April 27, 2010

Huế và Anh

10-0425-01-hue.jpgNguyễn An Nhiên

Sáng thứ Bảy ngủ dậy trễ, tôi nằm nướng trên giường nghe tiếng mưa rơi mà nhớ đến Huế da diết, nhớ đến Huế và cặp mắt đen sâu thẳm.
Còn nhớ sáng hôm ấy tôi ì ạch đẩy chiếc Honda 50 ra trước cổng nhà nổ máy. Mới bảy giờ sáng mà mặt trời đã chiếu gay gắt làm những giọt mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau đổ xuống trán tôi. Đang lúc bực mình vì chiếc Honda đạp mãi không nổ thì một tên con trai ở đâu đạp xe ngang qua phán một câu trêu chọc:
-Trời ơi, con gái mà để tóc có đuôi.
Kiểu tóc tém ngắn chừa cái đuôi dài đằng sau đã tặng cho tôi nhiều tia nhìn tò mò từ ngày đến Huế, nhưng chưa bao giờ tôi bị chọc quê công khai như lần này. Không để hắn kịp đạp xe đi tôi phang liền:
-Xí, tui để đuôi kệ cha tui, mắc mớ chi đến anh mà ba trợn!
Hắn vọt đi để lại đằng sau một tràng cười sảng khóai. Giỏi, tôi khóai những người chọc cho người khác giận rồi khi bị chửi vẫn có thể cười chứ không nổi đóa lên. Con trai Huế cũng khá đấy chứ.

Tôi phóng xe đến nhà anh Hải, hôm nay anh hứa dẫn tôi đi lang Minh Mạng. Vừa mới dừng xe trước nhà chưa kịp thở nghỉ mệt thì tôi đã bị anh lôi tuột vào phòng khách, giới thiệu ồn ào:

-Đây là cô em họ quý báu của tau ở xa về thăm Huế, tụi bây nhớ đối xử đàng hòang, đừng có làm mất mặt con trai Huế nghe chưa.
Tôi cười gật đầu chào từng người bạn của anh Hải, đến người cuối cùng tôi thấy như bị choáng vì cặp mắt của anh. Con trai chi mà cặp mắt đen sâu thăm thẳm, đen đến chóng mặt khi nhìn vào. Mắc cỡ vì ý nghĩ của chính mình, tôi vội quay sang nói chuyện cùng anh Hải. Suốt buổi đi chơi hôm ấy 'ngừơi có cặp mắt đẹp' cứ nhìn tôi cười cười mãi. Đến cuối buổi thấy khó chịu tôi lại giở giọng du côn thường trực vặn hỏi:
-Bộ mặt tui có lọ nghẹ hay răng mà cười hoài rứa?
Anh lại cười cười nói nhỏ vừa đủ tôi nghe:
-Tui cười chi kệ cha tui, mắc mớ chi đến cô. Xí.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh rồi không ai bảo ai hai đứa phá lên cười thật to. Tôi không hề nhận ra anh là người chọc tôi ban sáng vì lúc ấy nắng chiếu vào mắt và anh đạp xe nhanh quá. Bây giờ nghe lại giọng nói trêu chọc của anh tôi mới biết, hèn chi từ sáng đến chừ anh cứ cười 'mỉm chi cọp' với mình.

Từ hôm ấy chúng tôi trở nên thân nhau. Anh hay ghé đến chở tôi đi dạo khắp nơi và nhất định chỉ dùng xe đạp. Anh nói Huế nhỏ và yên tĩnh lắm, tiếng xe máy sẽ làm mất đi vẻ đẹp dịu dàng của Huế, sẽ làm Huế giật mình. Ngôn ngữ anh dịu dàng và lạ lùng như vậy đó. Qua anh tôi đựơc nghe từng câu chuỵên của các lăng mộ bí ẩn, của chùa Thiên Mụ cổ xưa, của cầu Tràng Tiền thơ mộng và của dòng sông Hương êm đềm. Dòng sông mà tôi tin vì uống nước của nó mẹ anh mới cho anh cặp mắt đẹp đến thế kia. Ngồi đằng sau anh trên chiếc xe đạp và nghe giọng anh từ tốn kể chuyện, tôi có cảm giác Huế là đây và đây là Huế. Huế dịu dàng thơ mộng trong câu chuyện hàng ngày của me từ nhỏ đến lớn đã thôi thúc tôi về thăm quê ngọai hè này. Tôi có cảm giác nhỏ bé và êm đềm, thế giới bụi bặm ồn ào ngòai kia như không còn hiệu hữu khi tôi ở Huế. Những lúc xuống dốc tôi dành lấy tay lái mà phóng xe ào ào, vạt áo bay phần phật theo tiếng anh cười, sảng khóai như lần gặp đầu tiên. Trong suốt khỏang thời gian đi chơi với anh tôi không hề nói cho anh biết mình ở Mỹ về, tôi vu vơ sợ một điều gì đó. Tôi dùng giọng Huế khi chuyện trò cùng anh và không chêm một từ tiếng Anh nào dù là ok.

Rồi cũng đến một ngày tôi xa Huế. Hôm chia tay tôi tặng anh chiếc lá tôi ép trong cuốn nhật ký từ năm 15 tuổi. Mắt rưng rưng tôi không dám nhìn vào cặp mắt đen sâu thẳm của anh. Chúng tôi đứng lặng một hồi bên hồ Tịnh Tâm, ngắm cảnh mà lòng bồi hồi xót xa. Nếu như... nếu như... tôi đã thầm ước biết bao nhiêu lần để rồi tự mình cắt ngang những ước mơ mà tôi biết sẽ không bao giờ có thể trở thành hiện thực. Bỗng dưng anh quanh sang nắm lấy tay tôi, nhỏ nhẹ nói:
-Mong em khi về Mỹ sẽ học thật giỏi và có một ngày quay lại thăm Huế. Mong em đừng bao giờ quên Huế.
Rồi anh bật khóc. Tôi đã ôm chầm lấy anh, dấu mặt vào bờ vai mạnh mẽ, và thầm thì hát cho anh nghe bài 'Nếu ngày mai nếu chúng mình xa nhau...'
Hai năm sau tôi được tin anh lập gia đình và rất hạnh phúc. Tôi chỉ mong chừng anh cho anh, kỷ niệm đẹp nơi thành phố thơ mộng, dịu dàng.
Nơi phương trời ấy, có lúc nào anh nhớ đến em chăng?

Email This Entry

Email this entry to:


Your email address:


Message (optional):


Comments

Post a comment

(If you haven't left a comment here before, you may need to be approved by the site owner before your comment will appear. Until then, it won't appear on the entry. Thanks for waiting.)


Advertisement

Advertisement

Vinareach.gif

Advertisement

2007_01_asianbud_logo.jpg

Vua của các loại bia

Advertisement

macys.com

Advertisement

All Things Vietnamese (ATVN) Search

Miss Vietnam Global 2007 Photos

Recent Comments

  • Heartbreak in LA (1)
    Julian Duy Tran wrote: cool entry Amy, new Cd in the makin... [more]
  • Hai Chuyến Đi, Hai Phong Cách (1)
    Liên Bolsa wrote: Chủ Tịt Triết graduated from ... [more]
  • SAN JOSE: Vietnam Town Thành Hiện Thực (1)
    Mr. Wong wrote: Will there be a Vietnamese Martial ... [more]
  • Vượt Sóng: Hành Trình Chưa Dứt (1)
    Trinh Le wrote: Phim nay hay qua. Moi ngươi nen d... [more]
  • PHIM MỚI: Sống Trong Sợ Hãi (1)
    Thu Hang wrote: not a propaganda movie again...and ... [more]
  • Videocasts

    Record companies cannot deny that Asian-American folks have talent...check out these latest video clips!

    Jazz Vocalist, Thuy Linh
    Hip Hop, Magnetic North

    Advertisement

    Events Calendar

    This Week's Events

    Upcoming Events

    Contribute Now!

    Do you have a knack for writing? Want to voice your opinions? Want to change the world? Join the only Oneviet now!

    Subscribe

    Use an RSS reader to stay up to date with the latest news and posts from Oneviet.

    (What is RSS?)