Iraq Sẽ Không Phải Là Việt Nam
Đức Hà
OneViet.com
Từ lâu nay, khi nói về cuộc chiến Iraq, chính quyền Washington đều né tránh so sánh với Việt Nam nhưng lần đầu tiên điều cấm kỵ đó được gỡ bỏ, và điều được nói lên đã bị phản ứng dữ dội từ Mỹ lẫn Việt Nam.
“Ba thập niên sau, đã có một cuộc tranh cãi nghiêm chỉnh về việc người Mỹ can thiệp và rút khỏi Việt Nam như thế nào. Cho dù đứng về phía nào đi nữa, một di sản không thể chối cãi được là cái giá của việc Mỹ rút đi là hàng triệu người dân vô tội phải trả mà nỗi khổ đau của họ đã làm tăng thêm những từ mới trong ngôn ngữ như ‘thuyền nhân, trại cải tạo, và cánh đồng chết …’” Tổng Thống Bush lên tiếng tại Kansas City, bang Missouri, nhân đại hội cựu chiến binh Mỹ từng tham dự các cuộc chiến tại hải ngoại, bản tin của AP tường thuật.
Rất nhiều lần bài phát biểu của ông đã bị gián đoạn bằng tiếng vỗ tay, kể cả đứng lên hoan nghênh.
Lời giải thích của ông Bush là để phản bác lại quan điểm cho rằng vấn đề đổ máu ở Iraq hiện nay là do “sự hiện diện của người Mỹ, và nếu Mỹ rút đi các vụ thảm sát sẽ chấm dứt.” Rồi ông kết luận rằng nếu như thế “rồi ra thế giới sẽ biết rằng cái giá phải trả để đánh đổi cái ấn tượng sai lầm đó đắt giá vô cùng.”
Vô tình hay cố ý, vị lãnh tụ Hoa Kỳ đã mở lại trang sử về cuộc chiến không được lòng dân chấm dứt cách nay 32 năm. Người Mỹ vẫn còn tranh cãi rằng rút khỏi Việt Nam có phải là một sai lầm hay không, hay theo suy nghĩ của giới trẻ lớn lên trong chiến tranh Đông Dương rằng ngay từ đầu Mỹ chẳng nên can thiệp vào đó.
Trong khi Thượng Nghị Sĩ John Kerry nói rằng “Nếu tổng thống muốn rút kinh nghiệm từ bài học Việt Nam thì ông nên thay đổi hướng đi và thay ngay bây giờ,” thì ông Edward Kenndy cho rằng so sánh cuộc chiến toàn cầu chống khủng bố và chiến tranh ở Châu Á hay so sánh việc Nhật đánh bom Pearl Harbor năm 1941 với vụ tấn công khủng bố 9/11 là sai. “Tổng thống rút bài học không đúng chỗ,” Thượng Nghị Sĩ Kennedy nói.
Phản ứng hằn học của Việt Nam khi bị so sánh như quân khủng bố ở Iraq được nhận thấy qua tuyên bố của người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Hà Nội: “Nói về cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam thì chúng tôi chiến đấu để bảo vệ đất nước, và đó là một cuộc chiến có chính nghĩa của nhân dân Việt Nam.” Ông Dũng nói thêm: “Là một đất nước có truyền thống yêu chuộng hòa bình, Việt Nam quyết tâm không quên quá khứ nhưng trân quý hiện tại và uớc muốn xây dựng một tương lai tốt đẹp với các nước khác kể cả Hoa Kỳ.”
Tuy nhiên với gợi ý của ông Bush cho rằng nếu người Mỹ không bỏ rơi Đông Dương vào thập niên 70’ và không mở ngỏ cơ hội cho Khmer Đỏ thảm sát hàng trăm ngàn người dân Kampuchia hay tại Việt Nam quân nhân, công chức chính quyền Miền Nam bị đưa đi cải tạo và chết trong lao tù chưa kể không biết bao nhiêu người đã mất xác khi vượt biên vượt biển, thì tình hình có thể tốt hơn. Thế nhưng tại một nước mà vào lúc đó các phong trào dâng lên như sóng cuộn từ "Dũng sĩ diệt Mỹ, Tìm Mỹ mà đánh, tìm ngụy mà diệt, Bám thắt lưng Mỹ mà đánh, Căng địch ra mà đánh, vây chúng lại mà diệt, Mỗi người làm việc bằng hai, Phụ nữ ba đảm đang, Thanh niên ba sẵn sàng, Tay cày tay súng, tay búa tay súng, Nhằm thẳng quân thù mà bắn, Tiếng hát át tiếng bom, Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người, Xe chưa qua, nhà không tiếc, Xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mỹ …” đến lời kêu gọi “Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa. Hà Nội, Hải Phòng và một số thành phố, xí nghiệp có thể bị tàn phá, song nhân dân Việt Nam quyết không sợ! Không có gì quý hơn độc lập tự do!” thì liệu cái giá phải trả cho dân tộc Việt Nam lẫn người dân Mỹ sẽ đến mức độ nào?





Email This Entry