Nhẹ Nhàng Quay Đi
Nguyễn An Nhiên
Tôi bước ra cửa quán, tình cờ nhìn sang bên phải và thấy anh đang tươi cười cùng khách. Ánh nến trên bàn hắt lên bóng dáng thân quen, nụ cười sáng, khuôn mặt đã từng làm tim tôi lỗi nhịp biết bao lần thời mới yêu nhau, và sau này đã làm nó nhức nhối nhiều hơn gấp trăm lần. Bước chân ngập ngừng, lòng thoáng gợn chút gì không nắm bắt được, rồi tôi nhẹ nhàng quay lưng, mở cửa chào nhân viên, và nhẹ nhàng bước đi.
Đó là người tôi từng thương yêu, chăm sóc, đã đổ biết bao tâm tư cùng mồ hôi nước mắt để cùng xây dựng một gia đình. Đó là người cha của con tôi, người bạn trong một quãng đời của tôi, người tôi từng mơ ước sẽ đồng hành cả cuộc đời cho đến khi tóc bạc da mồi. Người ấy, bây giờ ở sau lưng tôi, vui cười hay khóc lóc, khỏe mạnh hay bệnh hoạn, cũng đã không còn liên quan với tôi nữa rồi. Người ấy gần đây đã không còn khả năng làm tôi đau khổ, quay quắt, tự trách, hờn dỗi, và nuối tiếc.
Tôi nhiều lần thầm tự hào vì mình có thể làm được điều này, chia tay một cách bình tĩnh và không ầm ĩ. Nó cho tôi cảm giác tự chủ, hiểu rõ bản thân và giúp tôi yêu mình hơn. Tôi biết tôi làm đựơc điều ấy thứ nhất là vì tôi không quan tâm đến của cải vật chất. Chỉ cần tôi có chút tức tối, ham muốn, hay ghen tị, tôi chắc chắn mình sẽ không thể nào cất bước ra đi. Thứ hai tôi may mắn có công việc tốt cho tôi khả năng tự nuôi mình và lo cho con trai. Nếu phải phụ thuộc tài chánh chắc giờ này tôi sẽ bất hạnh như bao phụ nữ khác trong trường hợp ấy. Thứ ba tôi rất rõ ràng trong tình cảm, một khi biết người kia không yêu mình, chỉ lợi dụng mình, tình yêu tôi sẽ ngừng ngay lập tức, cứ như khóa vòi không cho nước chảy nữa. Thứ tư trong tôi luôn có một niềm tự hào mạnh mẽ, những gì không phải của tôi dù là vật chất hay tình cảm, tôi không bao giờ dành giựt. Và thứ năm, tôi thật mong được sống cuộc đời như mình muốn, đúng với những giá trị sống của mình, yêu thương và giản dị, an nhiên và chan hòa.
Nhìn ra cửa sổ taxi, đường phố Sài Gòn về đêm nhộn nhịp, những cặp đôi yêu nhau đang chở nhau dạo phố. Những vòng tay ôm chặt, nụ cười tươi rói, những dịu dàng chăm sóc ấy vẫn làm tôi cảm động muốn cùng họ chia sẻ niềm vui. Dù tôi không may mắn, tôi vẫn thầm mong họ được hạnh phúc trong tình yêu. Khi nhìn vào mắt sinh viên lúc nói về con đường đi tìm tiếng gọi nghề nghiệp, tôi hay đưa câu chuyện tình yêu vào. Nói cho cùng, cả hai con đường đều rất giống nhau, cùng lao vào thử nghiệm mà không biết trước kết quả, rồi thay đổi, rồi đau khổ, rồi mệt mỏi, và lại tiếp tục đi tìm. Tôi hay kết luận, “Vậy những giá trị quan trọng nhất của các bạn là gì? Cho đến khi bạn biết đựơc điều ấy, thì cuộc tìm kiếm này sẽ khó khăn lắm, giống như người đi trong rừng mà thiếu la bàn vậy?”
Thả ngọn lá khô vào giữa không gian cho bay theo chiều gió, tôi biết rằng cảm giác nhẹ nhàng này không mãi mãi ở cùng mình. Sẽ có những lúc tôi lại buồn, lại đau, lại giận dữ. Nhưng có một điều tôi biết chắc, tôi đã thật sự bỏ anh lại sau lưng mà nhẹ nhàng bước đi. Từ nay về sau tôi sẽ bắt đầu một hành trình mới, với những mơ ước và tình yêu mới, những ước vọng và khó khăn mới. Có điều tôi không sợ hãi vì mình đã trưởng thành hơn lúc trước một chút, khôn ngoan hơn một chút, và sức chịu đựng tăng hơn một chút.
Tôi muốn nói rằng tôi yêu thương mình biết bao nhiêu.
LTS: Nguyễn An Nhiên hiện đang công tác trong ngành giáo dục trong cương vị tư vấn hướng nghiệp cho sinh viên tại Việt Nam. Bên cạnh công việc tư vấn, cô còn đảm trách giảng dạy một lớp của chương trình MBA. Ngoài việc làm bận rộn hàng ngày, cô còn dành nhiều thời gian để gởi gấm tâm tình và kinh nghiệm sống qua những bài viết ngắn trên trang blog của mình. Với sự đồng ý của tác giả, OneViet trân trọng giới thiệu lại một số bài đã hoặc sẽ đưa lên mạng.







Email This Entry