November 22, 2007

My First Thanksgiving in America

07-1121-03-thanksgiving-beauties.jpg

Andrew Lâm
New America Media


Editor's Note: NAM editor Andrew Lam is the author of "Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora," and “Under the Dragon.”


SAN FRANCISCO – A week before Thanksgiving 32 years ago, my father showed up on the doorstep of our crowded apartment in San Francisco's Mission District. He was in civilian clothes carrying a small traveling bag in which he kept his South Vietnamese army uniform and just about everything he'd brought from his homeland. I barely recognized him; he was haggard and thin, but he was alive.
My mother, grandmother, sister and I had arrived at the apartment only a few months before, fresh from the Camp Pendleton refugee camp, having fled Vietnam two days before the Vietnam War ended. We joined my oldest brother and my mother's sister and her children. After we came, there were 11 people living in the apartment.
In my first few months in America I suffered a recurring nightmare: I have been left behind in Saigon. Our house is empty, except for me. I frantically search for my father when, suddenly, Viet Cong enter through the gate. I scream and run upstairs. They chase me, and one catches my ankle, and again I scream. I wake in a cold sweat and tears. I stare out onto a dimly lit parking lot through the San Francisco fog feeling confused and lost.

During that time, my mother, whose eyes seemed hollow with the absence of her husband, didn't say anything to us, but it was easy to read her mind. There had been no word of Father or his whereabouts. He was a South Vietnamese military official who opted to stay behind out of a penchant to be patriotic and to be loyal to his men. He would fight on regardless of the outcome. I had heard my mother whisper to my aunt, "Tử thủ" – "defending to the death." Some nights I went to sleep, weeping, "Tử thủ, tử thủ." I'd hear the words echoing in my head. In Vietnam, Father was the center of our universe, and his absence left a horrible void.
Across the street from our apartment was a supermarket, and my cot was by the dining room windows. Every night I watched the fog drift by and the soda pop machines glow in their eerie lights, and I listened to the wind, while fearing sleep.
Then, one afternoon the phone rang at the restaurant downstairs. Mother picked up the phone. On the other end was my father. She gasped. She cried. She was speechless. Then she laughed. When she hung up, she and my aunt hugged each other and cried. I watched from the counter, feeling both fear and elation. Father had survived, and he would soon join us.

In school, a few weeks before Father arrived in San Francisco, I'd learned the word Thanksgiving. "Ssshthanks give in," I repeated after my teacher, but the word tumbled and hissed, turning my mouth into a wind tunnel. A funny word, "Ssshthanks give in," hard on my Vietnamese tongue, tough on my refugee ears.
But Mr. K., my seventh-grade English teacher, was full of encouragement. "Very good. Repeat after me. 'Thanksgiving.' "
As I helped him tape students' drawings of turkeys and pilgrims and Indians on the classroom windows, Mr. K. patiently explained to me the origins of the holiday: Newcomers to America struggling, surviving and finally thriving, thanks to the kindness of the natives.
I could barely speak a complete sentence in English, having spent less than three months here, but Mr. K.'s story wasn't difficult to grasp. However, at that time, I had no reason to be thankful.

But on Thanksgiving – my first in America – I understood what it meant to be thankful. After Father, another aunt and her children came to our new home, the apartment was filled beyond its limit. There were 17 of us living there. That Thanksgiving we ate on the floor, with newspapers spread out as our table. We ate turkey donated by a religious charity. We talked and laughed and told stories of our escape from Vietnam.
After that, there would be heartbreaks, of course, disappointments and disillusions in our new homeland. There would be trips to Disneyland, to Europe. There would be marriages and divorces, births and deaths, and family quarrels.
These days, our Thanksgiving holidays are elaborate, celebrated in grand suburban homes. But the Thanksgiving I remember with great fondness is my first one, when my father was returned to me, and we ate on the floor, and I was just learning to pronounce the word.

Đi Tìm Cây Treo Cổ

07-1121-02-Hanging Tree.JPG

Trần Đình Tuấn

Sau khi bắt được tên sát nhân đã phạm tội ác man rợ mà nạn nhân là một em bé, đám đông giận dữ điên cuồng đã lôi hắn đến gốc cây này, một cây sồi (oak) có thân chia thành hai nhánh lớn gần song song với mặt đất, thật lý tưởng cho việc thực hiện công lý của miền Tây hoang dã. Một người quăng sợi dây thừng qua nhánh cây, một đầu buộc vào gốc, đầu kia thắt thành thòng lọng. Tên sát nhân ngồi trên lưng ngựa, hai tay bị trói lặt ra đằng sau, người ta quàng nút thòng lọng vào cổ hắn rồi quất vào mông ngựa. Con ngựa phóng đi, tên sát nhân tuột lại phía sau. Chưa hả giận, nhiều người còn lượm đá ném vào cái xác đang dãy chết đung đưa dưới nhánh cây.

Vụ xử tử hình kể trên xảy ra từ thập niên 1860, dường như vào năm 1867, khi thành phố San Jose mới thành lập được vài năm. Mỏ thủy ngân New Almaden mới bắt đầu được khai thác và di dân gốc Tây Ban Nha, Anh, đang tấp nập kéo đến làm phu mỏ, lập nên phố Tây Ban Nha (Spanish town), phố Anh (English town) trong khu vực. Vì là công lý của đám đông, không có giấy tờ, án tích nào được viết ra, ngày nay không ai biết rõ các chi tiết của vụ tử hình. Tên tuổi của em bé nạn nhân, của tên tử tù, và của những người tham dự vụ xử tử đều bị quên lãng với thời gian. Chỉ còn một dấu tích quan trọng, đó là cây sồi treo cổ. Nhưng nó ở đâu? Điều này có lẽ chẳng mấy ai quan tâm, nhưng đối với tôi, vốn sẵn tính tò mò và thứ Bảy Chủ Nhật nào cũng thừa thì giờ không biết làm gì…

The Hanging Tree

Trong một bài báo đăng trên tờ Mercury News số Chủ Nhật 30 tháng Chín, 2007 ký giả Scott Herhold có chụp hình cây sồi này và cho biết vị trí của nó ở “phía Nam trên đường mòn Mine Hill và đường Guadalupe” (South on Mine Hill and Guadalupe Road) và “phía Bắc của lò luyện Rotary” (North of Rotary furnace).

Ngày Chủ Nhật 28 tháng Mười vừa qua, với những chi tiết kể trên, và tấm bản đồ Almaden Quick Silver county park trên tay, tôi hăng hái lên đường. Almaden Quick Silver là một trong những county park đẹp nhất vùng này, tôi đã đi bộ ở đây khá nhiều lần, và lần này sẽ cố tìm ra cây treo cổ. Thật quá chủ quan! Đến nơi, mở bản đồ ra mới biết chỉ dẫn của ký giả Herhold không chính xác: bản đồ chỉ ghi nhận đường mòn Guadalupe (Guadalupe trail), không hề có đường Guadalupe (Guadalupe Road). Đường mòn Mine Hill gặp đường mòn Guadalupe ở cách xa lò luyện Rotary hàng chục dặm về phía Tây Bắc. Tôi quyết định tập trung việc tìm kiếm ở quanh khu vực phía Bắc của lò luyện Rotary.

Từ bãi đậu xe ở cửa Hacienda trên đường Almaden, đi bộ ngược lên Deep Gulch trail và sau gần nửa giờ leo dốc, tôi đến được English Camp, nơi còn di tích của đoàn Thanh Niên Xây Dựng tham gia công tác làm đường thời khủng hoảng kinh tế thập niên 1930. Qua khỏi English Camp, tôi tiến vào đường mòn Mine Hill, rồi vòng qua đường mòn Castillero. Trời nắng ấm, cảnh đồi núi hoang sơ, vắng lặng. Vùng này có sư tử núi (mountain lion), nhưng may quá không gặp con nào; trên đường đi có chim chóc, nai, một con mèo rừng (bob cat) lớn cỡ con chó trung bình, và khá nhiều hoa dại, nhưng tôi chỉ chú ý tìm cây sồi có dáng rất độc đáo mà ký giả Herhold đã ghi lại được trong tấm hình đăng kèm bài báo. Giống sồi có khoảng 200 chủng loại khác nhau, gỗ cứng, chắc, hầu hết có thân quằn quại, khắc khổ, dáng ngả nghiêng, hùng vĩ, nếu cần treo cổ thì khó có giống cây nào thích hợp hơn. Tuy vậy, khi đi xuống tận lò luyện Rotary, qua rất nhiều cây sồi, nhưng cây sồi treo cổ vẫn không thấy tăm hơi. Thất vọng, tôi dừng nghỉ chân trước lò luyện Rotary đổ nát. Nơi đây, gần một thế kỷ trước, là mỏ thủy ngân lớn nhất Mỹ châu, và lò luyện Rotary là một phát minh mới nhất trong kỹ nghệ khai thác thủy ngân.

Cây Sồi Treo Cổ

Trời trong xanh, gió mát làm cho có cảm giác rất dễ chịu mặc dù đang đổ mồ hôi sau hơn hai giờ đồng hồ đi bộ trên những đường mòn quanh co, dốc lên dốc xuống trong vùng đồi Almaden. Đang phân vân chưa biết nên đi tiếp hướng nào, hay đi về, bỗng dưng trong tầm mắt phía xa, hướng tây nam, cách bảng chỉ dẫn sự tích lò luyện Rotary khoảng hơn 100 mét, bỗng hiện ra một cây sồi có nhánh thân mọc nghiêng gần song song mặt đất. Hồi hộp tiến lại gần và thế là tôi đã tìm ra cây sồi treo cổ.

Lúc đó đã khoảng 5 giờ chiều, mặt trời đã ngả về Tây, để chụp hình khỏi chói nắng, tôi phải bước qua bên kia, ngay phía dưới nhánh cây mọc ngang song song với mặt đất. Tôi hình dung cái xác tên phạm nhân treo tòn ten, cặp chân lủng lẳng ở đây, ngay chỗ tôi đang bước qua, và chung quanh là đám đông cô hồn đang ồn ào quan sát, chửi rủa, ném đá… cảnh tượng diễn ra trong một buổi chiều tà, thật là ghê rợn.

Nếu bạn cũng tò mò giống, muốn đi xem cây treo cổ, bạn không nên đi theo chỉ dẫn mơ hồ của ký giả Herhold. Cách dễ nhất là đậu xe ở cổng Hicks/Wood Road (bên cạnh bãi đậu xe của Sierra Azul Open Space Preserve), trên đường Hicks, cách cổng Hacienda khoảng 3 dặm. Từ đây đến lò luyện Rotary, chỉ 1.4 dặm (đường mòn Wood Road). Bạn sẽ đến cây sồi treo cổ trước khi đến lò luyện Rotary. Cây mọc sát bên đường mòn, và bạn sẽ thấy nó từ xa.

Còn một cách khác xem cây treo cổ dễ hơn nhiều: sau khi lặn lội gần nửa ngày trời trong Quick Silver county park, tìm được cây treo cổ, tôi gọi điện thoại kể lại cho cô con gái, một cô giáo dạy học ở Ashville, North Carolina và hẹn lần tới về thăm nhà sẽ dẫn đi bộ đến đây. Con gái tôi cũng thích đi bộ, nhưng nghe nói đi xem cây treo cổ thì cô ta có vẻ không hào hứng chút nào. Cô trả lời “Sao Ba đi mất công vậy? Ba ra công viên Saint James ở downtown San Jose cũng có cây treo cổ cho Ba coi kìa !!!”

Hoa’s Story

07-1121-01-Hoa story.jpgKathy Douglass
O'Connor Hospital, San Jose

Hoa Tran is a 20-year-old woman from Kim Long, Hue in Vietnam. To look at her straight on, one thinks she’s perfectly normal, beautiful even. But when she turns sideways, beauty succumbs to horror.
Hoa was born with Encephalocele, a neural tube defect characterized by sac-like protrusions of the brain and the membranes that cover it through openings in the skull. She should have died at birth due to infection, but instead, she has lived for two decades, wearing a hat every day of her life to hide the abnormality that covers the back of her head.

Kim Long village is the only life Hoa has ever known. Enter Sister Linh Dao, a member of the Dominican Sisters of Mission San Jose and a nurse at O’Connor Hospital, who changed Hoa’s life in ways still to be determined.
“I was missioned to Kim Long during the summer of this year,” Sister Linh reports quietly. “I took note of Hoa’s rare condition and proceeded to share the situation with others when I returned home.”
Sister Michele Randall, a Daughter of Charity who serves as vice president of mission integration at O’Connor, heard the story and jettisoned into action. Within days, members of hospital administration and a group of caring physicians agreed to donate services to save Hoa’s life.
“We were able to organize the medical and facility services quickly,” Sister Michele recalls, “but before anything could be done, we had to get Hoa here.”

Kiet Ha, director of business development at O’Connor, stepped in and coordinated a process fraught with bureaucratic red tape. “It felt as if the endless stream of paperwork would never end,” he says, “but we were able to move through the necessary procedures and bring Hoa and her father, My Tran, here in a timely manner.”
He cites members of the Vietnamese and Catholic communities in San Jose for pulling together and leading the successful effort to raise funds, organize transportation, housing, and other services needed by Hoa and her father during their lengthy stay in the Bay Area.
With gentle care and compassion, hospital staff steered Hoa through a battery of lab tests, a CT scan, and an MRI. Physicians concerned about Hoa’s low weight, incorporated Ensure into her daily diet, adding 10 pounds to her slight frame within an eight week time period.

On Thursday, November 15 at 9 a.m., O’Connor Hospital plastic surgeon Hien Nguyen placed tissue expanders under the skin above Hoa’s forehead to stretch and expand the tissue. Subsequent weekly office visits will provide injections of Saline through two ports that will inflate the expanders, and thus stretch the skin. Once the estimated 6-8 week process is completed, neurosurgeon Peter Nguyen will resect the tumor, remove the expanders, close the defect by placing a cement “cap” over the exposed opening and cover the cap with Hoa’s expanded skin tissue.
Should the tissue not expand to the optimal length to cover her scalp, then a third procedure may be needed and will require a skin graft, skin regeneration and hair replacement. According to Dr. Hien Nguyen, “This kind of tumor is very rare, and for a doctor is a once-in-a-lifetime case. The skin expansion surgery is not as rare, but is not performed often.”

Once released from the hospital, Hoa can return home to her village in Vietnam, where loved ones await the return of their beautiful girl. The surgeons and anesthesiologists involved in the case are performing procedures free of charge to the Tran family. O’Connor Hospital is donating all of its services, including the operating room, MRI, CT scan and all laboratory fees.

Located in San Jose, O’Connor Hospital – (http://www.oconnorhospital.org) is an acute care, not-for-profit, Catholic community hospital serving the Bay Area. The award-winning facility is one of six hospitals and medical centers throughout California comprising the Daughters of Charity Health System.

November 19, 2007

O'Connor Hospital press release: Community Saves Tran Thi Hoa's life

07-1115-02-hoa surgery.jpg


07-1115-02-hospital logo.jpg

November 13, 2007

Contact:
Elizabeth Nikels
VP-Marketing & Communications
(408) 947-2905
elizabethnikels@dochs.org

Community Saves Hòa’s Life

Trần Thị Hòa is a beautiful, 20-year old girl from Kim Long, Huế in Vietnam, a very poor region.

O’Connor Hospital nurse, Sr. Linh Bao, traveled on a medical mission to Hòa’s community the summer of 2007 and took notice of Hòa’s rare condition, called encephalocele (see definition below from Wikipedia). Upon her return to San Jose, Sr. Linh spoke with O’Connor Hospital’s Vice President of Mission Integration, Sr. Michele Randall, asking what, if anything, the hospital could do to help Hòa. Within days, members of hospital administration and a group of caring physicians agreed to donate their services to save Hoa’s life. But first she had to get here.

Members of O’Connor Hospital, the Dominican Sisters of Mission San Jose (Sr. Linh belongs to this order), and the Vietnamese and Catholic community pulled together, pooling funds and coordinating the many details it took to fly Hòa and her father to San Jose. Prior to this trip, Hòa had never traveled from her village. Kiệt Hà, director of business development at O’Connor Hospital, led the coordinated effort.

According to Hòa’s physicians, because of the potential of infection due to the exposed tumor on the back of her head, it's amazing she has lived this long. She wears a hat every day of her life.

Before any operations could be performed, the physicians requested lab work, a CT scan and an MRI. Additionally, Hòa needed to gain 10 to 15 pounds before she could safely endure the extensive surgeries.

The First Procedure - Thursday, Nov. 15 at 9:00 AM at O’Connor Hospital - Plastic surgeon Hiền Nguyễn will place tissue expanders under Hòa’s skin to expand her skin. Weekly inflating of the expanders will take place in Dr. Hiền Nguyễn’s office on an outpatient basis.

The Second Procedure: Neurosurgeon Peter Nguyễn will resect the tumor, remove the expanders, and close the defect by placing a cement “cap” over the exposed opening.

The Third Procedure: Another plastic surgery will be performed to complete the process. This will involve, among other things, skin regeneration and hair replacement.

O’Connor Hospital surgeons and anesthesiologists are performing the procedures free of charge. The hospital is donating all of its services, including the operating room, the CT scan, MRI scan and laboratory fees. The tissue expanders are also being donated.

Hòa Nguyễn is currently staying with Sr. Linh’s family.

Encephalocele, sometimes known by the Latin name cranium bifidum, is a neural tube defect characterized by sac-like protrusions of the brain and the membranes that cover it through openings in the skull. These defects are caused by failure of the neural tube to close completely during fetal development.[1]There have been studies and evidence linking NTD's to folic acid deficiency. The severity of encephalocele varies, depending on the location. Currently, the only effective treatments are reparative surgeries following birth. The degree to which they can be corrected varies greatly on where and how big the encephalocele is.

About O’Connor Hospital: Located in the heart of Silicon Valley, O’Connor Hospital is an acute care, not-for-profit, Catholic community hospital that has served the South San Francisco Bay longer than any other hospital in the region. Key services at O’Connor include cardiology, oncology, mother-baby care, orthopedic services, vascular care, wound care and emergency services. O'Connor Hospital sponsors the Pediatric Center for Life, Parish Nursing programs, and the Stanford-affiliated Family Medicine Residency Program. The hospital is fully accredited by the Joint Commission on Accreditation of Healthcare Organizations, the Department of Health Services and the Center for Medicare and Medicaid Services. O’Connor is a Joint Commission designated Primary Stroke Center and a recipient of the 2006 Excellence in Patient Safety and Health Care Quality Award by The Leapfrog Group.

Làm Ơn Mắc Oán

07-1115-01-human organ.jpgNgọc Thụy
OneViet.com

Lần đầu tiên từ hơn 20 năm nay, một bệnh nhân hiến bộ phận cơ thể trước khi chết đã vô tình nhiễm bệnh AIDS và Hepatitis C cho bốn người, bản tin y học báo Chicago Tribune tường thuật. Việc thay bộ phận diễn ra từ đầu năm tại ba bệnh viện ở Chicago, nhưng bốn người nhận bộ phận chỉ mới biết bị nhiễm vi-rút HIV và vi-rút gây bệnh viêm gan C từ hai tuần nay. Các giới chức ngành y khoa cho rằng nguyên do nhiễm bệnh vì có kẽ hở trong thí nghiệm y khoa, dù rằng hiếm khi xảy ra và điều này có thể cải thiện bằng phương pháp thí nghiệm nhậy bén hơn.

Cơ quan Gift of Hope Organ & Tissue Donation - (http://www.giftofhope.org) cho hay trước khi cho bộ phận cơ thể, người hiến tặng phải trả lời một loạt những câu hỏi và cho thấy người này có dự vào một số những sinh hoạt nguy hiểm nhưng cũng được chấp thuận vì các kết quả xét nghiệm y khoa đều âm tính. Tuy nhiên đến bây giờ mới phát hiện nơi người nhận vì có thể người cho chỉ bị lây nhiễm trong vòng ba tuần lễ trước khi chết. Vì thí nghiệm y khoa cho thấy không nhiễm bệnh nên các y sĩ tại bệnh viện Northwestern Memorial Hospital, Rush University Medical Center và University of Chicago Medical Center cho xúc tiến các ca mổ ghép bộ phận nhưng không cho biết đích xác bộ phận nào cũng như danh tính của người cho lẫn người nhận.

Kể từ năm 1985 khi xảy ra vụ ba bệnh nhân nhận bộ phận cơ thể bị tử vong vì nhiễm AIDS từ người cho, đã có hơn 400,000 ca ghép bộ phận hiến tặng và chưa phát hiện một trường hợp nhiễm AIDS nào thêm cho đến năm nay.
Bác sĩ Michael Millis trưởng chương trình ghép bộ phận cơ thể thuộc đại học Chicago nhận xét rằng “tuy nguồn bộ phận hiến tặng rất an toàn nhưng trường hợp vừa xảy ra cho thấy không thể nào đảm bảo an toàn 100% với công nghệ y học đang áp dụng.”
Bản tin cho biết cần 22 ngày sau khi nhiễm HIV thí nghiệm ELISA mới cho kết quả dương tính và với siêu-vi C cần một thời gian dài hơn. Thí nghiệm mới có tên NAAT có thể rút ngắn thời gian bị phát hiện. Theo trung tâm kiểm soát và ngừa dịch CDC, các bác sĩ phải cân nhắc là liệu bệnh nhân cần được giải phẫu ghép bộ phận cho dù từ một người cho có nhiều rủi ro hay không làm gì cả. Bệnh nhân nhận bộ phận hiến tặng cần được thông tin về sự rủi ro này.

Người cho nay đã chết, bốn người nhận tưởng sẽ sống lâu hơn nhờ bộ phận hiến tặng (có thể là gan hay thận) thì nay bị nhiễm hai loại bệnh chết người. Không hiểu gọi đây là một trường hợp làm ơn mắc oán hay chạy trời không khỏi số.

November 18, 2007

Làm Thế Nào Để Chia Tay … nhẹ nhàng

07-1108-04-Divorce Decree.jpgPasse Partout
OneViet

Người ta được nghe nhiều về Hội Chợ Việc Làm, nơi hãng xưởng công ty cùng ngồi chung để tuyển dụng nhân viên hay Hội Chợ Y Tế, nơi các dược phòng, các công ty bán bảo hiểm sức khỏe cùng tập trung vào một địa điểm để giới thiệu sản phẩm mới, bán bảo hiểm và một loạt các shows theo chủ đề như auto show, bridal show, gun show … nhưng Hội Chợ Ly Dị thì toàn thế giới mới chỉ mới có một.
Chuyện xảy ra tại Vienna, Áo quốc, nơi mà số lượng cặp vợ chồng muốn xé hôn thú nhiều hơn muốn kết hợp trăm năm (thống kê cho biết cứ 3 cặp lấy nhau - 2 cặp mất hạnh phúc tại thủ đô nước này), thì một hội chợ ly dị (divorce fair) nhằm cung cấp đầy đủ thông tin và dịch vụ ở một nơi dừng chân duy nhứt khi anh và em chán ngấy nhau là điều quá thuận tiện vào thời đại thì giờ quý hơn vàng quả là chí lí.
Bản tin báo nước ngoài tường thuật rằng các nhà tiếp thị nhạy bén đã dùng khẩu hiệu “Một Khởi Đầu Mới” để quảng bá cho chiến thuật làm ăn đầy sáng kiến. Tác giả của hội chợ, Anton Barz cũng là người chuyên tổ chức các hội chợ kết hôn phát biểu:
“Nếu người ta chia tay nhau nhẹ nhàng thì ngày ly dị cũng có thể là ngày hạnh phúc nhứt trong đời.” Ông nói tiếp rằng rõ ràng có nhu cầu vì rất nhiều người đang muốn ly dị mà không biết đi đâu và hỏi ai, thì đây là cơ hội đến để tìm hiểu ngọn ngành.”

Dịch Vụ Hậu Ly Dị

Bởi thế tại hội chợ kéo dài hai ngày hồi cuồi tháng Mười tại Vienna, người ta thấy sự có mặt của 20 quầy dịch vụ từ luật sư gia đình, quầy chuyên viên tâm lý chuyên về công tác hòa giải hòa hợp, dịch vụ thám tử tư để xem anh hay em có linh tinh ngoài vòng luân lý hay không, chuyên viên xét nghiệm y khoa DNA để xem con rơi con rớt có thật sự là con chàng, con nàng hay con chúng ta hầu đòi trợ cấp đúng giá thị trường, quầy địa ốc để giúp giải quyết chuyện chia tài sản và làm cách nào để bán giá cao, quầy party để giúp tổ chức liên hoan ăn mừng xé hôn thú … Hai tổ chức, một chuyên về du lịch và một của giáo hội Thiên Chúa cũng góp mặt trong hai mục tiêu khác nhau. Quầy du lịch quảng bá các tour giá rẻ dành cho người hạnh phúc ngàn đời vì mới chia tay với gánh nặng triệu cân, còn hội Thiên Chúa thay mặt giáo phận Vienna đến để bàn về khía cạnh đạo đức luân thường, chẳng hạn về những giải pháp khác ngoài ly dị hay về những đứa con thiếu cha hay thiếu mẹ do hậu quả của các vụ chia tay hoàng hôn. Không như các show hay fair khác, người vào xem phải mua vé, khách đến với divorce fair hoàn toàn miễn phí và còn được mời tham dự các buổi thuyết trình với các đề tài rất nóng như: “Làm thế nào tránh ném chai lọ vào nhau,” “Gà trống (hay mái) nuôi con cách nào,” hoặc “Bước căn bản để đòi trợ cấp tối đa.”
Một văn phòng thám tử tư giải thích với báo chí:
‘Phần lớn khách hàng đến để tham khảo và muốn biết họ bị cắm sừng như thế nào. Tôi cho họ biết rằng với một khoản tiền từ $7,000 đến $14,000, văn phòng của tôi có thể cung cấp đầy đủ chi tiết thật hư với hình ảnh in màu về các buổi họp công tác quan trọng suốt thâu đêm của các vị phu quân hay các buổi học vẽ, học nhạc bất thường của các bà.”

07-1108-04-divorcee.jpgDịch Vụ Tiền Ly Dị

Trong khi có các quầy chuyên giải quyết chuyện hậu ly dị đầy hóc búa thì cũng có các quầy tập chú vào những bước phải làm để tránh ly dị như quầy tư vấn sửa sắc đẹp nâng chỗ này, giảm chỗ kia, cắt chỗ nọ hay trám kín các vầng trán hói để bảo tồn hạnh phúc đang lung lay. Bàn của ngành y tế giúp giải quyết bệnh ngáy, bệnh ED … nguyên nhân của chia tay. Trong cùng lúc thì quầy dating tìm bạn bốn phương sẵn sàng giúp kẻ có đường tình duyên không trọn vẹn gặp người xứng ý vừa lòng và lại yêu như chưa yêu lần nào, với lời đảm bảo chỉ lấy tiền khi thành công.
Tin tức cho hay ngay ngày khai mạc, số phóng viên báo chí và truyền hình có mặt nhiều hơn là khách hàng đến để tư vấn về chuyện lủng củng trong gia đình, nhưng điều này không làm ban tổ chức lo ngại. Họ dự trù cho luân chuyển hội chợ đến nhiều thành phố và dự kiến mỗi năm sẽ có hai lần họp chợ để những người không may (hoặc nhiều may) có cơ hội đến tham khảo chuyện cắt đứt đường tơ hồng. Ban tổ chức có trang web bằng các ngôn ngữ Áo, Đức (http://www.scheidungsmesse.at/) đã được mời đem hội chợ đến các nước Anh, Úc, Mỹ và Nam Phi. Theo Google Trends (http://www.google.com/trends?q=divorce) Mỹ đứng đầu bảng thường truy cập internet để tìm hiểu về ly dị, kế đến là Canada, Pháp, Úc và Anh.

Quả đúng như như bài ca “Apologize” của Timbaland hát rằng nếu “đã quá trễ để nói lời tạ lỗi …” thì chỉ còn chia tay, và nếu chia tay thì có nhu cầu loại dịch vụ nào xin mời ghé ngay hội chợ ly dị.

November 12, 2007

Lowe’s mang lại một quan niệm mới về những xu hướng mùa lễ CỘNG THÊM nhiều ý tưởng và mẹo mới trên Lowes.com/Vietnamese

07-1108-03-lowe.jpg



07-1108-03-Lowe logo.jpg

Ngày 9 tháng 11 năm 2007

Lowe’s mang lại một quan niệm mới về những xu hướng mùa lễ CỘNG THÊM nhiều ý tưởng và mẹo mới trên (http://Lowes.com/Vietnamese).

MOORESVILLE, N.C. – Đón nhận không khí tưng bừng của mùa lễ trong khi vẫn giữ bản chất truyền thống Á Châu của riêng mình giờ đây dễ dàng hơn quý vị tưởng. Một sự pha trộn hài hòa các phong tục mới và tục lệ được trân trọng từ lâu đời tạo nên những kỷ niệm bền lâu cho các gia đình. Trong mùa lễ này, Lowe’s giới thiệu một phương thức mới để kỷ niệm mùa lễ với một loạt ý tưởng, sản phẩm và mẹo đơn giản nhằm giúp khách hàng gốc Á Châu tạo phong cách riêng cho mình, trên trang mạng vi tiểu Lowes.com/Vietnamese cũng như tại (http://lowescreativeideas.com).

Được đưa vào hoạt động từ tháng 7 năm 2007, mạng vi tiểu bằng tiếng Việt của Lowe’s được thiết kế nhằm hỗ trợ khách hàng người Mỹ gốc Việt bằng những dự án tư gia đơn giản, dễ thực hiện để nâng cao kinh nghiệm mua sắm trực tuyến và làm đẹp cho nhà của họ. Mạng vi tiểu trưng bầy các sản phẩm và dịch vụ đa dạng của Lowe’s, và một tuyển tập các đoạn Video Những Ý Tưởng Sáng Tạo (Creative Ideas) và Cách-Thức-Làm (How-To) ( video băng tầng rộng) giúp khách hàng người Mỹ gốc Việt với trở ngại ngôn ngữ có thể nắm bắt thông tin về những sản phẩm, dịch vụ chất lượng và các chỉ dẫn lắp đặt của Lowe's.

Khi đưa ra những mẹo và xu hướng cho mùa lễ năm nay, Melissa Birdsong, phó giám đốc phụ trách xu hướng, thiết kế và thương hiệu của Lowe’s nói, "Các bảng màu cho mùa lễ năm nay mang lại rất nhiều khả năng trang trí đa dạng, từ những dáng vẻ truyền thống đã được cập nhật hóa đến những cách bài trí và màu sắc theo khuynh hướng mới mẻ. Chúng tôi đang phối những màu đỏ thắm với những điểm nhấn màu vàng để giúp khách hàng đạt được một vẻ nhìn thanh lịch; trong khi những chất liệu kim loại màu vàng kết hợp với màu kem, màu nâu và màu đồng mang lại một cảm nhận tự nhiên. Với những phong cách đương đại hơn, nền trắng và bạc lóng lánh trông càng nổi bật với những sắc xanh dương và xanh biếc.”

Khoác Lên Vẻ Hào Nhoáng: Để tạo nên chút long lanh, hãy sử dụng đồ trang trí bằng bạc và vàng chẳng hạn như Bộ Trang Trí Khó Vỡ Gồm 12 Chiếc Mầu Bạc (#94268, $5.76) và Những Quả Cầu Khó Vỡ Gồm 27 Chiếc Mầu Vàng (#164163, $12.97) bỏ trong một chiếc bình hoặc bát lớn trong suốt dùng để trang trí mặt bàn. Thậm chí quý vị có thể treo chúng lên chụp đèn để phản chiếu ánh sáng hay dùng dải ruy-băng để thả chúng từ các bộ đèn chùm, tạo nên một phong cách bài trí thanh nhã. Những màu trang trí không truyền thống chẳng hạn như màu đồng và màu xanh nhạt cũng rất phổ biến và phối hợp tốt với những bài trí truyền thống.

Những Cây Thông Trang Trí: Chẳng có gì có thể mang không khí của mùa lễ vào nhà giống như mùi của một cây thông mới vừa cắt. Đối với những ai thích sự giản tiện của cây thông nhân tạo, công nghệ ngày nay đã vươn tới tầm cao mới, làm hẹp khoảng cách giữa dáng vẻ thực sự và nhân tạo. Những cây thông GE® Just-Cut được trang hoàng hệ thống bóng đèn cao cấp ConstantON™ (#55780, $300) thắp sáng liên tục, ngay cả khi một bóng bị cháy hoặc bị tuột ra, và giúp cho việc trang trí thật thú vị, dễ dàng và an toàn.

Chiếu Sáng Là Tất Cả: Nói đến chiếu sáng năm nay thì đúng là càng nhiều càng tốt . Chiếu sáng hiệu quả tiết kiệm năng lượng bằng bóng đèn LED có nghĩa là việc chiếu sáng có thể tiến xa hơn cây thông tới hầu hết mọi nơi trong nhà nhằm tạo nên một vầng sáng ấm cúng và một bầu không khí tưng bừng ngày lễ (#259298, $9.97). Để có được một phương pháp trang trí với chi phí vừa phải, hãy đặt một tấm gạch bằng gương xiên góc Beveled Mirror Tile cỡ 12 x 12 inch của Headwest Inc. (#197429, $19.86) phía sau những cây nến đang cháy trên thành lò sưởi, hoặc thậm chí sử dụng những tấm gạch bằng gương đó làm khay lót bàn.

Để có thêm nhiều cảm hứng nhằm giúp quý vị tạo cho mình một phong cách mùa lễ riêng, hãy ghé thăm (http://lowescreativeideas.com) hoặc (http://Lowes.com/Vietnamese) để biết thêm nhiều mẹo hữu ích cho nhà mình.

Thông tin về Lowe’s
Với doanh thu tài chính cho năm 2006 là $46.9 tỷ, Lowe’s Companies, Inc. là một công ty FORTUNE® 50 phục vụ cho xấp xỉ 13 triệu khách hàng mỗi tuần tại hơn 1,425 cửa tiệm cung cấp vật liệu sửa sang nhà cửa ở 49 tiểu bang. Với trụ sở chính được đặt tại Mooresville, N.C., công ty với thâm niên 60 tuổi này là nhà bán lẻ vật liệu sửa sang nhà cửa lớn thứ hai trên thế giới. Lowe’s đã và đang là một công ty thành viên đoạt giải tiết kiệm năng lượng ENERGY STAR trong năm năm liền. Để biết thêm thông tin, hãy ghé thăm (http://Lowes.com).


Liên lạc: Abby Buford
Lowe’s Companies, Inc.
704 -758-3497
Abby.B.Buford@lowes.com

Michael Nguyen
Admerasia, Inc.
212-653-9173
michaeln@admerasia.com

Sinh Hữu Hạn, Tử Vô Kỳ

07-1108-01-QTTVN 1.JPG

Ai cũng biết rằng "Sinh hữu hạn, Tử vô kỳ.” Nào ai biết trước được ngày giờ mình sẽ từ giã cõi đời? Không một ai tránh được cái chết. Sớm muộn gì thì mỗi người chúng ta cũng sẽ phải theo Ông Bà, về nước Chúa, cõi Phật …”

Đức Hà
OneViet.com

Tháng Mười Một năm 2005, cựu Tổng Trưởng Giáo Dục Ngô Khắc Tỉnh qua đời tại San Jose, thọ 82 tuổi. Theo đúng nguyện vọng lúc còn sống, thi thể ông được hỏa táng và cốt tro thả xuống Thái Bình Dương. Nếu người thân khi ra đi để lại nhiều thương tiếc cho thân quyến thì chuyện hậu sự không phải là vấn đề lớn với gia đình họ Ngô này.
“Cả hai vợ chồng chúng tôi đều là hội viên Quỹ Tương Tế Việt Nam từ ngày thành lập năm 1995, cũng là năm ông nhà tôi ngả bệnh cho đến khi qua đời đã được quỹ chi trả 13,000 đô la, đủ để chu toàn mọi chi phí,” bà Ngô Khắc Tỉnh cho biết.
Bà quả phụ Tỉnh, năm nay 73 tuổi, nói rằng nhờ số tiền đó nên bà và sáu người con không phải lo lắng vấn đề tài chính cho người quá vãng còn “nếu không có thì các cháu cũng phải đóng góp để làm tròn bổn phận.”
Có sẵn tiền mặt hay cùng đóng góp để làm ma chay là bài toán tài chánh không giản đơn khiến không ít gia đình người Việt phải nhờ cậy vào những khoản tiền phúng điếu hay giúp đỡ của hội đoàn để lo cho người chết. Lo mồ yên mả đẹp cho ông bà, chu toàn lễ nghi mai táng người thân là truyền thống đạo lý của người Việt và là ước muốn của mọi người. Tuy nhiên với chi phí ma chay đầy đủ lễ nghi tôn giáo từ nhà quàn, quan tài gỗ tốt, lễ viếng xác, chôn cất và các món linh tinh khác giao động từ 10 ngàn lên đến 15 - 16 ngàn đô-la hoặc nhiều hơn nữa tùy theo các gói bán của nhà quàn, chưa kể tiền đất (khoảng $10,000) hoặc chuyển quan tài về Việt Nam chôn cất, là một chi tiêu mà người sống đôi khi không kham nổi. Đó là chưa nói vào lúc tang gia bối rối, nhà quàn tiện thể vẽ thêm hàng trăm thứ khác để kiếm lợi mà trang web (http://www.funerals-ripoffs.org) phải lên tiếng báo động.

Trong tinh thần khi còn sống hãy tự lo cho cái chết sau này, nhiều tổ chức đã thành hình và hoạt động theo nhiều cách khác nhau để làm điều mà Quỹ Tương Tế Việt Nam gọi là để đáp ứng cho nhu cầu khẩn thiết và thực tế về hậu sự của bà con trong cộng đồng. Ai cũng biết rằng "Sinh hữu hạn, Tử vô kỳ.” Nào ai biết trước được ngày giờ mình sẽ từ giã cõi đời? Không một ai tránh được cái chết. Sớm muộn gì thì mỗi người chúng ta cũng sẽ phải theo Ông Bà, về nước Chúa, cõi Phật …”
Đây không phải là một ý niệm mới mẻ bởi vì người miền quê Bắc Việt Nam thuờng mua sẵn quan tài cho mình và người Mỹ thực tiễn đã có các chương trình bảo hiểm nhân thọ - life insurance, để người sống tự chuẩn bị cho ngày về bên kia thế giới.

07-1108-01-ttvn-staff.jpg

Quỹ Tương Tế VN

Cách nay 12 năm vào ngày 25 tháng Mười, 1995, sáu hội đoàn người Việt tại San Jose với các ông Cao Thiện Chánh, Trương Đình Sửu … đã cùng cho ra đời Quỹ Tương Tế Việt Nam – QTTVN (http://www.quytuongtevietnam.com) với 87 hội viên và hoạt động trong tinh thần người Việt phục vụ người Việt. Điều hành trên cơ sở công khai và dân chủ, QTTVN nay đã bước sang năm thứ 12 với xấp xỉ ba ngàn hội viên và thụ đắc trên bốn triệu đô-la:
“Sự tin tưởng của bà con đồng hương, được giới thiệu rộng rãi về uy tín của hội đã khiến số hội viên tham gia ngày một đông,” ông Nguyễn Trung Hòa, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị giải thích.
Bà Ngô Khắc Tỉnh, một nhân chứng về hoạt động hiệu quả của QTTVN nhận xét:
“Hàng năm chúng tôi đóng niên liễm và hàng tháng mỗi người đóng $30, và biết là sẽ được hưởng một số tiền khi qua đời nhưng chỉ khi ông nhà tôi ra đi tôi mới thấy tấm chi phiếu với số tiền cụ thể.”
Bà Tỉnh cho rằng tham gia quỹ từ sớm là một quyết định đúng đắn và đã giới thiệu cho nhiều bạn bè để tìm hiểu và cùng đến với hội.

Không chỉ thu nhận hội viên tại vùng Bắc Cali, QTTVN là tổ chức duy nhứt của người Việt trên toàn quốc Hoa Kỳ, nhận hội viên ngoài vùng San Jose.
“QTTVN nhận hội viên từ 18 đến 80 tuổi và hiện có hội viên tại 48 tiểu bang Hoa Kỳ kể cả Hawaii. Nếu là hội viên hợp lệ, chúng tôi chi trả ngay khi có giấy khai tử cho dù qua đời tại Việt Nam hay đang du lịch nước ngoài,” ông Hòa cho biết và nói thêm rằng trong một số trường hợp quỹ có thể ứng trước để thân nhân có phương tiện làm ma chay.
Kể từ ngày thành lập, đã có 185 người quá vãng và quỹ đã chi tổng số $ 1,712,000.00 cho thân nhân và số tiền được hưởng tùy thuộc vào thời gian thâm niên ở với hội. Số tiền đóng tuy ít vừa khả năng của người có lợi tức thấp - phần lớn là từ tiền già SSI hay tiền hưu, nhưng được hưởng nhiều là vì hội dùng tiền đó gởi ngân hàng lấy lời trong khi vì có quy chế bất vụ lợi (non-profit) nên được miễn mọi sắc thuế.

Để chứng minh một trường hợp cụ thể ông Hòa cho hay nếu một người gia nhập được 6 năm sẽ phải đóng tổng cộng $2,376 và được hưởng $12,000 nếu qua đời, còn với những người tham gia trên 10 năm thì được hưởng 15 ngàn. Theo nội quy, sau 15 năm, hội viên sẽ được miễn đóng khoản tiền hàng tháng. Ông nhấn mạnh thêm rằng tất cả hội đồng quản trị đều làm việc thiện nguyện không lương, chi phí hàng tháng của hội chỉ gồm tiền thuê cơ sở và trả cho ba nhân viên văn phòng làm việc bán thời gian cùng văn phòng phẩm.
“Tất cả mọi thu nhập và chi tiêu đều được công khai để mọi hội viên tham khảo. Hoạt động quy củ và quang minh tiền bạc là hai điều quang trọng luôn được QTTVN đặt lên hàng đầu,” chủ tịch Hòa hãnh diện bày tỏ.
Ông cho biết hiện lệ phí gia nhập là $50, niên liễm: $36 và đóng hàng tháng: $30. Song song với QTTVN, tại vùng Bắc Cali còn có các hội đoàn như:

CMAA - Được thành lập từ hơn 20 năm, với khoảng 5,000 hội viên thuộc nhiều sắc dân mà đông nhứt là người Việt, CMAA tức Chinese-American Mutual Assistance Association không đòi hỏi phải đóng tiền hàng tháng - ngoài niên liễm $36 và $50 tiền nhập hội, nhưng nếu trong hội có người chết thì mỗi hội viên phải đóng $3. Nhân viên phụ trách văn phòng của CMAA trên đường Flanigan Drive ở San Jose nói rằng trong tháng Giêng vừa qua mỗi hội viên phải đóng $99 gồm niên liễm $36 và $63 ($3x21 người chết) do đó nếu không có hội viên chết thì không phải đóng tiền.

CMC- Vì những tai tiếng không công minh trong việc dùng quỹ đóng góp của hội viên nên năm 2000, khoảng 500 hội viên của CMAA đã tách ra và thành lập Ban Đòi Hỏi Công Bằng Hội Viên Cao Niên và hoạt động trong cùng mục đích.
Cụ Đặng Trần Dung, từng giữ chức chủ tịch cho hay số 500 người ban đầu của CMC - Concerned Members Committee nay đã tăng thành 1,800 người.
Theo nội quy, hội viên CMC đóng niên liễm $24, hàng tháng là $35 và $35 lệ phí nhập hội, còn quyền lợi cũng tùy vào thâm niên ở trong hội.

TƯƠNG TẾ CẢNH SÁT - Hội Tương Tế Cảnh Sát San Jose - TTCS được thành hình tháng Sáu 1995 với 300 hội viên. Năm 2005 vừa qua hội đã kỷ niệm 10 năm với hơn 1,400 hội viên và quỹ dự trữ hơn $200,000. Nếu lúc đầu hội chỉ dành riêng cho cựu cảnh sát thì với thời gian hội đã sửa đổi điều lệ để mở rộng đón nhận cả thân hữu là cựu quân nhân.
“Hội TTCS sinh hoạt như một đại gia đình và mọi người làm việc tự nguyện. Hiện nay để bù vào số người cao tuổi từ từ ra đi, TTCS cũng mời con cháu những người qua đời gia nhập hội,” ông Nguyễn Hiền, hội trưởng từ 2000 đến 2005 cho biết.
Ông nói rằng niên liễm được quy định là $25, và mới đây có thêm $50 lệ phí gia nhập và hàng tháng không phải đóng tiền.
“Mỗi khi có anh em qua đời chúng tôi kêu gọi góp mỗi người $10, do đó nếu bây giờ có người nằm xuống số tiền được hưởng sẽ vào khoảng $14,000 và không tính theo thâm niên.”

Tử Vô Kỳ

Tuy nhiên không phải lập hội với mục đích tương tế đương nhiên sẽ thành công vì trong quá khứ đã có Quỹ Tương Tế Cộng Đồng Việt Nam của ông Nguyễn Quang Huy phải khai phá sản năm 2004. Tương Tế Cảnh Sát Nam Cali cũng bị trở ngại khi hội dùng quỹ để đầu tư kiếm lời khiến nhiều hội viên rút tên ra khỏi hội. Trong cùng lúc nhiều hội đoàn khác thấy lợi ích của chuyện hậu sự cũng muốn rập khuôn QTTVN hay TTCS nhưng cho đến nay chưa thấy hoạt động.
Cụ Trương Đình Sửu, Giám Đốc Điều Hành của QTTVN cũng như ông Nguyễn Hiền thuộc TTCS đều có nhận xét chung rằng khi bắt đầu nghỉ hưu thì nên gia nhập và đóng góp ngay để lỡ “tử vô kỳ” thì bớt gánh nặng cho thân nhân:
“Nhiều người tính toán kỹ quá hoặc ỷ vào sức khỏe đợi đến tuổi thật cao mới gia nhập nên đôi khi bị thiệt thòi, cả cho cá nhân và gia đình khi mệnh chung.”

November 03, 2007

Phim Mới: Áo Lụa Hà Đông

07-1103-04-aoluahadong.jpg

Đạo diễn: Lưu Hùynh
Diễn viên: Trương Ánh Ngọc, Quốc Khánh
Giải thưởng:
• "GOLDEN KITE," Viet Nam Cinematography Association's award for best film, best director, best director of photography, and best actor of 2006.
• "AUDIENCE SELECTION," Pusan International Film Festival, Korea, 2006.
• "KODAK VISION AWARD," Fukuoka International Film Festival, Japan, 2007.
• Vietnam Cinematography Department submitted "The White Silk Dress" to the Oscar 2008 for the Foreign Language Film.
Nội dung: Trong đói khổ, tủi nhục, chiếc áo dài lụa tượng trưng cho thân phận của người phụ nữ nông thôn vẫn hiện lên đẹp đẽ. Bộ phim bao trùm bởi những khung hình tan tác, màu sắc trầm buồn nhưng sinh động, ấm áp. Phim tả thực về đời sống người Việt Nam trước và sau năm 1954 ở miền Bắc và miền Trung. Xoay quanh số phận của người nghèo, là làn sóng di cư, những cơn đói, cơn lũ triền miên và nỗi chờ mong mơ hồ đến hai chữ "hòa bình". Nỗi đau, mất mát trong chiến tranh không đơn thuần là cái chết, mà là cảnh con người phải sống trong sự ám ảnh tiếng bom đạn, sự hà khắc của xã hội. (VnExpress)

Lịch chiếu:

7.00pm-9.30pm. Tuesday, November 6, 2007.
Newcomb Hall.
University of Virginia
Contact: Christine Nguyen, christinengo19@gmail.com

3.00pm-5.30pm. Wednesday, November 7, 2007.
Annenberg Hall. Room 3.
Temple University
Contact: Sophie Quinn-Judge, sophie.quinnjudge@gmail.com

7.00pm-9.30pm. Thursday, November 8, 2007.
John M. Huntsman Hall Room 350.
University of Pennsylvania
Contact: Trang To, trangt@wharton.upenn.edu

7.30pm-10.00pm. Friday, November 9, 2007.
Smith-Buonanno, Room 106
Pembroke Campus. 100 Brown Street
Brown University
Contact: Ngoc-Tran, Ngoc-Tran_Vu@brown.edu

7.00pm-9.30pm. Saturday, November 10, 2007.
Cantor Film Center Room 200.
New York University
Contact: Thang Tran, nhipsong@ivce.org

2.00pm-4.30pm. Sunday, November 11, 2007.
Goldsmith Family Cinema
Wesleyan University
Contact: Vu Nguyen, mvnguyen@wesleyan.edu

Công Dụng Mới Của Ớt

07-1103-03-hot sauce.jpg

Ngọc Thụy
OneViet.com

Nếu ớt, gia vị không thể thiếu trong thực phẩm Ấn, Mễ, Thái, Ả Rập, Việt … được biết có chứa nhiều vitamin C thì hũ tương ớt hiệu Uncle Chen, chai hiệu Con Gà hay lọ Tabasco … không chỉ có công dụng duy nhứt là làm cho món ăn thêm đậm đà thi vị đôi khi sặc sụa chảy nước mắt nước mũi mà còn có khả năng làm giảm cơn đau trong giải phẫu y khoa hay khi phụ nữ sinh đẻ.
Chẳng hạn khi đi làm răng, nha sĩ chích một liều thuốc gây tê vào níu khiến bệnh nhân không còn cảm giác đau buốt lúc máy khoan làm việc, và khi ra về bệnh nhân vẫn còn cảm thấy tê cứng nguyên cả hàm. Cũng thế khi nhai trái ớt Mễ jalapẽno cay xè, người ăn cũng cảm thấy tê buốt hầu như mất hết cảm giác trong khoan miệng. Các nhà khoa học đã kết hợp hai hiện tượng vừa kể để thí nghiệm xem liệu tương ớt có thể giúp bệnh nhân bớt đau trong giải phẫu và không cần sử dụng nhiều viên thuốc chống đau.
Chất gây cay trong ớt (capsaicin) đã được sử dụng trong ngành dược từ hàng thế kỷ nay như chế tạo kem ngoài da gây nóng nhưng áp dụng trong giải phẫu là điều mới mẻ được thí nghiệm tại đại học Harvard và công ty Anesiavia Inc., bản tin của webMD cho biết. Các cuộc nghiên cứu hy vọng pha trộn capsaicin với một loại gây tê nào đó như lidocaine có thể giúp phụ nữ giảm đau khi sinh nở hoặc không bị tê cứng nguyên hàm mặt khi làm răng. Thêm vào đó là một chất capsaicin mạnh gấp ngàn lần có thể giúp người bị ung thư bớt đau nhức ở giai đoạn nặng.

07-1103-03-chili.jpg


Kết Quả

Sau khi sử dụng chất Anesiva – capsaicin tinh chất, trên 41 người được giải phẫu điều chỉnh khớp xương thì bệnh nhân cảm thấy bớt đau trong ba ngày đầu sau khi mổ. Nghiên cứu trên 50 bệnh nhân mổ đầu gối cho thấy phân nửa số người được cho dùng capsaicin cảm thấy bớt đau trong hai tuần và sử dụng ít morphine hơn. Thuốc chống đau morphine và các loại thuốc tương tự đều chứa thuốc phiện, tuy công hiệu nhưng lại gây nghiện và có những phản ứng phụ nghiêm trọng khác khiến các bác sĩ chỉ chỉ định khi rất cần thiết.
Trái lại liều capsaicin “chỉ tác dụng vào vết thương không ảnh hưởng đến toàn cơ thể và người ta không thể lạm dụng hay dùng sai,” theo lời Bác Sĩ Eugene Viscusi, giám đốc trung tâm đau nhức đại học Thomas Jefferson University ở Philadelphia.
Điểm đặc biệt của capsaicin là chỉ gây tê thần kinh đau mà không ảnh hưởng đến các dây thần kinh khác.
Nhà nghiên cứu Clifford Woolf thuộc bệnh viện Massachusetts General Hospital phát biểu: “Khả năng chữa trị của ớt thật vô tận. Tôi còn vội nghĩ rằng ớt có thể chữa bệnh ngứa nữa vì thần kinh ngứa cũng cùng nhóm với thần kinh đau chức.”
Lần tới đi nha sĩ có thể bệnh nhân sẽ được cho ăn mớ ớt thay vì chích thuốc tê trước khi nha sĩ làm niềng hay mổ lấy tũy chăng?

http://www.webmd.com/pain-management/news/20071003/hot-chili-peppers-may-relieve-pain

The Saffron Conundrum: Disrobing Monks

07-1103-02-burma.jpg


Andrew Lam
New America Media

Editor's Note: Should Buddhist monks seeking nirvana engage in politics and other worldly pursuits, like those in Burma recently did, or should they simply sit in meditation and not allow external happenings to distract them from the lofty goal they have set out for themselves? NAM editor Andrew Lam, author of Perfume Dreams, examines the issue, going back to the life of the Buddha.

Let’s begin with a Zen parable: Once there was an old lady who gives a Buddhist monk her little guesthouse to practice his meditation. She sends her maid to feed him daily and to clean his abode. After a few years she decides to test the monk to see how far he’s gotten in his practice. She tells her maid to ask the monk for a hug in return for all the work she has done for him. But he refuses. “Monks are not allowed to interact with women in this way,” he says. When the maid reports the incident to her employer, the old lady becomes upset and chases him out with a broom. “You haven’t learned a thing!” she yells. One could, as the parable undoubtedly intends, interpret the story as how the monk is failing in his practice of compassion and in his quest to liberate himself; that he is too obsessed with form and less with essence. After all, how difficult is hugging someone who has been more than kind to you? And when, in the deepest Buddhist realization, there is no true self, who is monk and who is maid?

Yet, there is another side to this story: In his quest for enlightenment, should the monk be distracted by sensual persuasions? After all, Mara, the lord of illusion, also sent his daughters – Desire, Hatred, Ignorance – to seduce the future Buddha when he sat under the Bodhi tree trying to reach enlightenment. But the Buddha remained unmoved. Nor did Mara’s pestering him about his social duties as a father, son, husband, and prince of an entire kingdom have any effects on his quest for liberation. Nor did, for that matter, Mara’s threat to kill him with an army of demons. In some ways, the parable is relevant to what’s happening to the monks in Myanmar in what The Economist magazine a few weeks earlier called the “Saffron Revolution.” Many of them took to the streets to protest the government’s massive spike of gas prices, and were subsequently arrested. There were reports of how the interrogators were yelling this phrase at the captive monks while beating them, “You are not a monk! You are not a monk!”

But then, what is a monk? And what are his duties to his fellow men?

Indeed, ever since the Buddha reached enlightenment and Buddhism was born, this has been an enduring conflict: to engage or not engage in the sensual world. For several weeks after he reached enlightenment, the Buddha remained in deep contemplation. He came to a sort of spiritual crossroads: should he stay in the forest or return to the world? He opted to stay in the forest and enjoy the fruits of his achievements in bliss until, as goes the story, Brahma Sahampati, the Lord of a Thousand Worlds, realized that if the Buddha remained silent the world would be deprived of the path to deliverance from suffering. He appeared before the Enlightened One, and humbly pleaded with him to teach the Dhamma "for the sake of those with dust in their eyes." The Buddha, moved by compassion for the suffering beings, was persuaded to return to the world and taught what he knew. The order of monks and nuns who first followed the Buddha’s teachings were originally individuals who simply wanted to reach enlightenment and liberation. Protesting political crackdowns and a massive rise in fuel prices were not necessarily a part of the deal. There was no right or wrong either in the Buddha’s decision to return to the world. After all, it was said that there have been countless beings who reached enlightenment but chose not to return to the world of men. And the ultimate goal of Buddhism has always been personal liberation.

Yet, in practice, personal salvation has always been in conflict with the salvation of the world. Monks have set themselves on fire, engaged in public protests, even picked up arms over the centuries to fight for social justice and to protect their interests. As witnessed last September, the monks in various cities in Myanmar were indeed acting less monk-like when they organized street protests and engaged in confrontations with the governmental troops. Indeed, more than 10 high-ranking officials and military officers were held hostage by Buddhist monks for half a day in early September in Pokku township in northern Burma, while the monks set fire to their vehicles. They demanded the release of about 10 fellow monks arrested in a peaceful demonstration the day before, which was violently broken up by the authorities. In the wake of the government crackdown that left hundreds killed and thousands arrested it was reported that many young monks in Myanmar have renounced their monk hood. The New York Times recently quoted a teacher in Myanmar talking about young monks who decided to disrobe. “Now the young monks that I talked to — who weren’t rounded up — they want to disrobe. They don’t have the moral courage to go on. ‘Better to be a layman,’ they said. I told them that this would be a terrible loss for our Buddhism. ‘No,’ they say, ‘What’s the use of meditation? The power of meditation can’t stop them from beating us.’ ”

Which begets these questions: What is the point of Buddhism in the face of political and social upheavals? How should the monks be judged in light of their pursuit of personal enlightenment? Are they selfish if they refuse to engage in the politics of the day? Does the path toward enlightenment lie in battles against the Burmese military police, or does it lie elsewhere? The price of engagement, of compassion, after all, can indeed be a terrible one if one is not spiritually resilient. The Buddha did not see himself as a god but simply as a man who found a way toward liberation. He insisted that those who follow his teachings – the four noble truths and the eightfold path – test and verify the experience on their own. Since then, Buddhism has splintered into many schools of thought. The two main branches are Theravada and Mahayana, or sometimes known as southern or northern traditions. Both are complex traditions, but Mahayana is the most popular form in Myanmar, and it puts a heavier emphasis on critical investigation and reasoning instead of blind faith. There are therefore no easy answers to any of the Buddhist conundrums: Each monk has to enter that dark forest alone.

No doubt Buddhism and its message of compassion, inner peace, self-cultivation and self liberation will live long after the Junta and its terrible regime disappears from the landscape of Myanmar, but the age old conflict will also remain. Should the monk hug the pretty maid or not? Was he better off chased out and forced to go elsewhere in search of enlightenment? Or could he have found a way toward enlightenment amidst the sensual embrace?

FEMA Tự Biên Tự Diễn

07-1103-01-FEMA_logo.jpg


Passe Partout
OneViet

Trong cuộc họp báo tổ chức ở Washington trong lúc cơn bão lửa đang hoành hành ở Nam Cali hồi tuần trước, nhân vật số hai của cơ quan cứu trợ liên bang FEMA được một phóng viên đặt câu hỏi “Ông có hài lòng với đáp ứng nhanh của FEMA trong công tác cứu trợ tại California không?”
Người trả lời, cựu tướng hải quân Harvey E. Johnson, Jr., phó tổng giám đốc kiêm trưởng khối điều hành FEMA đáp: “Cho đến nay tôi rất hài lòng với việc làm của FEMA.”
Cuộc họp báo cho thấy FEMA có nhiều tiến bộ so với thời hậu Katrina năm 2005, họp báo kịp thời, thông tin cập nhật và trả lời mọi câu hỏi của báo chí. Tường tận và chi tiết.
Điều đáng tiếc là cuộc họp báo ngày 23 tháng Mười vừa qua không có một phóng viên thật nào tham dự.
Câu chuyện có thật xảy ra tại ngay thủ đô Hoa Kỳ làm người nghe những tưởng như ở những nước mà báo chí bị nhà nước kiểm soát, chỉ được hỏi khi có phép và câu trả lời được chuẩn bị sẵn, luôn đạt yêu cầu.

Vì những tai tiếng chậm trễ và lề mề trong công tác cứu trợ nạn nhân thiên tai sau bão Katrina năm 2005, cơ quan Federal Emergency Management Agency quyết tâm sửa sang và sửa sai lại bộ mặt với một nỗ lực và nhiệt huyết mới. Tuy nhiên vì hăng hái quá độ đâm hỏng chuyện và tai tiếng cũ chưa hồi phục lại thêm tiếng tai mới.


07-1103-01-wildfire.jpg


Mười Lăm Phút

Lý do không có phóng viên tham dự chỉ vì FEMA báo trước có 15 phút khiến không ai đến kịp thế là FEMA vẫn cứ họp báo (dù không có báo). Không có phóng viên thì nhân viên FEMA nhảy ra đóng vai báo chí và cứ thể hỏi đáp trôi chảy sáu thắc mắc - đâu vào đấy, lẽ dĩ nhiên chẳng có câu hỏi nào hắc búa cả. FEMA còn thiết kế đường dây điện thoại 800 để phóng viên có thể trực tiếp nghe cuộc họp nhưng không thể đặt câu hỏi đồng thời cuộc họp cũng được truyền hình trực tiếp.
Ông Johnson so sánh:
“Bài học rút tỉa từ Katrina giống như ngày và đêm. Công tác cứu trợ ở Nam Cali diễn ra suông sẻ, đồng bộ và hữu hiệu …”
Cuộc họp chấm dứt thành công, mọi người trở về nhiệm sở, tiếp tục làm việc cho đến khi báo Washington Post khui banh câu chuyện trên mặt báo. Được dịp, các bloggers cũng đua nhau bàn và “khen” FEMA nhanh trí giải quyết mọi việc từ cứu trợ đến họp báo (dù không có báo).

Rút Kinh Nghiệm

Việc làm của FEMA bị phản ứng dữ dội từ Tòa Bạch Ốc lẫn cơ quan chủ quản của FEMA là Bộ An Ninh Lãnh Thổ.
Đầu tiên là lời xin lỗi của FEMA: “Chúng tôi có thể và phải làm tốt hơn, và xin lỗi về lối suy xét sai lầm. Mục đích việc làm của chúng tôi là cung cấp thông tin hữu ích cho truyền thông và giải đáp mọi thắc mắc. Chúng tôi đang duyệt xét là các phương thức tổ chức họp báo và sửa đổi sao cho việc thông tin với truyền thông được thẳng thắng và trong sáng.”
Sau đó là lời khiển trách của người đứng đầu bộ Homeland Security: “Việc làm đó không thể tha thứ được và là một xúc phạm. Chúng tôi khẳng định rằng diễn biến liều lĩnh đó sẽ không được dung thứ và tái diễn.” Trong cùng lúc Tòa Bạch Ốc phản ánh: “Đó là một cách hành xử tồi tệ không bao giờ xảy ra trong các cuộc họp báo của Tòa Bạch Ốc. Đó là điều không thể chấp nhận và chắc chắn rằng sự việc đó sẽ không tái diễn.”

Advertisement

Advertisement

Vinareach.gif

Advertisement

2007_01_asianbud_logo.jpg

Vua của các loại bia

Advertisement

macys.com

Advertisement

All Things Vietnamese (ATVN) Search

Miss Vietnam Global 2007 Photos

Recent Comments

  • Heartbreak in LA (1)
    Julian Duy Tran wrote: cool entry Amy, new Cd in the makin... [more]
  • Hai Chuyến Đi, Hai Phong Cách (1)
    Liên Bolsa wrote: Chủ Tịt Triết graduated from ... [more]
  • SAN JOSE: Vietnam Town Thành Hiện Thực (1)
    Mr. Wong wrote: Will there be a Vietnamese Martial ... [more]
  • Vượt Sóng: Hành Trình Chưa Dứt (1)
    Trinh Le wrote: Phim nay hay qua. Moi ngươi nen d... [more]
  • PHIM MỚI: Sống Trong Sợ Hãi (1)
    Thu Hang wrote: not a propaganda movie again...and ... [more]
  • Videocasts

    Record companies cannot deny that Asian-American folks have talent...check out these latest video clips!

    Jazz Vocalist, Thuy Linh
    Hip Hop, Magnetic North

    Advertisement

    Events Calendar

    Job Announcement: Project Coordinator, Happy 5 Parenting Workshop (Full-Time)

    07-1108-02-logo1.jpg

    Deadline: November 30, 2007
    The Project Coordinator is responsible for the overall management of ICAN’s Happy 5 Parenting Workshops. Happy 5 aims to empower Vietnamese parents, grandparents, and care providers of children 0-5 years old with knowledge and techniques to ensure safe and healthy child development. The Project Coordinator works closely with ICAN’s team and under the supervision of the Senior Program Manager.
    Project Management/Coordination
    • Create and implement community outreach to recruit Vietnamese participants.
    • Coordinate all logistics related to the Parenting Workshops and Support Groups.
    • Co-conduct home visit interviews for workshop participants, and provide follow-up resources.
    • Build relationships with other non-profit organizations, community based organizations, and faith-based organizations for outreach opportunities.
    • Implement program evaluation by analyzing workshop surveys, and home visit surveys.
    • Assist in program reporting & grant writing with the Executive Director and other staff members.
    Desired Skills and Qualifications:


    Rock Your Awareness

    Please call (415) 992-6647 and forward the phone number & video to all your contacts- help RYA fundraise w/o having to donate money or buy anything!

    Finding Home - Quê Hương Trong Tôi

    clubonoodles-2007-10.jpg

    Tet Trung Thu 2007

    btch.jpg

    VNHELP - Mua Thu Cho Em 12

    vnhelp1-2007-08.jpg

    Friends of Hue Foundation proudly presents Comic Care

    dat-phan-2007-05.jpgAn Evening of Howling Laughter to benefit FHF's Children Shelter

    Saturday October 6, 2007 at 7 p.m. San Jose City College Theater

    PRESENTING:

    ** DAT PHAN, a winner of the Last Comic Standing

    FEATURING:

    ** Ali Wong of Jamie Fox's Laffapalooza
    ** PETER VO, a writer of MAD TV

    INTRODUCING:

    **the rock band Holy Ghost Circuit

    Tickets are limited

    For advanced tickets, please contact us at (408) 455-0175 or info@friendsofhue.org or purchase through our website: www.friendsofhue.org.

    Date: Saturday October 06, 2007
    Time: 7:00 PM
    Place: San Jose City College Theater
    2100 Moorpark Ave., San Jose

    TICKETS: VIP seating $50.00,
    General Seating $25.00,
    students with valid ID $20.00
    INFO: (408) 455-0175

    Don't Miss It!
    Proceeds will benefit the Friends of Hue Foundation. We maintain a Childrens' Shelter and Vocational Learning Center in Thua Thien Hue Province and provide basic medical care to rural communities in the Central area of Vietnam. All U.S.-based staff serve as unpaid volunteers, and all proceeds from this show will go directly to our Children's Shelter.

    Asian Chefs Association

    quangchanh-2007-09.jpg

    Đêm Nhạc Tình Thương

    show-gay-quy-2007-09.jpg

    Free Acting Workshops for Youth

    Tully Community Branch Library
    880 Tully Rd.
    San Jose, CA 95111
    (408) 808-3030
    Monday 9/10/07 from 5PM-7PM
    Friday 9/14/07 from 4PM-6PM
    Saturday 9/15/07 from 4PM-6PM
    Sunday 9/16/07 from 3PM-5PM
    Monday 9/17/07 from 5PM-7PM
    Wednesday 9/19/07 from 6PM-8PM
    Friday 9/21/07 from 4PM-6PM

    Milpitas Library
    40 N. Milpitas Blvd.
    Milpitas, CA 95035
    (408) 262-1171
    Friday 10/5, 10/12, 10/26, 11/2/07 and 11/9/07 from 5PM-7PM

    Come and join members of San Khau Viet CALI, a Vietnamese theatre company in San Jose that performs bilingual plays.

    Greenrice Gallery - Metamorphosis

    jennydo-2007-09.jpg

    This Week's Events

    Upcoming Events

    Contribute Now!

    Do you have a knack for writing? Want to voice your opinions? Want to change the world? Join the only Oneviet now!

    Subscribe

    Use an RSS reader to stay up to date with the latest news and posts from Oneviet.

    (What is RSS?)