.uk/paper1.htm

July 12, 2007

Too Much Self Esteem Spoils Your Child

berkeley-campus-2007-07.jpg

Andrew Lâm
New America Media

Editor’s Note: American schools stress self-esteem as the stepping-stone to academic achievement. But students from Asian cultures, which place little stock in self-esteem, seem to do better than their American counterparts in school, writes New America Media editor Andrew Lam. Lam is the author of Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora.

SAN FRANCISCO - In the age of Myspace and YouTube and Google Earth, the space between East and West seems to shrink. But in the area of self-perception, especially, there remains a cultural gap that can often be as wide as the ocean.
Take Jeong-Hyun Lim, 24 year-old business student in Seoul. Popularly known as Funtwo on YouTube, his rock rendition of Pachelbel’s Canon has turned him into a global phenomenon. Lim’s dizzying sweep-picking – sounding and muting notes at breakneck speed – has had some viewers calling him a second Hendrix. His video, uploaded by someone on YouTube has been viewed 24 million times so far.
But Funtwo himself is self-effacing, a baseball cap covering much of his face. No one knew who he was until Virginia Heffernan wrote about him in the New York Times last August. She called his “anti-showmanship” “distinctly Asian,” adding that “sometimes an element of flat-out abjection even enters into this act, as though the chief reason to play guitar is to be excoriated by others.”

Some in the West with this kind of media spotlight and Internet following would hire an agent and make a CD. But Lim told Heffernan, “I am always thinking that I’m not that good a player and must improve more than now.” In another interview, he rated his playing around 50 or 60 out of 100.
Lim’s modesty is reassuringly Asian, echoing the famous Chinese saying: “Who is not satisfied with himself will grow.” In a classic 1992 study, psychologists Harold Stevenson and James Stigler compared academic skills of elementary school students in Taiwan, China, Japan and the United States. It showed a yawning gap in self-perception between East and West. Asian students outperformed their American counterparts, but when they were asked to evaluate their performances, American students evaluated themselves significantly higher than those from Asia. “In other words, they combined a lousy performance with a high sense of self-esteem,” noted Nina H. Shokraii, author of “School Choice 2000: What’s Happening in the States”, in an essay called “The Self Esteem Fraud.”

Since the 80s, self-esteem has become a movement widely practiced in public schools, based on the belief that academic achievements come with higher self-confidence. Shokraii disputes that self-esteem is necessary for academic success. “For all of its current popularity, however, self-esteem theory threatens to deny children the tools they will need in order to experience true success in school and as adults,” writes Shokraii.
A quarter of a century later, a comprehensive new study released last February from San Diego State University maintains that too much self-regard has resulted in college campuses full of narcissists. In 2006, researchers said, two-thirds of the students had above-average scores on the Narcissistic Personality Inventory evaluation, 30 percent more than when the test was first administered in 1982.
Researchers like San Diego State University Professor Jean Twenge worried that narcissists "are more likely to have romantic relationships that are short-lived, at risk for infidelity, lack emotional warmth, and to exhibit game-playing, dishonesty, and over-controlling and violent behaviors." The author of "Generation Me: Why Today's Young Americans Are More Confident, Assertive, Entitled -- and More Miserable Than Ever Before," Twenge blamed the self-esteem movement for the rise of the “Myspace” generation.

Has the emphasis for self-confidence gone too far in America? Twenge seemed to think so. She points to the French tune "Frere Jacques" in preschool, for example. French children may still sing it as “Brother Jack! You’re sleeping! Ring the bells!” But in America the once innocuous song has been converted to: "I am special! I am special! Look at me! " No surprise that the little train that could is exhausted: it’s been laden with super-sized American egos.
That Asian-Americans dominate higher education in the last few decades in America is also worth noting. Less than 5 percent of the country’s population, Asian-Americans typically make up 10 to 30 percent of the best colleges. In California, Asians form the majority of the University of California system. And at University of California, Berkeley, Asian freshmen have reached the 46 percent mark this year. Also worth noting is that of the Asian population in the United States, two out of three are immigrants, born in a continent where self-esteem is largely earned through achievements, and self-congratulatory behaviors discouraged, and more importantly, humility is still something of a virtue.

In the East, the self is best defined in its relation to others – person among persons – and most valued and best expressed only through familial and communal and moral deference. That is far from the self-love concept of the West – where one is encouraged to look out for oneself, and truth seems to always originate in a minority of one.
In much of modernizing Asia, of course, individualism is making inroads. The Confucian culture that once emphasized harmony and unity at the expense of individual liberty is now in retreat.
But if there’s a place in Asia that still vigilantly keeps the ego in check, if not suppressed, it’s the classroom. In Asia, corporal punishment is still largely practiced. Self-esteem is barely a concept, let alone encouraged. Though not known to foster creativity, an Asian education with its emphasis of hard work and cooperation, critics argue, still largely provides the antidote to the culture of permissiveness and disrespect of authority of the West.

In the West, the word kung fu is known largely as martial arts. It has a larger meaning in the East: spiritual discipline and the cultivation of the self. A well-kept bonsai is good kung fu, so is a learned mind and so, for that matter, is the willingness to perfect one’s guitar playing. East and West may be commingling and merging in the age of globalization, but beware - that ubiquitous baseball cap that Funtwo is wearing on YouTube can mislead - it houses very different mentalities in Asia - for when it comes to the perception of self, East and West remain far apart.

Selenium và Tiểu Đường

selenium-supplement-2007-07.jpgNgọc Thụy
OneViet.com

Nghĩ rằng uống thêm viên bổ xung selenium để hy vọng tránh bịnh tiểu đường, thì hãy ngưng ngay vì có thể lại làm cho bệnh phát triển nhanh hơn, các nhà nghiên cứu Mỹ mới đây cho hay.
Cuộc điều tra được thực hiện bằng cách cho một nhóm người uống viên selenium, và một nhóm khác cho uống viên giả thì kết quả cho thấy nhóm số 1 gia tăng nguy cơ bị tiểu đường hơn phân nửa, theo bản tin của trang web chuyên về vấn đề y khoa webMD. Điều này cho thấy đôi khi viên vitamin hay chất khoáng có thể gây hại hơn là giúp ích cho sức khỏe.
“Tôi sẽ không khuyên bệnh nhân sử dụng viên supplement có chứa selenium có liều lượng nhiều hơn là trong viên multiple vitamin,” Tiến Sĩ Saverio Stranges, thuộc trường y Warwick Medical School ở Anh quốc giải thích. Ông là người đứng đầu cuộc nghiên cứu về ảnh hưởng của selenium và bệnh tiểu đường.

Bản tin đăng trong tập san Annals of Internal Medicine viết rằng 58 trên tổng số 600 người tham gia cuộc nghiên cứu được cho uống viên selenium cho thấy bị tiểu đường loại 2, trong khi đó chỉ có 39 trên 600 được cho uống viên thuốc giả được phát hiện bị tiểu đường. Như vậy nguy cơ bị tiểu đường khi dùng selenium vào khoảng 50%. Cuộc thí nghiệm kéo dài trong thời gian 7.7 năm với những người tham dự có độ tuổi trung bình 63 và chưa có ai bị tiểu đường. Mục đích của cuộc điều tra là để tim hiểu mối tương quan giữa selenium và bệnh ung thư.
Thống kê cho biết khoảng 60% nguời Mỹ uống viên multivitamin, trong đó có chứa từ 33 đến 200 micrograms selenium, chưa kể selenium có sẵn trong thực phẩm và trong không khí.
Cơ thể cần một lượng nhỏ selenium, nhiều quá có thể gây bệnh như cồn bao tử, rụng tóc, hỏng móng tay, và làm thương tổn dây thần kinh.
So sánh tỉ lệ selenium trong máu, các khoa gia phát hiện rằng tỉ lệ selenium càng cao trong máu thì nguy cơ bị tiểu đường càng nhiều. Từ kết quả này các bác sĩ cho hay phần lớn người ta đã có đủ selenium cho cơ thể qua dinh dưỡng, và nếu lại bổ xung thêm viên selenium, thì có thể đã tăng thêm nguy cơ bị tiểu đuờng. Selenium là khoáng chất có trong cây cỏ và đất. Nguyên nhân chính đưa đến tiểu đường là do béo phì và ít vận động. Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh rằng cần có các cuộc khảo sát khoa học sâu rộng hơn trước khi có kết luận chính xác nhưng ít ra cũng đã có một hướng đi. Trong khi đó các cuộc nghiên cứu trước đó cho thấy những người uống mỗi ngày 200 microgram selenium trong thời gian hơn 7 năm thì 54% ít hơn bị ung thư ruột già, 52% ít hơn bị ung thư tuyến tiền liệt, 26% ít hơn bị ung thư phổi, và 41% ít hơn bị chết vì ung thư.

http://diabetes.webmd.com/news/20070709/selenium-supplements-diabetes-risk

Hạnh Phúc Dài Lâu với Số 7

Triple7-2007-07.jpg

Passe Partout
Oneviet

Nếu ngày 6 tháng 6 năm 2006 (06/06/06) làm cho người mê tín dị đoan hãi sợ thế giới rơi vào tận thế (nhưng rất may không xảy ra) thì năm nay ngày 7 tháng 7 năm 07 được xem là ngày hên nhứt của thế kỷ.
Vậy vào ngày hên cực kỳ, bà con thiên hạ làm gì? Cùng nhau nối kết sợi dây tơ hồng được xem là ưu tiên hàng đầu. Sở dĩ người ta rủ nhau cùng nói câu “I do” để biến lời thề non hẹn biển thành hiện thực, vào ngày đầy may mắn, vì lý do dễ hiểu: để tránh mai sau phải đưa nhau ra tòa … ly dị.

Theo con số của trung tâm National Center for Health Statistics - http://www.cdc.gov/nchs/ thuộc Bộ Y Tế Hoa Kỳ, tỉ lệ người dân Mỹ ly dị từ năm 1988 đến 1993 tương đối ổn định, nghĩa là 4.6 vụ ly dị cho mỗi 1000 người. Trước đó vào năm 1966 tỉ lệ chỉ ở mức 2.5, vọt lên 5.3 vào năm 1979 và 1981, giảm thiểu trong thập niên giữa ’80 và giữ đều đặn từ ‘88 đến ‘93. Đi vào chi tiết, thống kê cho biết trung bình cuộc hôn nhân đầu tiên kéo dài 11 năm cho cả nam và nữ, cuộc hôn nhân vòng hai chỉ kéo dài khoảng 7.4 năm cho phái nam và 7.1 năm cho phái nữ. Tính chung toàn quốc Hoa Kỳ, tất cả các cuộc hôn nhân không được hưởng hạnh phúc trăm năm mà chỉ kéo dài khoảng 9.8 năm, với Alaska, lạnh nhứt nhưng lại chóng bỏ nhau sau 8.2 năm, còn tại Maryland (đất để mary nhau) được 11.6 năm. Tỉ lệ ly dị giao động từ 2.7 ở bang Massachusetts đến 10.8 ở Nevada, nhưng cơ quan làm thống kê cho biết vì cách thức thu thập dữ kiện khác nhau từ bang này sang bang khác nên không thể xếp hạng chính xác 50 tiểu bang.
Tuổi nào ly dị nhiều nhứt? Trả lời: nam ở tuổi 30 đến 34 và nữ là 25 đến 29. Trung bình người nam vĩnh viễn từ biệt người phối ngẫu đầu tiên ở tuổi 35 (nữ là 33 tuổi), good-bye người thứ hai khi ở tuổi 42 (nữ là 39 tuổi) và những người kế tiếp ở tuổi 46.5 (nữ là 42 tuổi.)

Gia đình bị ảnh hưởng ra sao khi cha mẹ cắt đứt mối liên hệ vợ chồng? Trả lời: Trong 50 bang Hoa Kỳ, Nebraska và Utah đứng đầu danh sách vì có liên hệ đến tranh chấp con cái; 64% các vụ chia tay ở Nebraska và 63% ở Utah có ít nhứt một người con phải nhờ tòa giải quyết. Cũng thế phần lớn các vụ ly dị tại District of Columbia và Maryland lại không có vấn đề tranh chấp con cái. Về chuyện con cái, 19 tiểu bang cho hay 72% các bà mẹ được quyền giữ con sau khi ly dị, và chỉ 9% người cha được quyền giữ con. Nhưng cho dù ở đâu đi nữa thì nhiệm vụ nuôi con – child support, vẫn đeo đuổi người cha cho đến khi con đủ 18 tuổi.
Tóm tắt của chuyện hạnh phúc và ly dị là tỉ lệ ly dị càng cao, luật sư càng kiếm nhiều tiền – tức càng đóng thuế nhiều cho nhà nước, nhà nước lại càng có tiền để ban hành các chương trình xã hội nhằm ổn định và gia cố gia đình bền chặt. Một khía cạnh khác nữa là khi mức ly dị càng nhiều thì của cải vật chất lại được phân bổ đồng đều khi các cặp đưa nhau ra tòa tranh chấp chia nhau tài sản từ chổi cùn rẻ rách, ngôi nhà, con chó, con miu, chiếc xe, đến các trương mục ngân hàng …

bouquet-2007-07.jpgVậy thì có bao nhiêu cặp cùng nhau “I Do” ngày thứ Bảy 07 vừa qua? The Knot (http://www.theknot.com) trang web chuyên về dịch vụ tư vấn hôn nhân đầy đủ nhứt và có nhiều khách hàng truy cập nhứt, cho biết 38,000 thành viên của họ đã đăng ký kết hôn vào ngày 07/07/07.
Trong khi các khoa học gia khẳng định rằng ngày thứ Bảy 07/07/07 cũng chẳng có điểm gì khác biệt so với các ngày thứ Bảy khác trong năm, thì các sử gia lại giải thích rằng người ta tin số 7 là điềm hên vì số 7 xuất hiện nhiều lần, nhiều thuận lợi trong Kinh Thánh. Ngoài ra những vị nào thường lui tới sòng bài kéo máy đều mong cho máy hiện ra ba số 7 hoặc nếu ngồi vào bàn blackjack mà được chia 7 lá thì coi như thắng đậm.
Người ta không chỉ cưới nhau, các bà mẹ mang bầu còn tìm cách nhờ bác sĩ hoãn ngày sanh hoặc mổ Cesarean để sanh cặp 7, đúng vào lúc 07 giờ ngày 07/07/07 những đứa con nặng 7 pounds, 7 ounces.
Trong khi chờ đợi kết quả của ngày 07 vừa qua, để xem liệu có may mắn thật sự, có yêu lâu dài, thì người ta phải đợi 70 năm nữa để có ngày 07/07/77.

Trong khi phương Tây chọn 7 là số hên thì người Hoa lại kỵ số 7 vì rằng đã “thất” thì có thể nào lại tốt được phải không quý vị “thất tình, thất tung, thất lạc, thất bại, thất xủng, thất hứa, thất hẹn, thất đức, thất nhân tâm …” Người Hoa chọn số 8 là số may mắn vì phát âm gần giống với chữ phú túc giàu sang. Chẳng thế mà thế vận hội Bắc Kinh 2008 sẽ khai mạc đúng 8 giờ tối ngày 08 tháng 08, 2008.

July 06, 2007

Thế Giới Nhiễm Độc

an-inconvenient-truth-2007-07.jpgĐức Hà
OneViet

Trong khi cựu Phó Tổng Thống Mỹ Al Gore nỗ lực vận động thế giới cam kết bảy điểm (http://liveearthpledge.org/) để bảo vệ địa cầu chống hiện tượng nhà kiếng khiến trái đất ngày một nóng hơn do ô nhiễm, ảnh hưởng đến thời tiết như lũ lụt, hạn hán, bệnh tật, băng đá tan, nước biển dâng cao … thì thế giới còn phải đối phó với tình trạng nhiễm độc từ thực phẩm, đồ chơi đến dược phẩm.

Bên Kia

  • Formaldehyde, hóa chất thường dùng để bảo quản tử thi làm chậm tiến trình hư thối (ướp xác) được phát hiện trong bánh phở, sợi bún, vắt mì, bánh cuốn, bánh đúc hay tàu hũ. Chất formaldehyde có thể tác hại đến gan, hệ thần kinh, và thận.
  • Giò, chả, nem thêm hàn the cho trắng và giòn dai. Hàn the, dùng trong công nghệ chế biến thuốc diệt cỏ dại, dán, kiến … một khi đưa vào cơ thể rất khó được thận lọc và thải ra ngoài, có thể làm hư thận, chất chứa mỡ trong gan, gây viêm óc, xưng bao tử, ruột.
  • Nước tương (xì dầu) có chất 3-MCPD vượt quá tiêu chuẩn an toàn. Thí nghiệm trên chuột, chất 3-MCPD gây ung thư.
  • Sử dụng chất DDT trên ruộng lúa để diệt sâu rầy hay dùng kháng sinh choramphenicol với liều lượng cao để ngừa bệnh cho hải sản.
  • Rau muống trồng trong ao nước thải công nghiệp, rau xanh đầy giun sán, heo bò bệnh, trái cây nhúng hóa chất để tươi đẹp.
  • Hải sản chứa liều lượng cao chất kháng sinh fluoroquinolones.

Những tin tức như trên trở thành câu chuyện thường ngày tại vùng Châu Á, nơi khí hậu nhiệt đới nóng bức, thiếu phương tiện đông lạnh dự trữ, môi sinh ô nhiễm và nhu cầu thực phẩm rẻ tiền đã đẩy người bán và nhà sản xuất tìm ra những phương cách rẻ tiền – thuờng rất nguy hiểm, để bảo quản sản phẩm của họ. Nhưng điều đáng quan ngại là phần lớn người tiêu dùng lại rất vô tư ăn những tô phở, bát bún, bánh trái bán dọc đường vì không hiểu biết và … khuất mắt – cho đến khi báo chí lên tiếng, trong khi những chất này đều bị cấm sử dụng trong ngành chế biến thực phẩm tại Mỹ. Chẳng thế mà rất nhiều lô hàng nhập từ Châu Á đã bị trả về.
“Họ chỉ muốn tiền. Và một khi sự ngu xuẩn lại kết hợp với lòng tham thì hậu quả không lường được,” chuyên gia thực phẩm của WHO tại Geneva nhận xét. Ông nói thêm rằng đòi hỏi chất lượng trong thực phẩm tại quốc gia nơi mức lợi tức còn rất thấp thì đó là một xa xỉ.

Bên Ni

Tuy nhiên nếu người ta lo ngại về thực phẩm của phần lớn các nước vùng Châu Á thì tại Mỹ, người tiêu dùng lại nghi ngại về nguyên liệu nhập từ Trung Quốc ngày càng nhiều để chế biến thực phẩm gia súc, kháng sinh, thuốc chống viêm, penicillin, aspirin, acetaminophen (Tylenol), cùng các loại vitamin A, B-12, C và E. Hồi mới đây nguyên liệu nhập từ Trung Quốc để làm thức ăn chó mèo bị nhiễm độc chất melamine đã làm thiệt mạng và gây bệnh cho hàng ngàn thú nuôi trong nhà trong cùng lúc một số đồ chơi bằng gỗ mang nhãn hiệu Thomas & Friends cũng bị thâu hồi vì dùng sơn có pha chì. Nhiều nước, kể cả Mỹ và Nhật đã ban lệnh thu hồi kem đánh răng có chứa chất diethylene glycol thay vì glycerin nguyên chất, từng làm thiệt mạng gần 100 người tại Panama. Tin cho biết trong vòng không đầy 10 năm trở lại đây, Trung Quốc đã chiếm đến 90% thị trường Mỹ về vitamin C. Thống kê con cho hay Trung Quốc cung cấp cho thế giới 70% chất penicillin, 50% aspirin và 35% acetaminophen cùng một số lượng lớn vitamin chưa đóng thành viên.
Sau khi vụ thực phẩm chó mèo nhiễm độc bị phát hiện, Trung Quốc nhanh chóng cam kết sẽ tăng cường khâu kiểm phẩm để đảm bảo hàng xuất khẩu nhứt là y dược, hóa chất đạt tiêu chuẩn quốc tế.

ewaste-2007-07.jpgBên Nớ

Điều trớ trêu là ngược lại các nước Phương Tây cũng không ngừng gián tiếp đưa chất độc hại vào Châu Á, chủ yếu là Trung Quốc, Việt Nam … dưới dạng rác điện tử - e waste. Mỗi năm hàng triệu máy vi tính, bàn phím, chuột, màn hình CRT, TV, VCR, loa, điện thoại di động … bị đào thải được nhập bất hợp pháp hay hợp pháp vào các nước này để tân trang và tái sử dụng hoặc tháo gỡ lấy bộ phận rời. Báo Nhân Dân Trung Quốc cho hay hồi năm ngoái tại thành phố Guiyu, hơn 5,500 dịch vụ tái sinh e-waste sử dụng trên 30,000 nhân công làm việc trực tiếp với chì không phương tiện bảo hộ. Khoảng 72% lượng rác điện tử của thế giới được chuyển vào Trung Quốc để nơi đây thu hồi những phế liệu đáng giá như vàng và đồng, phần còn lại ném bỏ vào thiên nhiên hay đốt.

Biện Pháp

Các công ty thực phẩm, dược phẩm, đồ chơi của Mỹ bắt đầu gia tăng kiểm soát nguyên liệu nhập từ Trung Quốc. Ngoài việc phân chất, các công ty còn bất thần gởi thanh tra đến các nhà máy chế biến ở Trung Quốc. Cơ quan FDA buộc các công ty sản xuất vitamin, thuốc làm bằng thảo mộc (herbal) hay viên bổ xung (supplement) phải thí nghiệm tất cả các thành phần nguyên liệu, đảm bảo phẩm chất trước khi chế biến. Trong cùng lúc chính quyền Trung Quốc cho biết đã kết án tử hình người đứng đầu cơ quan kiểm phẩm, đóng cửa 180 nhà máy chế biến thực phẩm và phát hiện 23,000 vi phạm an toàn vệ sinh thực phẩm.

“Kisses: và Cao Huyết Áp"

kisses-stamp-2007-07.jpgNgọc Thụy
OneViet.com

Khám phá mới nhứt cho hay kisses (hôn) có thể giúp người bị cao huyết áp giảm bệnh. Nhưng khoan hãy mừng, kisses ở đây không phải là môi chạm môi kiểu cổ điển hay kiểu Pháp mà chỉ là viên kẹo sô-cô-la Kisses bọc giấy bạc nổi tiếng của nhà sản xuất Hershey’s.
Nếu phải cử muối (bớt ăn mặn), giảm cân và theo một chế độ dinh dưỡng gồm thức ăn lành thì người bị tension cao lại được khuyến cáo ăn thêm sô-cô-la đen, nhưng cũng vừa phải - ít hơn hai viên Kisses mỗi ngày. Ngay sau khi các khoa học gia phát hiện ra điều này, thì các hãng kẹo cho biết lượng sô-cô-la đen tiêu thụ tăng 40%.
Cuộc nghiên cứu được thực hiện trên những người tình nguyện bị cao huyết áp. Mỗi ngày những bệnh nhân này ăn sáu gram sô-cô-la đen trong năm tháng liền – tương đương 1 viên rưỡi kẹo Kisses. Sau thời gian năm tháng, bác sĩ kiểm tra nhận thấy rằng huyết áp của những người này giảm thấp hơn những người ăn sô-cô-la trắng. Trung bình áp suất systolic (số trên) hạ gần ba điểm và áp suất diastolic (số dưới) hạ gần hai điểm.

kisses-2007-07.jpgBác sĩ Dirk Tuabert, người đứng đầu cuộc nghiên cứu của đại học Cologne bên Đức, nói rằng mức giảm áp suất tuy nhỏ nhưng đủ để giảm nguy cơ bệnh tim, nhưng cuộc nghiên cứu không kéo dài đủ lâu dài để đo lường đầy đủ tác dụng. Sô-cô-la làm bằng hạt cocoa có chứa chất flavanol antioxidant, như trong rượu chát đỏ, được xem là có thể giúp ích cho sức khỏe con người. Nhưng vì sô-cô-la thường chứa nhiều calorie nên các khoa học gia chỉ chọn loại sô-cô-la chứa 30 calorie mà thôi.
Nhưng không phải bị cao huyết áp cứ việc xơi kẹo Kisses, theo bác sĩ của trung tâm nghiên cứu bệnh cao huyết áp thuộc đai học Duke bệnh nhân không nên xem sự phát hiện ngọt ngào này là tự do xơi kẹo. Lý do: nếu ăn nhiều quá thì lên cân, mà lên cân chẳng giúp ích gì cho người bị bệnh mà ngược lại còn hại thêm. Với lượng sô-cô-la vừa phải, các khoa học gia gợi ý rằng sô-cô-la đen làm thay đổi hóa chất khiến mạch máu giãn nở và điều hòa huyết áp.
Trang webMD cho biết chất theobromine trong sô-cô-la đen còn có khả năng chữa ho, giúp bệnh nhân bị tiêu chảy. (http://www.webmd.com/hypertension-high-blood-pressure/news/20070703/dark-chocolate-may-help-blood-pressure)

Bản tin được đăng trong tập san American Medical Association.

Advertisement

Advertisement

Vinareach.gif

Advertisement

2007_01_asianbud_logo.jpg

Vua của các loại bia

Advertisement

macys.com

Advertisement

All Things Vietnamese (ATVN) Search

Miss Vietnam Global 2007 Photos

Recent Comments

  • Heartbreak in LA (1)
    Julian Duy Tran wrote: cool entry Amy, new Cd in the makin... [more]
  • Hai Chuyến Đi, Hai Phong Cách (1)
    Liên Bolsa wrote: Chủ Tịt Triết graduated from ... [more]
  • SAN JOSE: Vietnam Town Thành Hiện Thực (1)
    Mr. Wong wrote: Will there be a Vietnamese Martial ... [more]
  • Vượt Sóng: Hành Trình Chưa Dứt (1)
    Trinh Le wrote: Phim nay hay qua. Moi ngươi nen d... [more]
  • PHIM MỚI: Sống Trong Sợ Hãi (1)
    Thu Hang wrote: not a propaganda movie again...and ... [more]
  • Videocasts

    Record companies cannot deny that Asian-American folks have talent...check out these latest video clips!

    Jazz Vocalist, Thuy Linh
    Hip Hop, Magnetic North

    Advertisement

    Events Calendar

    Job Announcement: Project Coordinator, Happy 5 Parenting Workshop (Full-Time)

    07-1108-02-logo1.jpg

    Deadline: November 30, 2007
    The Project Coordinator is responsible for the overall management of ICAN’s Happy 5 Parenting Workshops. Happy 5 aims to empower Vietnamese parents, grandparents, and care providers of children 0-5 years old with knowledge and techniques to ensure safe and healthy child development. The Project Coordinator works closely with ICAN’s team and under the supervision of the Senior Program Manager.
    Project Management/Coordination
    • Create and implement community outreach to recruit Vietnamese participants.
    • Coordinate all logistics related to the Parenting Workshops and Support Groups.
    • Co-conduct home visit interviews for workshop participants, and provide follow-up resources.
    • Build relationships with other non-profit organizations, community based organizations, and faith-based organizations for outreach opportunities.
    • Implement program evaluation by analyzing workshop surveys, and home visit surveys.
    • Assist in program reporting & grant writing with the Executive Director and other staff members.
    Desired Skills and Qualifications:


    Rock Your Awareness

    Please call (415) 992-6647 and forward the phone number & video to all your contacts- help RYA fundraise w/o having to donate money or buy anything!

    Finding Home - Quê Hương Trong Tôi

    clubonoodles-2007-10.jpg

    Tet Trung Thu 2007

    btch.jpg

    VNHELP - Mua Thu Cho Em 12

    vnhelp1-2007-08.jpg

    Friends of Hue Foundation proudly presents Comic Care

    dat-phan-2007-05.jpgAn Evening of Howling Laughter to benefit FHF's Children Shelter

    Saturday October 6, 2007 at 7 p.m. San Jose City College Theater

    PRESENTING:

    ** DAT PHAN, a winner of the Last Comic Standing

    FEATURING:

    ** Ali Wong of Jamie Fox's Laffapalooza
    ** PETER VO, a writer of MAD TV

    INTRODUCING:

    **the rock band Holy Ghost Circuit

    Tickets are limited

    For advanced tickets, please contact us at (408) 455-0175 or info@friendsofhue.org or purchase through our website: www.friendsofhue.org.

    Date: Saturday October 06, 2007
    Time: 7:00 PM
    Place: San Jose City College Theater
    2100 Moorpark Ave., San Jose

    TICKETS: VIP seating $50.00,
    General Seating $25.00,
    students with valid ID $20.00
    INFO: (408) 455-0175

    Don't Miss It!
    Proceeds will benefit the Friends of Hue Foundation. We maintain a Childrens' Shelter and Vocational Learning Center in Thua Thien Hue Province and provide basic medical care to rural communities in the Central area of Vietnam. All U.S.-based staff serve as unpaid volunteers, and all proceeds from this show will go directly to our Children's Shelter.

    Asian Chefs Association

    quangchanh-2007-09.jpg

    Đêm Nhạc Tình Thương

    show-gay-quy-2007-09.jpg

    Free Acting Workshops for Youth

    Tully Community Branch Library
    880 Tully Rd.
    San Jose, CA 95111
    (408) 808-3030
    Monday 9/10/07 from 5PM-7PM
    Friday 9/14/07 from 4PM-6PM
    Saturday 9/15/07 from 4PM-6PM
    Sunday 9/16/07 from 3PM-5PM
    Monday 9/17/07 from 5PM-7PM
    Wednesday 9/19/07 from 6PM-8PM
    Friday 9/21/07 from 4PM-6PM

    Milpitas Library
    40 N. Milpitas Blvd.
    Milpitas, CA 95035
    (408) 262-1171
    Friday 10/5, 10/12, 10/26, 11/2/07 and 11/9/07 from 5PM-7PM

    Come and join members of San Khau Viet CALI, a Vietnamese theatre company in San Jose that performs bilingual plays.

    Greenrice Gallery - Metamorphosis

    jennydo-2007-09.jpg

    This Week's Events

    Upcoming Events

    Contribute Now!

    Do you have a knack for writing? Want to voice your opinions? Want to change the world? Join the only Oneviet now!

    Subscribe

    Use an RSS reader to stay up to date with the latest news and posts from Oneviet.

    (What is RSS?)