<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom">
    <title>Oneviet - Vietnamese Entertainment, News, Lifestyle, Video &amp; Radio</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/" />
    <link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/atom.xml" />
   <id>tag:www.oneviet.com,2008://1</id>
    <link rel="service.post" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1" title="Oneviet - Vietnamese Entertainment, News, Lifestyle, Video &amp; Radio" />
    <updated>2008-05-06T07:16:02Z</updated>
    
    <generator uri="http://www.sixapart.com/movabletype/">Movable Type 3.2</generator>
 
<entry>
    <title>Toàn Chuyện Khó Tin</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/05/toan_chuyn_kho_tin.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1642" title="Toàn Chuyện Khó Tin" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1642</id>
    
    <published>2008-05-06T06:49:50Z</published>
    <updated>2008-05-06T07:16:02Z</updated>
    
    <summary>Passe Partout Từ nhiều tuần nay, truyền thông báo chí liên tục đưa ra những thông tin tưởng rằng chỉ có trong tưởng tượng nhưng trên thực tế lại vượt sức tưởng tượng và có thực đến ... khó tin....</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0503-02-candlelight.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0503-02-candlelight.jpg" width="400" height="300" align="left" hspace="10" /><strong>Passe Partout </strong></p>

<p>Từ nhiều tuần nay, truyền thông báo chí liên tục đưa ra những thông tin tưởng rằng chỉ có trong tưởng tượng nhưng trên thực tế lại vượt sức tưởng tượng và có thực đến ... khó tin. Chung quy vẫn chỉ là chuyện lạm dụng quyền lực, tham tiền và đòi hỏi về sex.</p>

<p><strong>•	Giáo phái đa thê tại Texas:</strong> Những người theo phái Fundamentalist Church of Jesus Christ of Latter Day Saints (FLDS) tin rằng một người nam phải lấy ít nhứt ba vợ mới mở cửa được thiên đàng. Trong cùng lúc người nữ được dạy rằng con đường dẫn đến nước thiên đàng lại tùy thuộc vào sự phục tòng người đàn ông. Vợ chồng đã vậy, đời sống con trẻ cũng không tốt đẹp gì hơn. Người ta tin rằng trẻ thơ sống trong trại - cả nam và nữ, đều bị lạm dụng tình dục. Không chỉ có vậy, giáo phái này còn huấn luyện thiếu nữ vị thành niên sẵn sàng ăn nằm với đàn ông thuộc mọi lứa tuổi, mang bầu, sanh con và không cần biết chồng mình là ai, cha của con là ai. Chỉ sau cuộc bố ráp quy mô trang trại Yearning For Zion Ranch ở Eldorado, Texas hồi đầu tháng Tư , người ta mới được biết chi tiết về giáo phái chính thống FLDS từng ly khai khỏi đạo Mormon hơn một thế kỷ trước đây. Theo chính quyền Texas gần 60% thiếu nữ sống trong trang trại rộng bẩy kilomét vuông này hoặc đã có con hoặc đang mang bầu. Trong số 53 thiếu nữ tuổi từ 14-17 đang bị giữ, 31 đã có con hoặc đang chờ ngày sanh. Để biết gốc tích của 463 thiếu nhi được đưa ra khỏi trại, chính quyền phải dùng phương pháp xét nghiệm DNA. Có khoảng 500 người sống trong trang trại khép kín với thế giới bên ngoài và được đặt dưới sự hướng dẫn tâm linh và nhục thể của nhà tiên tri Warren Jeffs, 52 tuổi. Ông này bị kết tội đồng lõa trong một vụ cưỡng hiếp năm 2006. <br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p><strong>•	Tình dục trẻ em: </strong>“Không thể chấp nhận tệ nạn tình dục trẻ thơ trong giáo hội. Thà có những nhà tu hoàn thiện hơn là nhiều linh mục,” Giáo Hoàng Benedict XVI phát biểu với báo chí trên đường đến Hoa Kỳ tháng vừa qua. Lần đầu tiên đến thăm Mỹ từ ngày được chọn làm lãnh tụ giáo hội Thiên Chúa La-Mã, giáo hoàng cam kết sẽ nỗ lực hàn gắn vết thương đã gây bao tai tiếng cùng thiệt hại tài chính cho giáo hội Thiên Chúa Mỹ. Ông nói rằng ông hết sức xấu hổ cho những vụ tai tiếng tình dục được bao che từ bao lâu nay. Người ta ước tính có đến hàng trăm ngàn trẻ em bị từ 4 đến 5 ngàn linh mục lạm dụng tính từ thập niên 1960, trong số này có 19 giám mục. Nhóm bênh vực quyền lợi cho nạn nhân nói rằng trên thực tế số lượng trẻ em bị lạm dụng tình dục gấp 10 con số được công bố. Tính đến nay giáo hội Mỹ đã phải bồi thường cho các nạn nhân hơn 2 tỉ đô-la. Trong quá khứ thay vì có biện pháp chế tài những linh mục phạm tội các lãnh đạo giáo hội Mỹ lại thuyên chuyển những người này từ giáo phận này sang giáo phận khác để sau đó lại tái diễn chuyện ấu dâm.</p>

<p><strong>•	Loạn dâm thành Vienne: </strong>Một người cha loạn luân ở nước Áo giam con gái ruột suốt 24 năm liền, cưỡng dâm và có bảy người con ngay bên dưới căn nhà ông sống với vợ đã làm cả thế giới hãi hùng kinh tởm. Năm Elisabeth Fritzl được 18 tuổi thì bị người cha hành nghề thợ điện đem giam trong căn hầm kiên cố cách âm, không ánh sáng mặt trời bên dưới căn hộ ông đang ở. Elisabeth được báo với chính quyền thành phố Amstetten là đã bỏ nhà ra đi theo một giáo phái nào đó thật ra suốt từ đó đến nay vẫn sống ngay phía bên dưới. Căn hầm rộng 60 mét vuông, được khóa bằng hệ thống điện tử không chìa, bên trong có bếp, tủ lạnh, tủ đá (freezer), nhà vệ sinh, điện nước, kể cả tivi. Trong 24 năm, Elisabeth sinh được bảy con. Một người chết sau khi sinh được ném vào lò thiêu. Trong sáu người còn lại, ba sống chung với mẹ, ba được cha đem lên nhà trên nuôi dưỡng vì tội hay khóc nhè và khai báo là con rơi ngoài đường. Điều không thể tưởng được ở đây là không một ai, kể cả người vợ, bà Rosemarie Fritzl và hàng xóm, có một chút nghi ngờ nào về cuộc sống hai mặt bệnh hoạn của Josef Fritzl, 73 tuổi. Nếu bị kết tội ép dâm, loạn luân nghi can Fritz có thể bị án tù 15 năm cộng với 20 năm tội hỏa thiêu một hài nhi bất hợp pháp. Nội vụ bị phát giác ngày 19 tháng Tư, khi người con gái đầu 19 tuổi lâm bệnh phải nhập viện. Vì tưởng là con nuôi nhà họ Fritzl, các bác sĩ mới thông báo qua hệ thống TV rằng họ cần gặp mẹ ruột của bệnh nhân để hỏi thêm chi tiết. Jeff Fritzl đành phải đưa Elisabeth Fritzl vào bệnh viện và nội vụ đổ bể. Tin cho biết Elisabeth đã bị cha lạm dụng tình dục từ khi mới 11 tuổi và ép dâm từ 18 tuổi đến nay.</p>

<p><strong>•	Buôn trẻ thơ: </strong>Phản bác bản phúc trình của sứ quán Mỹ tại Hà Nội cáo buộc tệ nạn mua bán, đổi chác, gian lận trong chương trình con nuôi, một giới chức Việt nói rằng cáo buộc của người Mỹ hoàn toàn “không cơ sở.” Ông Vũ Đức Long, giám đốc chương trình con nuôi quốc tế cho hay “Người Mỹ có thể nói gì thì nói, nhưng Việt Nam sẽ không gia hạn thỏa hiệp về con nuôi ký kết với Mỹ. ” Bản phúc trình trên trang web của sứ quán Mỹ có đoạn như sau: <em>“Đại sứ quán đã nhận được những báo cáo tin cậy từ những nhân viên hiện tại hoặc đã nghỉ việc của các Văn phòng DVCN ở Việt Nam liên quan tới tham nhũng trong hệ thống nhận con nuôi, bắt đầu từ các thủ tục cấp phép. Một số văn phòng DVCN đã báo cáo rằng họ được yêu cầu tài trợ các chuyến du lịch Hoa Kỳ cho quan chức của Cục Con nuôi Quốc tế và các cơ quan chính phủ khác để nhận được giấy phép. Theo nhân viên của các văn phòng này, các chuyến du lịch này thường bao gồm cả mua sắm thả cửa và nhân viên các văn phòng DVCN phải trả toàn bộ hoá đơn mua bán của đoàn Việt Nam. Các nhân viên khác nói rằng họ từng bị đề nghị hối lộ để nhận được giấy phép ở các tỉnh. Ngoài ra, lời kể của các bố mẹ nuôi và nhân viên văn phòng DVCN cho thấy rằng nhiều văn phòng DVCN yêu cầu bố mẹ nuôi tài trợ bằng tiền mặt cho giám đốc và nhân viên trại trẻ mồ côi. Theo Bộ Tư pháp Việt Nam, những khoản tiền trả này là bất hợp pháp, nhưng Bộ này cũng thừa nhận rằng chúng khá phổ biến và đó là yếu tố then chốt trong những sai phạm phát hiện được trong hệ thống nhận con nuôi ở Việt Nam. Ngoài ra, các văn phòng DVCN cũng báo cáo rằng tài trợ bằng tiền mặt hoặc hiện vật đã được chuyển cho nhân viên của các trại trẻ mồ côi và được dùng để mua tài sản cá nhân, xe hơi riêng, đồ trang sức và trong một trường hợp, để đầu tư vào bất động sản. ” </em><br />
Theo sứ quán Mỹ, Việt Nam không quản lí chặt chẽ hệ thống cho/nhận con nuôi và để cho tham nhũng, gian lận và mua bán con trẻ phát triển đều khắp. Phúc trình chín trang mô tả người trung gian lùng kiếm mua trẻ em khắp các làng xóm, bệnh viện bán con của các bà mẹ không khả năng thanh toán viện phí, trại cô nhi buộc các bà mẹ bán con với giá $450 đô-la ... Những trẻ này được ghi trên giấy tờ là con vô thừa nhận. Trong 18 tháng tính tới cuối tháng Ba vừa qua, đã có hơn 1,200 trẻ được người Mỹ nhận làm con nuôi. Tỉ lệ tăng hơn 400% so với năm trước 2006. <br />
Xem chi tiết tại: <a href="http://vietnam.usembassy.gov/irreg_adoptions042508vn.html" target="_blank">http://vietnam.usembassy.gov/irreg_adoptions042508vn.html</a><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Ngừa Ung Thư Tuyến Tiền Liệt</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/05/nga_ung_th_tuyn_tin_lit.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1641" title="Ngừa Ung Thư Tuyến Tiền Liệt" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1641</id>
    
    <published>2008-05-06T06:44:09Z</published>
    <updated>2008-05-06T06:49:03Z</updated>
    
    <summary>Huy Lê Từng bị xem là chuyện xấu xa đồi bại hay một dấu hiệu của bệnh tâm thần, thủ dâm (TD) giờ đây lại được coi là một sinh hoạt tình dục bình thường, đáp ứng đòi hỏi tức...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0503-01-Titian-uffizi-Venus.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0503-01-Titian-uffizi-Venus.jpg" width="640" height="450" /><strong>Huy Lê</strong></p>

<p>Từng bị xem là chuyện xấu xa đồi bại hay một dấu hiệu của bệnh tâm thần, thủ dâm (TD) giờ đây lại được coi là một sinh hoạt tình dục bình thường, đáp ứng đòi hỏi tức thời về sinh lý, gây thích thú và an toàn. Mới đây nữa TD lại cho thấy có khả năng giúp cứu sống con người, đặc biệt là người nam.<br />
Một nhóm khoa học gia Australia phát hiện ra rằng phái nam từ độ tuổi 20 đến 50, thường xuyên TD, lại ít có nguy cơ bị ung thư hơn là người sống khổ hạnh nghiêm khắc không TD. Cuộc nghiên cứu trên một ngàn người đàn ông bị ung thư tuyến tiền liệt và 1,250 người không có bệnh án, cho thấy phần lớn nhóm thứ hai TD ít nhất năm lần trong một tuần. Đây là một khám phá cách mạng và đột phá đánh đổ cuộc nghiên cứu trước đây gợi ý rằng sắc dục quá độ có thể gia tăng khả năng bị ung thư tiền liệt tuyến, chưa kể những căn bệnh khác.<br />
Bản tin của BBC cho hay sự khác biệt này rất dễ hiểu: Các nghiên cứu trước xem vấn đề giao hợp tình dục và TD như nhau, và đưa ra kết luận chung. Nhóm chuyên gia Úc chứng minh rằng trong khi sex quá độ có thể đưa đến ung thư tuyến tiền liệt - quan hệ tình dục không bảo vệ rất dễ mắc bệnh do đó có thể đưa đế ung thư, TD lại không bị tác hại này. <br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p><strong>Bật Mí TD</strong></p>

<p>Theo các bác sĩ Úc, khi người TD đạt khoái cảm sẽ đưa đến xuất tinh và việc tống xuất này giúp đẩy các chất gây ung thư ra ngoài. Giáo sư Graham Niles thuộc Hội Đồng Ung Thư Victoria ở Melbourne nói rằng “Càng thông ‘nòng’ nhiều bao nhiêu, càng giúp tống xuất chất độc ra ngoài bấy nhiêu; nếu không, chất độc này sẽ bám vào thành ‘nòng’ và hủy hoại các tế bào của ‘nòng’.” Tuyến tiền liệt tiết ra một chất lỏng khiến tinh dịch không kết chặt với nhau và tuy rằng chất lỏng này rất cần thiết để đảm bảo phẩm chất của tinh dịch lại chứa các chất như potassium, zinc, fructose và citric acid … với số lượng lớn, tạo ra một môi trường thuận lợi cho ung thư phát triển.<br />
Tuy nhiên quan điểm này không được mọi người chấp nhận. Với nhiều tôn giáo, TD vẫn là điều cấm kỵ, không được bàn tới nói chi áp dụng hàng ngày. Ngoài vấn đề đạo đức, giáo hội Thiên Chúa còn cho rằng TD đưa đến thói quen ưa thích và ghiền hơn là chọn giao hợp với một bạn tình. Trong khi các nhà thần học và triết học đưa ra những lý lẽ riêng, thì các nhà nghiên cứu Australia nhấn mạnh rằng nghiên cứu của họ khá chính xác và hợp lí. Ông Giles so sánh việc phái nam TD với phái nữ cho con bú sữa mẹ - cả hai đều có tác dụng tốt là đẩy chất độc ra ngoài, chất này có thể kết tụ và gây ung thư trong tương lai. Hưởng ứng kết quả điều tra của nhóm khoa học gia ở Melbourne, giáo sư Anthony Smith thuộc đại học La Trobe University cũng ở Melbourne phát biểu: “Nếu phát hiện mới này được chứng minh có tác dụng tốt, thì hoàn toàn hợp lí để khuyến khích phái nam nên … TD.”</p>

<p>Theo webMD, gần như mọi người (nam-nữ) đều TD, kể cả người đã có gia đình. Một nghiên cứu trên toàn quốc cho thấy 95% người nam và 89% nữ cho biết đã TD. TD cũng là hành vi dục tính đầu tiên đối với phần lớn phái nam-nữ. Ngay cả trẻ con cũng TD khi tìm hiểu khám phá cở thể của mình. Nhiều người vẫn tiếp tục TD khi thành niên và có khi suốt đời.</p>

<p>Trong khi các bác sĩ Úc chờ đợi đồng nghiệp từ các đại học khác công nhận hay phản bác kết quả nghiên cứu mới công bố, nhóm của giáo sư Niles nghi ngại khó có thể làm thay đổi quan điểm của quần chúng về vấn đề TD. Những người cho rằng TD làm giảm áp lực trong đời sống – stress, và giúp đạt khoái cảm … tự biên tự diễn sẽ tiếp tục TD cho dù TD có giúp họ ngừa ung thư (prostrate cancer) hay không. Ngược lại đối với những quan điểm cho rằng TD là phạm vào luân thường đạo lí, một tình trạng bất bình thường, một hành vi đáng hổ thẹn bệnh hoạn hay cảm thấy tội lỗi vẫn sẽ tin như vậy. Trang mạng về y học liên quan đến sex của BBC đưa ra khuyến cáo: “Bạn có thể làm (hay không thể làm) điều bạn thích, miễn là điều đó không làm bạn đau đớn.”</p>

<p><a href="http://news.bbc.co.uk/go/pr/fr/-/1/hi/health/3072021.stm" target="_blank">http://news.bbc.co.uk/go/pr/fr/-/1/hi/health/3072021.stm</a><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Ten Minutes of Fame</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/04/ten_minutes_of_fame.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1640" title="Ten Minutes of Fame" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1640</id>
    
    <published>2008-04-29T06:31:21Z</published>
    <updated>2008-04-29T06:49:36Z</updated>
    
    <summary>Andrew Lam New America Media Editor&apos;s Note: The recent 10-minute &quot;made for YouTube&quot; beating of a girl by a group of teenagers in Florida exemplifies a new trend in which the electronic world dictates our reality, writes NAM editor Andrew...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0426-02-beaten.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0426-02-beaten.jpg" width="500" height="350" align="left" hspace="10" /><strong>Andrew Lam </strong><br />
<em>New America Media</em><br />
<strong><br />
Editor's Note:</strong> The recent 10-minute "made for YouTube" beating of a girl by a group of teenagers in Florida exemplifies a new trend in which the electronic world dictates our reality, writes NAM editor Andrew Lam. Lam is the author of <a href="http://www.amazon.com/Perfume-Dreams-Reflections-Vietnamese-Diaspora/dp/1597140201/ref=pd_bbs_sr_1/104-4374356-0329524?ie=UTF8&s=books&qid=1192685553&sr=8-1" target="_blank">"Perfume Dreams:Relections on the Vietnamese Diaspora"</a> (Heyday Books 2005). </p>

<p>Future historians may very well look back at the beginning of the 21st century as an era in which the human mind developed into a split screen, with one eye on real space and the other ogling the electronic mirror.<br />
This morning on a crowded bus I counted six people within my immediate view, texting, talking on the cell phone, checking e-mail, listening to iPods. In other words, they were trying to keep the bus from being their only space, their only reality. And what was I doing? I recorded what I observed in my laptop, of course.<br />
If modern technology has been created to enhance our daily lives, something has dramatically shifted: More and more, our daily lives are enslaved to the electronic world.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>This can sometimes be very troubling. On March 30, 2008, a group of teenagers in Florida lured one of their own peers to one of the girl’s homes and videotaped her beating. With one girl behind the camera to record the episode, and two boys guarding the door, the rest mercilessly beat the young woman into a concussion. It was for a dual purpose: to “punish” the victim for allegedly “trash talking” about them on MySpace, and to post the footage on YouTube. The most telling line during the beating was when the young woman behind the camera yelled out: “There's only 17 seconds left. Make it good."<br />
Seventeen seconds left, that is, in a 10-minute slot – the maximum time one can post a video segment on YouTube. The time frame and the incident prompted a colleague of mine to quip, “Well, Warhol was only off by five minutes.”<br />
Otherwise, Andy Warhol was frighteningly prophetic. A future in which everyone can be famous for about 10 minutes has indeed arrived. We have all become actors. We begin to believe that we are not fully ourselves, that we are not viable in the new system, unless we make some sort of electronic imprint, some sort of projection of ourselves, in the virtual world. Diaries, once locked away and hidden, have now gone electronic in the form of blogs and vlogs.</p>

<p>On CNN a few days ago splashed a typical story that spoke volumes of our modern impulses: “Wife Brings Drama of Divorce to YouTube.” Private lives are increasingly translated into a public space, oftentimes turning intensely personal dramas into perplexing global phenomena.<br />
What makes the incident in Florida unusual, however, is not the violent acts themselves – girl fights have been well reported, after all – but that the girls' actions were dictated not by a pure act of revenge but by a kind of exhibitionism rarely seen before. Stranger still is that increasingly the electronic world dictates exactly how an action should be carried out. The gang beating of the young woman, for instance, increased as the 10-minute segment neared its end. Did their beating lose steam, I wonder, when the camera stopped rolling?<br />
This modern mindset has given psychologists and anthropologists enough material to study what they call the “disinhibitive effect” on the Internet. Road rage is quickly giving into Net wrath. A generation raised on video games can become invincible when their actions are meant to be broadcast. Like actors who are trained to lose their reservations on stage, many now take daring risks for the virtual world – nevermind that they might have repercussions in the real one. They show all, or do something enormously bizarre or violent to garner lots of hits, lots of eyeballs. Our sense of existence is interrelated with that of the electronic ether a la Matrix: I broadcast, therefore I am.</p>

<p>Last year, Hollywood celebrated the 40th anniversary of the movie “Bonnie and Clyde.” It’s the story of a couple who became the first celebrity criminals of modern times, whose deeds of derring-do – robberies during the Depression era and violent death – rendered them into mythological figures. During their saga, Bonnie wrote poetry that she sent to the media, while Clyde wrote letters of praise for the Ford Motor Company’s “dandy” car, which turned into instant advertisements.<br />
There’s a pivotal scene in the movie that seems to foretell something about our modern day obsession with myth-making, and its incestuous relationship to the media. The couple steals a newspaper to read about their exploits. As they are being chased by the police, they argue over the fairness of the article’s reporting, more concerned with their image in the media than with their reality.</p>

<p>Of course, these days you don’t have to be a cross-country robber to be a celebrity. We are living in what Clive Thompson of Wired Magazine has called the “age of microcelebrity.” Thompson asserts that “people are developing interesting social skills to adapt to microfame. We're learning how to live in front of a crowd.”<br />
As a result Buddhist teachings on mindfulness could very well be on the retreat. How can we be fully “here and now,” how do we keep our ego in check, when we keep ogling the electronic mirror and watching ourselves gavotte? In our deep yearning to be noticed, and to reach some kind of immortality, we are increasingly making fools of ourselves.</p>

<p><a href="http://www.youtube.com/watch?v=2DJ3V2XrvqM" target="_blank">http://www.youtube.com/watch?v=2DJ3V2XrvqM</a><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Bình Nhựa Nguy Hại</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/04/binh_nha_nguy_hi.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1639" title="Bình Nhựa Nguy Hại" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1639</id>
    
    <published>2008-04-29T06:11:50Z</published>
    <updated>2008-04-29T06:31:06Z</updated>
    
    <summary> Ngọc Thụy OneViet.com Chiếc bình nhựa trong hoặc đục thường được nấu sôi sát trùng và được các bà mẹ dùng để pha sữa cho con bú thay thế bình thủy tinh dễ bể, dường như không được an...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0426-01-BabyBottle-1.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0426-01-BabyBottle-1.jpg" width="400" height="517" align="left" hspace="10" /><br />
<strong>Ngọc Thụy</strong><br />
<em>OneViet.com</em></p>

<p>Chiếc bình nhựa trong hoặc đục thường được nấu sôi sát trùng và được các bà mẹ dùng để pha sữa cho con bú thay thế bình thủy tinh dễ bể, dường như không được an toàn cho sức khỏe em bé, tin tức y học được các hệ thống truyền thông khẩn cấp loan báo hồi tuần qua. Tuy nhiên vấn đề không được sự đồng thuận của tất cả mọi người và trở thành một đề tài tranh cãi giữa ngành công nghiệp nhựa và các khoa học gia chuyên về dinh dưỡng. </p>

<p>Từ trước đến nay ngành công nghiệp nhựa vẫn sử dụng chất BPA - polycarbonate plastic bisphenol A để chế tạo bình nhựa, chai chứa nước suối cùng nhiều vật dụng y khoa khác. BPA, theo bản tin y học còn được dùng để chế tạo chất sơn lót bên trong các lon thực phẩm đóng hộp. Từ tuần qua các tổ chức bảo vệ sức khỏe ở Mỹ và Canada đều đồng thanh kêu gọi ngưng sử dụng hóa chất BPA trong việc sản xuất bao bì, hộp, chai đựng thực phẩm. Nhóm này nói rằng một nghiên cứu trong phòng thí nghiệm trên súc vật cho thấy dưới sức nóng, loại bình nhựa này sẽ nhả ra một hóa chất gây béo phì, bệnh tiểu đường, bệnh tuyến giáp (thyroid), ung thư tuyến tiền liệt cùng nhiều vấn đề khác trong phát triển cơ thể.</p>]]>
        <![CDATA[<p>“Khi bình nhựa được dùng đi dùng lại nhiều lần, được chứa sữa và hâm nóng trong lò vi-ba (microwave) sẽ tiết những chất độc gây nguy hại cho con trẻ,” phát biểu của chuyên gia Mike Shaade thuộc trung tâm y học môi sinh Hoa Kỳ.<br />
Theo nghiên cứu trong phòng thí nghiệm tại đại học Missouri-Columbia do Tiến Sĩ Frederick Vom Saal thực hiện, khi hâm nóng bình nhựa mang các nhãn hiệu như Avent, Evenflo, Dr. Brown’s và Disney/First Years … đều tiết ra từ 4.7 đến 8.3 phần tỉ chất BPA.<br />
Phản bác lại quan điểm này, ông Steve Hentges thuộc hiệp hội hóa học Hoa Kỳ khẳng định rằng “chất polycarbonate plastic đã được sử dụng cả hàng chục năm nay trong công nghiệp chế tạo bình nhựa và đã được nhiều công trình nghiên cứu khoa học chứng minh về độ an toàn sức khỏe và bền chắc.”</p>

<p>Điều gây tranh cãi về vụ báo động đỏ liên quan đến bình nhựa BPA là cuộc điều tra trong phòng thí nghiệm chỉ mới được thực hiện trên thú vật, trong khi thú vật lại thường tiếp xúc nhiều với hóa chất BPA hơn con người.<br />
Cơ quan kiểm soát dịch bệnh Hoa Kỳ CDC nói rằng trong cơ thể con người đã có chất BPA: 95% nước tiểu người được phân chất đều có vết chất BPA.<br />
Trong lúc chưa có bằng chứng thuyết phục, chuyên gia dinh dưỡng khoa nhi tại bệnh viện Mount Sinai ở New York City khuyến cáo:<br />
“Tạm thời nên dùng loại bình làm bằng nhựa không có BPA như loại bình làm bằng polypropylene (thường có số 7 bên dưới đáy bình) hoặc bình thủy tinh cho an tâm.”<br />
Trong cùng lúc, các bà mẹ sắp sanh con hay người tiêu dùng sẽ không thể mua loại bình nhựa làm bằng BPA nữa. Hệ thống chợ Wal-Mart cùng nhiều siêu thị khác vừa loan báo sẽ cho thu hồi tất cả các loại bình nhựa làm bằng chất BPA trong khi nhà sản xuất Nalgene cũng cho ngưng sản xuất loại bình này. Hiện trên thị trường có đến 95% bình nhựa làm bằng BPA.</p>

<p>Xem thêm chi tiết tại <a href="http://www.babystoxicbottle.org" target="_blank">http://www.babystoxicbottle.org</a><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Khủng Hoảng Thế Vận Bắc Kinh</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/04/khng_hong_th_vn_bc_kinh.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1638" title="Khủng Hoảng Thế Vận Bắc Kinh" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1638</id>
    
    <published>2008-04-21T06:45:19Z</published>
    <updated>2008-04-21T06:55:37Z</updated>
    
    <summary> Passe Partout Thế Vận Hội Bắc Kinh với các công trình xây dựng quy mô vĩ đại nhứt trong lịch sử nước Trung Hoa cận đại, tiêu tốn khoảng 40 tỉ đô-la và dự trù khai mạc vào ngày...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0418-02-asiatoiletsquat.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0418-02-asiatoiletsquat.jpg" width="365" height="302" align="left" hspace="10" /><br />
<strong>Passe Partout</strong></p>

<p>Thế Vận Hội Bắc Kinh với các công trình xây dựng quy mô vĩ đại nhứt trong lịch sử nước Trung Hoa cận đại, tiêu tốn khoảng 40 tỉ đô-la và dự trù khai mạc vào ngày cực hên 888 (ngày 08 tháng 08 năm 08) lại đang gập vô vàn cực xui. Cơ hội để khoa trương các thành quả về phát triển kinh tế vượt bực và củng cố vị trí của một cường quốc trong thế kỷ 21 của Trung Quốc diễn ra không êm thắm. Dường như các bốc sư Trung Quốc chọn ngày không được lành tháng không được mấy tốt và những diễn biến xảy ra hồi gần đây hoàn toàn ngoài dự kiến của ban tổ chức và cả tập đoàn đảng Cộng Sản Trung Quốc.<br />
“Đây rõ ràng là một cuộc khủng hoảng, không còn nghi ngờ vào đâu được,” Chủ Tịch Ủy Hội Thế Vận Quốc Tế - IOC Jacques Rogge nhận xét, hồi mới đây.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p><strong>Ô Nhiễm - </strong>Từ năm ngoái các vận động viên đã có lời phàn nàn về tình trạng không khí ô nhiễm đứng hàng đầu ở Bắc Kinh. Không khí thiếu trong lành sẽ gây trở ngại cho họ khi tranh tài. Hai lần vô địch thế vận chạy marathon Haile Gebrselassie của Ethiopia xin rút ra khỏi cuộc thi vì e ngại bệnh xuyễn của anh trở nên tồi tệ. Phản ứng của thế giới khiến Ủy Hội Thế Vận Quốc Tế phải đánh giá lại bầu không khí của thủ đô Bắc Kinh và nhìn nhận rằng các cuộc tranh tài kéo dài hơn một tiếng đồng hồ có thể nguy hiểm và đang khẩn trương có kế hoạch phòng bị và sửa sai như cho tạm ngưng tạm đóng các công trình xây dựng, nhà máy hóa chất, dẹp bỏ các cây xăng quá cũ chung quanh và trong nội thành Bắc Kinh, kể cả cấm sơn xì vào những tuần lễ trước khai mạc. Chính quyền sẽ cấm lưu thông một nửa trên tổng số khoảng 3.5 triệu ô-tô con vốn cứ mỗi tuần lại tăng thêm 1,200 chiếc. Nói chung bầu khí quyển Bắc Kinh rồi ra sẽ trong xanh vì tất cả đều trong tầm tay của một chính quyền chuyên chính, nhưng làm thế nào để cấm nhân dân hút thuốc nhả khói lại là chuyện khác. Theo WHO, Trung Quốc bá quyền về sản xuất và tiêu thụ thuốc lá: hít 1,643 tỉ điếu thuốc lá trong năm 1998 (số thống kê cách nay 10 năm). Tính toàn thế giới cứ 3 điếu được châm lửa, người Hoa Lục châm 1 điếu.</p>

<p><strong>Darfur -</strong> Vừa giải quyết xong vụ khí thở trong lành lại đến chuyện Darfur, nước Sudan, nơi xảy ra những vụ diệt chủng tàn bạo và dã man chỉ đứng sau vụ diệt người Do Thái thời Quốc Xã và người Kampuchia thời Khmer Đỏ. Người ta ước lượng từ 2003 đến nay đã có từ 200 đến 400 ngàn người dân Darfur chết vì đói, bệnh, và bị dân quân Ả Rập janjaweed và quân chính phủ giết. Đằng sau chính quyền Sudan lại là Trung Quốc, nước mua nhiều dầu hỏa nhứt và cũng là nước bán vũ khí nhiều nhứt cho Sudan. Vụ này rồi sẽ cũng chìm xuồng như mọi diệt chủng khác trong khi nạn thiếu thực phẩm trên toàn cầu đang trở thành báo động đỏ.</p>

<p><strong>Tây Tạng –</strong> Vụ Trung Quốc đàn áp người Tây Tạng đòi chủ quyền gây ra phản ứng khắp thế giới. Chuyến rước đuốc thế vận bị trở ngại ngay từ điểm xuất phát Olympia – Hy Lạp, bị tắt vài lần tại London, Paris, bị cắt ngắn và thay đổi lộ trình ở San Francisco, chưa kể đôi lần đuốc phải đi xe bít bùng. Đuốc đến đâu hầu như biểu tình bắt bớ đến đó. Nhưng cuối cùng đuốc cũng phải về đến Bắc Kinh vào ngày 08/08/08 nhưng sẽ có bao nhiều quốc trưởng, lãnh đạo quốc gia dự lễ khai mạc là chuyện chưa thể tiên đoán được.</p>

<p><strong>Hố Xí -</strong> Tuy nhiên điều đáng quan ngại nhứt không phải là chuyện chính trị xen vào thể thao, nhân quyền bị vi phạm hay trả quyền tự trị cho phần đất Tây Tạng mà là cái hố xí. Tiện nghi không thể thiếu và tối cần thiết dự trù cho hơn 10 ngàn vận động viên đến từ khắp thế giới là điều bị than phiền xếp hàng đầu.</p>

<p>Vấn đề này chỉ nổi cộm lên và chết người khi hai đoàn bóng chày Mỹ đến đấu tại sân baseball mới hoàn thành tại Bắc Kinh hồi tháng Ba vừa qua. Họ không chê trách sân cỏ mà vô cùng ái ngại về các nhà vệ sinh. Đây là kiểu WC thông dụng và thịnh hành vùng Châu Á, nhưng ít thấy hoặc không có bên Phương Tây: toilet ngồi xổm. Không hiểu vì quyết tâm muốn bảo tồn nét đặc trưng Châu Á hay ngoan cố chống lại ảnh hưởng tiện nghi nhà vệ sinh Phương Tây, ban tổ chức thế vận Bắc Kinh đều cho thiết kế loại ngồi xổm nay tại toàn thể 37 địa điểm tranh tài quốc tế. Các cầu thủ Mỹ chỉ than bị dội ngược khi mở của nhà vệ sinh và nhìn thấy bàn cầu ngồi xổm, nhưng không cho biết là nhà cầu được trang bị hệ thống kéo nước xả tự động hay vẫn là một xô nhựa chứa nước cùng cái gáo bên cạnh. Một giới chức phụ trách quản lí các tiện nghi sân đấu nhìn nhận rằng đã nhận được rất nhiều yêu cầu phải khẩn trương trang bị các kiểu cầu ngồi bệt nhưng những khó khăn nhứt định tất yếu phải tồn tại. Nhân vật này cho hay sẽ cố gắng trang bị loại này cho khu nhà nghỉ, nhà khách dành cho du khách, vận động viên, nhà báo, thân nhân các thể tháo gia và ưu tiên là khách VIP. Ông nói thêm rằng phần lớn người Trung Quốc đều ưa chuộng loại hố xí ngồi xổm, tuy rằng ngày càng có thêm người dân quá độ lên chế độ hố xí ngồi bệt, nhưng điều này phải mất thời gian làm quen. Bởi thế trong thời gian chuyển tiếp, không ít người đã mang cả guốc, dép lên ngồi xổm bên trên cái hố xí ngồi bệt. Muốn đổi mới ít ra cũng phải cần thời gian điều chỉnh sai sót, tiến nhanh tiến mạnh chắc hẳn sẽ đi trật kế hoạch.</p>

<p>Trong thế giới Cộng Sản, hứa sửa đổi là một chuyện, có thực thi hay không lại là chuyện khác cho nên liệu khoảng nửa triệu khách và hàng chục ngàn vận động viên tụ hội về Bắc Kinh vào tháng Tám này sẽ giải quyết nhu cầu đào thải hàng ngày trên hố xí kiểu gì cũng là bài toán chưa thể trả lời, hệt như chuyện sẽ có bao nhiêu lãnh tụ thế giới tẩy chay ngày khai mạc lễ hội “Một Thế Giới, Một Ước Mơ.”<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Ăn Trứng Không Bổ Trứng</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/04/n_trng_khong_b_trng.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1637" title="Ăn Trứng Không Bổ Trứng" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1637</id>
    
    <published>2008-04-21T06:38:04Z</published>
    <updated>2008-04-21T06:44:31Z</updated>
    
    <summary>Ngọc Thụy OneViet.com Thói quen sáng ốp-lết, chiều ốp-la, trưa (phở gà) trứng non, tối trứng lộn rau răm, khuya cháo hột vịt muối … không còn là bổ dưỡng nữa mà trở thành con đường nhanh chóng và gắn...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0418-01-eggg.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0418-01-eggg.jpg" width="360" height="240" align="left" hspace="10" /><strong>Ngọc Thụy</strong><br />
<em>OneViet.com </em></p>

<p>Thói quen sáng ốp-lết, chiều ốp-la, trưa (phở gà) trứng non, tối trứng lộn rau răm, khuya cháo hột vịt muối … không còn là bổ dưỡng nữa mà trở thành con đường nhanh chóng và gắn gọn đi thăm … ông bà tổ tiên. Nghiên cứu mới nhứt của nhóm chuyên gia dinh dưỡng Mỹ khẳng định rằng người trung niên ăn hàng tuần từ bảy trứng trở lên có nhiều khả năng chết sớm do mọi nguyên nhân. Thêm vào đó nếu lại bị tiểu đường thì nguy cơ chết còn tăng cao, kết quả cuộc điều tra kéo dài 20 năm công bố trên tập san dinh dưỡng Hoa kỳ American Journal of Clinical Nutrition số tháng Tư cho biết.<br />
“Bệnh nhân tiểu đường ăn càng nhiều trứng chừng nào, nguy cơ chết nhiều chừng ấy,” tác giả cuộc nghiên cứu Tiến Sĩ Luc Djousse viết trong báo cáo.<br />
Bản tin y học của webMD nhấn mạnh thêm rằng, từ trước đến nay người ta chỉ khuyến cáo nên ăn trứng thế nào cho an toàn vệ sinh nhưng lại không quan tâm đến hậu quả của việc ăn nhiều trứng.<br />
Người có sức khỏe trung bình có thể ăn sáu trứng mỗi tuần và không nguy hiểm nhưng người có bệnh tiểu đường thì khác. Tiến sĩ Luc Djousse và J. Michael Gaziano thuộc bệnh viện Brigham và trường y Harvard giải thích:<br />
“Ăn mỗi tuần sáu trứng không có liên hệ nào với mọi nguyên nhân chết, nhưng ăn bảy trứng hay nhiều hơn có liên hệ với 23% nguy cơ chết. Tuy nhiên trong số những bác sĩ có bệnh tiểu đường, ăn trứng cho dù với số lượng bao nhiêu đều có một sự liên hệ với mọi nguyên nhân tử vong, và có gợi ý bằng chứng về nguy cơ chết do nhồi máu cơ tim và đột quỵ.”<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p><strong>Trứng</strong></p>

<p>Trước khi trở thành một món ăn cần tránh thì trứng là món ăn đa dạng và thường ngày không thể thiếu trong mọi chế độ dinh dưỡng.Trứng được biết chứa nhiều cholesterol, chủ yếu trong lòng đỏ. Chỉ một trứng gà chứa đến 200 milligrams cholesterol, trong khi người bị bệnh tim tối đa chỉ được 300 milligrams. Tuy nhiên cũng đã có nhiều tranh cãi về sự bổ dưỡng hay nguy hại của trứng. Nếu trứng nằm trong số những thực phẩm chứa nhiều protein như thịt, gà, cá, các loại đậu hạt … trong trứng còn có chất sắt, vitamin B, khoáng và folate thì hiệp hội tim American Heart Association lại khuyến cáo mỗi ngày một trứng là chấp nhận được, riêng bệnh nhân tiểu đường, bệnh tim, có mức LDL cao nên chọn ăn loại trứng nhỏ chứa ít cholesterol hơn. Một lượng quá nhiều cholesterol trong máu sẽ bít kín mạch máu và đưa đến nguy cơ bị nhồi máu cơ tim cũng như đột quỵ.<br />
Giáo sư Robert Eckel tại đại học Colorado, và là cựu chủ tịch Hiệp Hội Tim Hoa Kỳ nhận xét “Trứng gà cũng như mọi loại thực phẩm khác, đều không ‘xấu’ hoặc ‘tốt’ và tất cả đều có thể đóng góp vào chế độ dinh dưỡng bồi bổ hoặc tác hại cho hệ tim mạch.”</p>

<p><strong>Nghiên Cứu</strong></p>

<p>Cuộc nghiên cứu của trường Harvard được thực hiện trên 21,327 người nam hành nghề bác sĩ, tuổi ngoài 54 khởi sự từ 1981. Những người này bằng lòng cung cấp thường xuyên thông tin về sức khỏe và thói quen trong cuộc sống hàng ngày như lượng trứng tiêu thụ, bị đột quỵ, nhồi máu cơ tim, tình trạng tiểu đường, rượu, thuốc lá, chế độ dinh dưỡng. Trong suốt 20 năm, người ta nhận thấy có 1,550 người bị nhồi máu cơ tim, 1,342 bị đột quỵ và hơn 5,000 tử vong. Trung bình có người chỉ ăn tuần một trứng, số khác, béo mập hơn, ít vận động, hút thuốc lá, cholesterol cao, huyết áp cao và tiểu đường có xu hướng ăn nhiều trứng.<br />
Ăn trứng không có sự liên hệ nào với bệnh tim mạch như stroke (đột quỵ) nhưng ăn bảy trứng hay nhiều hơn trong một tuần có 23% tỉ lệ dễ chết trong thời gian 20 năm. Người mắc bệnh tiểu đường bồi dưỡng bằng trứng có tỉ lệ chết gấp đôi trong vòng 20 năm. Kết quả quá trình theo dõi còn cho thấy người ăn nhiều trứng chóng già, béo, tuy ăn nhiều chất rau nhưng giảm ăn cereal vào bữa ăn sáng, và thường hay uống rượu, hút thuốc và ít vận động thể dục – đây là tất cả những yếu tố có thể ảnh hưởng đến nguy cơ bệnh tim và đưa đến tử vong.<br />
Nhóm bênh vực cho sự bổ dưỡng của trứng phản bác kết quả và cho rằng bản phúc trình không thuyết phục vì không cho biết những người chết vì bệnh gì và ngoài trứng những người tham gia cuộc nghiên cứu ăn thực phẩm nào khác.<br />
“Nói rằng chết vì ăn nhiều trứng có vẻ thiển cận quá,” phát biểu của chuyên gia dinh dưỡng Kathleen Zelman với webMD. Bà cho hay trứng là một loại thực phẩm đại bổ nhưng cần phải cân nhắc số lượng ăn bao nhiêu và nếu ăn nhiều thì nên thêm lòng trắng bớt lòng đỏ.</p>

<p><a href="http://www.webmd.com/heart-disease/news/20080409/too-many-eggs-risky" target="_blank">http://www.webmd.com/heart-disease/news/20080409/too-many-eggs-risky</a><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Ethnic Media Practice Serious Journalism At Risk of Peril</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/04/ethnic_media_practice_serious.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1636" title="Ethnic Media Practice Serious Journalism At Risk of Peril" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1636</id>
    
    <published>2008-04-16T07:34:31Z</published>
    <updated>2008-04-16T07:57:00Z</updated>
    
    <summary> Kenneth Kim New America Media Editor’s Note: Practicing the first amendment in America can be hazardous to your health, especially if you work in the ethnic media sector, according to editors at a New America Media-sponsored conference on ethnic...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0413-02-protest_3.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0413-02-protest_3.jpg" width="432" height="443" align="left" hspace="10" /><br />
<strong>Kenneth Kim</strong><br />
<em>New America Media</em></p>

<p><strong>Editor’s Note:</strong> <em>Practicing the first amendment in America can be hazardous to your health, especially if you work in the ethnic media sector, according to editors at a New America Media-sponsored conference on ethnic media and freedom of expression in Los Angeles this week.</em></p>

<p>LOS ANGELES – The First Amendment may have guaranteed the promise of a free press, but for ethnic media reporting on their own communities that can be as perilous as covering a war zone. In ethnic enclaves where the power of protest is mightier than the pen, it takes a combination of physical courage, mental perseverance and sometimes even the willingness to risk one’s own life to practice journalism.<br />
A diverse group of leading editors from ethnic news media gathered in Los Angeles on April 7 to share accounts of threats they had received from their own communities. The roundtable discussion, “A Challenge for Ethnic Media: When Coverage Provokes Threats from Your Own Community,” was co-hosted by New America Media, the California First Amendment Coalition, USC Annenberg’s Institute for Justice and Journalism, CSU Northridge’s Center for Ethnic and Alternative Media and other media advocacy groups.<br />
Journalists, editors and publishers of ethnic media told harrowing tales of having been </p>]]>
        <![CDATA[<p>boycotted, protested, sued, harassed, and physically threatened by members of their own communities who wanted to dictate what the ethnic news media could and couldn’t cover.</p>

<p>On the morning of Aug 2, 2007, as he was heading to work, Chauncey Bailey, editor of the black newsweekly Oakland Post, was gunned down with a 12-gauge shot gun in downtown Oakland, Calif. He had been working on a story about the suspicious activities of the local business Your Black Muslim Bakery.<br />
While reporting on Korean organized crime in Los Angeles’ Koreatown, Tom Byun, former editor of the Korea Times, received a letter assuring him that his fingers would be cut off if the coverage continued.<br />
Hassina Leelarathne, editor of Sri Lanka Express in Arleta, Calif., recounted an incident that was provoked by a simple line in her story criticizing the rude behavior of a Sri Lankan Prime Minister’s wife when the couple visited the United States. Leelarathne husband, also a journalist, was beaten when he covered a meeting supporting the Tamil Tigers. “I felt really violated. I can’t explain and describe how terrible those messages were,” said Leelarathne. In a fragile voice, she recalled a flood of death threats and sexually explicit messages that were left on her answering machine.</p>

<p>The conference was organized in response to the ongoing anti-communist protests targeting Westminster’s Nguoi Viet Daily, the largest and oldest Vietnamese daily in the United States. Ever since the Vietnamese-language newspaper published in its New Year’s special edition a photograph of a footbath with the reflection of the South Vietnamese flag that some saw as an insult to the community, hundreds of raucous protesters have picketed every day outside the newspaper in Orange County’s Little Saigon neighborhood. In response to the public outrage, the newspaper apologized, took back the issue, and even fired its two top editors. </p>

<p>But the protesters were not satisfied. They stormed into the newspaper’s lobby, blocked the entryway and exit to the parking lot, urinated on a mural dedicated to freedom of speech and the Bill of Rights, took a stack of the newspapers from a newsstand and shredded it, and sent a bomb threat to the newspaper. Protesters continue to harass anyone who comes in or out of the building and to threaten advertisers. Last week, the Westminster Police Department arrested a man who on suspicion of assaulting one of the newspaper's reporters. On Tuesday, Orange County Superior Court Judge Derek Hunt restricted protesters from threatening employees and vandalizing newspaper property.<br />
“I’ve got multiple people coming to visit me or calling me to say what we can cover and cannot cover. It’s infringement on our inherent freedom of press,” said Anh Do, executive editor of the Nguoi Viet. Do, whose late father founded the paper three decades ago, says that some protestors have even threatened to dig up her father’s corpse in order to desecrate it.</p>

<p>The fact that journalists working for ethnic media are more likely to be threatened by people from their own community can be attributed to a double standard, editors said. According to Andrew Lam, editor for New America Media, members of ethnic communities see these journalists as community insiders and hold them to a different standard than they would of a mainstream journalist. If an ethnic reporter exposes a dirty secret in the community, it is often seen as an act of betrayal, not a practice of journalism. Ethnic media are seen as the voice of the community and are not expected to air dirty laundry.</p>

<p>According to Ted Fang, publisher of San Francisco’s pan-Asian American newspaper AsianWeek, mainstream media also face physical and economic threats. But there’s an intimate relationship between ethnic media and its consumers, he said, who take it personally when they disagree with what they read. <br />
When AsianWeek was embroiled in a controversy over an article attacking African Americans, the vehement opposition came from members of the Asian-American community, Fang noted, not from the black community. Asian Americans claimed the publication as a newspaper that spoke for them and demanded a change in top management to prevent other inflammatory stories from being printed in the future.</p>

<p>This dynamic between ethnic media and their audiences can be beneficial, according to Fang: ethnic media tend to have a strong, loyal following. But it also can be a serious challenge when journalists trying to do their job – telling the good as well as the bad about their own community.<br />
Facing constraints that can be demanding both mentally and physically – and sometimes economically – for ethnic media journalists, some go on a defensive mode, and many more reluctantly stay away from news stories that can be misunderstood. As a result, some attendees at the gathering noted, honest and comprehensive reporting – the lifeblood of democracy – has become a rarity in ethnic journalism.<br />
“In ethnic media, you often become a self-censoring writer and editor because you can only push the boundaries by taking enormous risks,” said Lam.<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Tài Chi và Bệnh Tiểu Đường</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/04/tai_chi_va_bnh_tiu_ng.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1635" title="Tài Chi và Bệnh Tiểu Đường" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1635</id>
    
    <published>2008-04-15T05:17:45Z</published>
    <updated>2008-04-15T05:22:17Z</updated>
    
    <summary>Ngọc Thụy OneViet.com Người Việt không còn lạ gì với phương pháp dưỡng sinh như tài-chi và khí-công, nhưng mới đây các khoa học gia lại phát hiện thêm một điểm đặc biệt của hai môn tập này liên quan...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0413-01-Tai_Chi-1.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0413-01-Tai_Chi-1.jpg" width="400" height="300" align="left" hspace="10"/><strong>Ngọc Thụy</strong><br />
<em>OneViet.com </em></p>

<p>Người Việt không còn lạ gì với phương pháp dưỡng sinh như tài-chi và khí-công, nhưng mới đây các khoa học gia lại phát hiện thêm một điểm đặc biệt của hai môn tập này liên quan đến bệnh tiểu đường. Tập tài-chi (thái-cực-quyền) có thể giúp kiểm soát hoặc làm giảm nguy cơ của bệnh tiểu đường loại 2 theo hai cuộc nghiên cứu ở Đài Loan và Australia, bài viết trong tập san British Journal of Sports Medicine|(<a href="http://bjsm.bmj.com" target="_blank">http://bjsm.bmj.com</a>) xuất bản tại Anh cho biết.<br />
Cuộc nghiên cứu đầu tiên diễn ra ở Đài Loan và kết quả cho thấy tập tài-chi giúp giảm tỉ lệ đường lâu dài trong nhóm người ở tuổi 30 bị tiểu đường loại 2. Nghiên cứu thứ hai ở Australia kết luận rằng phối hợp tài-chi và khí-công đã giúp 11 người đứng tuổi nguy cơ bị tiểu đường loại 2.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Tài-chi và khí-công được biết giúp duy trì, cải thiện sức khỏe, gìn giữ hệ thần kinh cân bằng thư thái bằng những động tác nhẹ nhàng khoan thai phối hợp với thiền, thở sâu thở cao, tập trung tư tưởng … nói chung là gia tăng nguồn sinh lực của thể chất và tinh thần trong con người. Nghiên cứu của y khoa phương tây về tài-chi và khí-công nói rằng phương pháp dưỡng sinh ngoài tạo sức dẻo dai, bền bỉ còn giúp cải thiện và tăng cường hệ miễn nhiễm kể cả kháng lại một loại vi-rút ngoài da nơi người già bên cạnh các hiệu quả tốt như giảm huyết áp, bớt nguy cơ bị mất cân bằng cơ thể kể cả các triệu chứng bệnh viêm khớp.</p>

<p>Với phát hiện mới tại Đài Loan và Úc, luyện tập tài-chi và khí-công giúp kiểm soát bệnh tiểu đường loại 2, có thể tránh biến chứng ở tim như đột quỵ. Tiểu đường loại 2 thường thấy ở người lớn ngoài 40 tuổi, khác với tiểu đường loại 1 thường thấy ở giới trẻ vị thành niên bị béo phì. Tiểu đường loại 2, phổ biến ở thế giới phát triển và có xu hướng lan rộng khắp địa cầu, được xem là tình trạng rối loại chức năng của cơ thể chủ yếu là khả năng đề kháng lại insulin, tương đối thiếu hụt insulin và hyperglycema.</p>

<p>Bác sĩ Kuender Yang và các đồng nghiệp tại bệnh viện Chang Gung Memorial Hospital ở Đài Loan theo dõi 30 bệnh nhân bị tiểu đường loại 2. Sau 12 tuần cho tập tài-chi, mỗi lần kéo dài một giờ và tuần ba lần, các khoa học gia nhận thấy có sự giảm bớt tỉ lệ đường trong máu. Trong cùng lúc bác sĩ Xin Liu và các cộng sự tại đại học Queensland University ở Úc thiết kế một chương trình luyện tập tài-chi/khí-công cho 11 người trung niên có tỉ lệ cao chất đường trong máu. Trong số 11 bệnh nhân, bảy bị cao máu, béo phì vòng bụng, mức cholesterol xấu và triglyceride cao, và hầu như không kiểm soát được lượng đường trong máu. Tuy nhiên sau 12 tuần luyện tập, bệnh nhân cho thấy huyết áp giảm kể cả vòng bụng. Trong cùng lúc mức kiểm soát lượng đường cũng được cải thiện đôi chút. Dù chỉ là một nghiên cứu cỡ nhỏ làm thí điểm, nhưng kết quả cho thấy nhiều hứa hẹn. </p>

<p>Bản tin của WebMD (<a href="http://www.webmd.org" target="_blank">http://www.webmd.org</a>) nhấn mạnh rằng luyện tập thêm về dưỡng sinh bên ngoài các phương pháp chữa trị thông thường và cả kiểm soát về dinh dưỡng có thể giúp ích nhiều cho bệnh nhân bị tiểu đường. Kiểm soát chế độ ăn uống, luyện tập thể dục, trí dục, thay đổi lối sống, châm cứu, cơ thể trị liệu, yoga, thôi miên, thuốc nam, xoa bóp, tập thư giãn, giảm stress, … được xem là các phương pháp phụ trợ cho lối trị liệu thông thường.<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Thương Cho Roi</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/04/thng_cho_roi.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1634" title="Thương Cho Roi" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1634</id>
    
    <published>2008-04-08T06:25:17Z</published>
    <updated>2008-04-08T06:34:30Z</updated>
    
    <summary>Huy Lê OneViet.com Thương cho roi cho vọt, theo các nhà nghiên cứu về đời sống gia đình thuộc đại học New Hampshire, không còn là thương mà làm hại tương lai của con cái về đời sống tình dục....</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0405-02-spanking.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0405-02-spanking.jpg" width="405" height="702" align="left" hspace="10"/><strong>Huy Lê</strong><br />
<em>OneViet.com</em></p>

<p>Thương cho roi cho vọt, theo các nhà nghiên cứu về đời sống gia đình thuộc đại học New Hampshire, không còn là thương mà làm hại tương lai của con cái về đời sống tình dục. Giáo sư Murray Straus thuộc nhóm các nghiên cứu gia cho hay trẻ con bị đánh đập sau này khi trưởng thành dễ có xu hướng ép tình người khác, có hành vi dục tính không an toàn và ưa thích bạo dâm, bản tin y học tường thuật.<br />
Tuy đã có nhiều khảo sát về mối liên hệ giữa đánh trẻ và bạo hành cơ thể, nhưng ông Straus cho hay cuộc điều tra của ông lần đầu tiên cho thấy mối liên hệ giữa hình phạt cơ thể và lối ứng xử trong tình dục. Ông nói rằng muốn lưu ý giới phụ huynh và các người khác với hy vọng sẽ giúp giảm các hình thức đánh đập trừng phạt con trẻ.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Kết quả nghiên cứu của Tiến Sĩ Straus được trình bày tại hội nghị các nhà tâm lý học chuyên về bạo hành và lạm dụng trong các mối quan hệ, tổ chức tại thành phố Bethesda, Maryland. Ông kết hợp cuộc điều tra của ông với ba phát hiện mới về sự liên quan giữa trừng phạt cơ thể, ép làm tình và làm tình không an toàn. Ông cho biết người đứng tuổi bị đánh đòn lúc còn bé, rất hay có khuynh hướng ép tình người bạn gái. Để làm thăm dò này ông hỏi 14,000 sinh viên thuộc 32 nước trên toàn thế giới rằng họ cực lực không đồng ý, không đồng ý, đồng ý hoặc đồng ý hoàn toàn với câu sau: “Tôi bị đánh đòn hay bị đánh nhiều lần trước khi được 12 tuổi.” Ông hỏi thêm rằng họ (các sinh viên) có dùng lời nói hay sức mạnh để ép buộc những bạn gái thờ ơ làm tình không.<br />
Dựa trên câu trả lời, khoa học gia đại học New Hampshire nhận thấy có sự khác biệt lớn giữa sinh viên nói rằng bị đánh đòn nhiều trước tuổi 12 và sinh viên không bị cha mẹ đánh đòn. Và căn cứ vào bốn mức độ đề ra cho sinh viên trả lời, ông kết luận rằng 10% người nam dễ đi đến chỗ ép làm tình hay đe dọa chấm dứt quan hệ nếu người bạn gái chối từ. Phụ nữ có tỉ lệ cao hơn là 12%. Trong cùng lúc 25% sinh viên bị đánh đòn nhiều thường đòi làm tình không bao cao su so với 12.5% những sinh viên bị ít đòn. Và 75% số người bị đòn nhiều nói rằng họ bị kích thích tình dục bằng bạo dâm so với chỉ 40% thanh niên không bị đòn.</p>

<p>Tuy nhiên nhiều chỉ trích cho rằng cuộc nghiên cứu không toàn hảo và chia nhóm như vậy không chính xác, chưa kể người trả lời phỏng vấn có thể không nói thật. Nhóm bênh vực cho việc đánh đòn nói là cần thiết và hữu hiệu trong giáo dục con trẻ. Đánh vào mông con bằng bàn tay xòe rộng đôi khi là phương thức dự trữ cho các biện pháp khác như cấm tivi, cấm chơi game … Nhóm này cho hay cần phân biệt giữa bạo hành con trẻ lúc nóng giận và vài cái bộp vào mông.<br />
Các điều tra trước đây cho thấy 90% bậc cha mẹ ở Mỹ hay đánh đòn con cái, và tỉ lệ này tương đối không thay đổi trong thời gian 30 năm dùng làm mốc nghiên cứu. Trong khi đó tỉ lệ bậc phụ huynh đánh đập con cái giảm nhanh khi con lớn hơn. Ông Straus đưa ra giả thuyết rằng có thể trẻ 2 hay 3 tuổi thường lì lợm ưa nặng hơn là nói nhẹ.<br />
Thuyết trình tại buổi hội thảo, Giáo Sư Straus nhấn mạnh rằng các bác sĩ khoa nhi và các chuyên gia về dạy dỗ con trẻ cần cảnh báo bậc phụ huynh không nên đánh đòn con cái. Ông còn muốn các nhà làm luật ban hành các biện pháp như giáo dục cha mẹ về nguy cơ của việc trừng phạt bằng roi trên cơ thể của con. Ông nói:<br />
“Tâm lý con trẻ được giữ kín nhất là con trẻ không bị đánh đòn hay bị tát tai nằm trong những đứa trẻ ngoan nhất.” </p>

<p><strong>Dự Luật 2943</strong></p>

<p>Tuy nhiên trong khi các nhà khoa học cho thấy có thể có mối liên hệ giữa đánh đòn con trẻ và hậu quả về hành vi tình dục sau này thì một đạo luật nhằm cấm đánh đòn tại California đã không được giới phụ huynh tích cực đón nhận và bị ngưng đọng ở nghị viện Sacramento. Dự thảo luật AB 2943 của Dân Biểu California Sally Lieber đệ trình hồi năm ngoái đã bị người dân chỉ trích dữ dội qua báo chí và truyền thông. Độc giả báo Mercury News gọi đó là một đề nghị “không thực tế,” “ngớ ngẩn” và “ngu xuẩn” trong số hàng ngàn ý kiến phản đối khác với phần lớn cho rằng tiểu bang không có nhiệm vụ ban hành luật về phương cách dạy dỗ con trẻ - kể cả cách dùng roi vọt. California đã ban hành nhiều luật chống bạo hành với con trẻ như ném, đá, đốt, cắt, đấm, lắc, làm nghẹt thở hoặc đe dọa thiếu nhi bằng vũ khí giết người. Năm nay bà Lieber lại đệ trình dự luật khác nhằm cấm đánh vào đầu hay mặt của trẻ dưới 3 tuổi.</p>

<p>Xem thêm chi tiết tại <a href="http://www.newsweek.com/id/116788" target="_blank">http://www.newsweek.com/id/116788</a><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>A Unique High School for Immigrants Brings Hope to Oakland</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/04/a_unique_high_school_for_immig.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1633" title="A Unique High School for Immigrants Brings Hope to Oakland" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1633</id>
    
    <published>2008-04-08T06:17:56Z</published>
    <updated>2008-04-08T06:37:49Z</updated>
    
    <summary>Carolyn Goossen New America Media Editor’s Note: In Oakland, a unique high school is taking on the daunting task of educating immigrant and refugee student populations from all over the world. In a time of national questioning about offering services...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0405-01-teaching.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0405-01-teaching.jpg" width="260" height="228" align="left" hspace="10"/><strong>Carolyn Goossen</strong><br />
<em>New America Media</em></p>

<p><strong>Editor’s Note: </strong><em>In Oakland, a unique high school is taking on the daunting task of educating immigrant and refugee student populations from all over the world. In a time of national questioning about offering services to immigrants, this school gives students a chance to grow and participate meaningfully in their new society. Carolyn Goossen is the education editor for New America Media and Min Lee is an editor at <a href="http://www.youthoutlook.org/news/" target="_blank">YO! Youth Outlook Multimedia.</a></em></p>

<p><br />
Thi Bui’s world history class at International High School in Oakland is buzzing with nervous energy. Her ninth graders are about to have a verbal quiz on what they’ve learned so far about the Mexican Revolution—in English.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>This routine-sounding activity is actually a very daunting one for her students, some of whom have been in the country for just two or three months. A few can barely utter a full sentence in English, and others are not even literate in their home languages. To prepare for the quiz, Bui asked the students to take turns testing each other on the material.<br />
“Who is Pancho Villa?” asks Asmahan, 14, a rosy-cheeked young woman from Yemen cloaked in a hijab.<br />
“Ahhhhh…mmmm,” mutters Huo Jie, 18, her classmate who arrived a few months before from rural southern China.<br />
“When was the Mexican Revolution?” she presses.<br />
Huo Jie scratches his head, and smiles sheepishly. He nods gratefully when she offers him the answers. She slowly repeats the phrases and waits patiently as he sounds out the difficult words.</p>

<p>The school’s mission is to teach students targeted English in all of their courses, provide them with an intimate learning environment and caring teachers, and in four years time, send them off to college.<br />
“The key to success for newcomers is English. If they don’t have that, they can’t communicate, they can’t apply for a job, and they are completely handicapped,” says Rahim Aurang, executive director of Bay Area Immigrant and Refugee Services. He sees this school as a symbol of hope, in a climate that is increasingly hostile to immigrants and refugees. “But if they are given the opportunity to learn, this younger generation can and will learn. In Afghanistan, we have a saying: ‘If you open a school, you are closing a jail.’ We need to have more schools for these newcomers, more opportunities.”<br />
The school is also committed to helping students take ownership of the new culture they find themselves in. There is a bicycle club, where students borrow bikes to explore Oakland and other Bay Area neighborhoods, and an after-school hip hop dance class led by a local performer.</p>

<p>Half the students at Oakland International High School are from Latin America, 30 percent are from Asia, and the rest are from Africa, Eastern Europe, and the Middle East. Twenty percent are refugees, and many have had interrupted formal education—meaning they’ve been out of school for a year or more. Many are also undocumented.<br />
At first glance, history class seems loud and chaotic. But Bui stands calmly in the middle of it all—testing individual students with an encouraging smile while calling out commands to various pairs of students throughout the classroom.<br />
Thi Bui was herself a refugee from Vietnam. She was a baby when she fled the country by boat in 1978 with her family. Once here, her mother – a former teacher—worked several minimum wage jobs to support the family. Bui talks about the mediocre public schools she attended and the history classes she despised.<br />
“I still have a lot of resentment about the quality of my education,” she says, laughing. “It’s what inspired me to go into teaching.”<br />
She started the semester by asking her students to do Power Point presentations about their home countries. For some students, this was their first time using a computer, and Bui and other faculty stayed after school to teach them how to surf the Internet, find and crop images, and write simple text.<br />
“A typical immigrant who comes to Oakland or any district tends to be programmed into one English Language Development class,” explains Oakland International High School Principal Carmelita Reyes. “They might have the class for one hour a day. If you immigrate when you are 14 years old and you are only given an hour a day [of focused English language development] there is no way you can pass a high school exit exam at the end of high school.”</p>

<p>When the school opened in September 2007, it was with a ninth grade class of 100 students. In four years time, they hope to have all the grades and 400 students.<br />
The International High School model originated in New York City, where nine schools have opened within the last 22 years. The Oakland school is the first International High School branch outside of New York. In New York, they have graduated 65 percent of their students in four years, compared to 33 percent for the English Language learners in regular schools. And over 90 percent of their graduates have gone on to higher education. So the model has been shown to effectively support recent immigrants there. But Oakland presents a new set of challenges.<br />
California is 46th in the country in per pupil spending. New York actually spends 75 percent more per student. And research released last week by the California Dropout Research Project estimates that only two thirds of high school students graduate, and among students learning English, it’s one in two. Students learning English make up 30 percent of all drop outs in California, although they only make up 15 percent of the high school student population.</p>

<p>In Oakland, the ninth graders don’t have older classmen to look up to, who they would see preparing for college, and over 50 percent of them come from rural communities in Mexico and other countries where college has never been even a remote possibility.<br />
Thi worries about her ability¬—and the school’s ability—to get students to imagine college as an option. But in December, she and other teachers at the school were given the opportunity to go to New York and visit and tour the International High Schools there, and she returned with a renewed optimism.<br />
“I feel re-invigorated… my goal is to get them to write essays this year, and I feel like it’s possible,” she says.<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Sending Boat People Back to Vietnam</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/03/sending_boat_people_back_to_vi.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1632" title="Sending Boat People Back to Vietnam" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1632</id>
    
    <published>2008-03-30T19:48:29Z</published>
    <updated>2008-03-30T20:00:27Z</updated>
    
    <summary>Natalie Newton and Angie Junck New America Media Editor&apos;s Note: This year, the United States and Vietnam signed a historical agreement to deport Vietnamese immigrants from the United States -- part of a long history of the United States’ lack...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0322-03-flower.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0322-03-flower.jpg" width="300" height="200" align="left" hspace="10"/><strong>Natalie Newton and Angie Junck </strong><br />
<em>New America Media</em></p>

<p>Editor's Note: This year, the United States and Vietnam signed a historical agreement to deport Vietnamese immigrants from the United States -- part of a long history of the United States’ lack of accountability after the Vietnam War, write Natalie Newton and Angela Junck. Newton is a second-generation Vietnamese American and community organizer in Seattle. Junck is a deportation defense attorney at the Immigrant Legal Resource Center in San Francisco, a member of the Detention Watch Network. Immigration Matters regularly features the views of the nation's leading immigrant rights advocates.</p>

<p>On Jan. 22, 2008, the United States and Vietnam signed a historical agreement to deport Vietnamese immigrants from the United States. While the United States claims that the agreement is a “building block of democracy,” the lives of approximately 1,500 Vietnamese immigrants who entered the United States after July 12, 1995 with final orders of deportation are directly at stake. This policy betrays immigrants who arrived as a direct result of the war and were never provided with the resources to restart their lives – part of a long history of the United States’ lack of accountability after the Vietnam War, and its continued exertion of power over Vietnam.<br />
“We came over here, we stay out of trouble. It’s been 10 years already, but we still haven’t gotten our freedom,” says Minh about those who fled Vietnam after the war.<br />
Born in 1978, he and his aging grandmother stayed in Saigon, unable to physically or financially leave after the war ended. Reunited with his father at age 13, Minh faced mistreatment and violence, and ran away a year later. He wandered as a street child into Laos, Cambodia, and finally Thailand. There, finding others in a Vietnamese refugee camp, he and four other men escaped on a South Korean export ship headed out of Southeast Asia in 1994.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>In 1993, Clinton gave Vietnam a $140 million International Monetary Fund loan. A year later, he lifted the trade embargo implemented during the war. And in 1995 Clinton announce “normalization of diplomatic relations” with Vietnam. Although Clinton began easing monetary flow between Vietnam and the rest of the world, the flow of migrants began to tighten. In the early 1990s, the United States and other countries began losing diplomatic patience with Vietnamese refugees, and one by one, began to refuse to accept them as refugees. Year after year at sea, Minh was denied entrance into other Southeast Asian countries, Australia and Japan.<br />
Finally, on March 2, 1997, Minh and his four friends arrived in Anchorage, thinking they had a chance at freedom. Unfortunately, in 1997, the United States had closed its doors. By the end of the year, all refugee-processing centers across the world closed, leaving the men nowhere else to turn. Under Clinton in 1996, major changes in immigration law also came into effect, increasing the U.S. government’s ability to detain and deport immigrants. Under these still-active laws, there are disproportional and lifelong consequences to minor violations of law including misdemeanors committed long ago. The 1996 changes in immigration law also allowed for routine denials to a fair day in court, and blind application of the law without allowing judges to consider individual circumstances including a person’s U.S. family and their rehabilitation when considering detention or deportation. As a result of these policies, Minh was incarcerated in immigration custody upon arrival in the United States. Months later, he finally saw a judge. Despite three years at sea and fear of returning to his violent home, he was denied political asylum, issued a deportation order and held in a detention center in eastern Washington for one year. </p>

<p>Since the United States could not physically deport him – no repatriation agreement with Vietnam existed at the time – he was released under an “order of supervision.” Since 1997, he has had to report regularly to immigration authorities, unsure of his fate. Minh, who works in construction and has paid his taxes annually, will never realize his dream of becoming a U.S. citizen. He must return to a country he fled at 13. The fate of many Vietnamese like Minh is tied to a string of agreements between the United States and Vietnam, created in the shadow of the war. U.S. control over Vietnam’s human rights, immigration and economic freedom occurs at the detriment of constituents of both nations. The Vietnam Human Rights Act of 2001, renewed in 2004, makes monetary aid to Vietnam contingent upon its human rights improvements. Despite this, the United States has agreed to deport immigrants to Vietnam even as human rights violations there remain dismal. The United States approved Vietnam’s entrance into the World Trade Organization Jan. 1, the same month the Repatriation Agreement was finalized.<br />
When he found out about the deportation agreement, Minh says he was “shocked.” Like most immigrants, he says, “We still worry about [deportation]. Ten years have already passed, and we don’t know what’s going on.” <br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Điện Thoại Di Động Không Gây Ung Thư</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/03/in_thoi_di_ng_khong_gay_ung_th.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1631" title="Điện Thoại Di Động Không Gây Ung Thư" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1631</id>
    
    <published>2008-03-30T19:37:47Z</published>
    <updated>2008-03-30T19:47:00Z</updated>
    
    <summary>Ngọc Thụy OneViet.com Kết quả nghiên cứu mới nhứt của đại học New South Wales, Australia cho thấy sử dụng điện thoại di động, uồng cà-fê hay làm giải phẫu nâng ngực không có nguy cơ đưa đến ung thư....</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0322-02-cell.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0322-02-cell.jpg" width="380" height="245" align="left" hspace="10" /><strong>Ngọc Thụy</strong><br />
<em>OneViet.com</em></p>

<p>Kết quả nghiên cứu mới nhứt của đại học New South Wales, Australia cho thấy sử dụng điện thoại di động, uồng cà-fê hay làm giải phẫu nâng ngực không có nguy cơ đưa đến ung thư. Trong bản phúc trình, các khoa học gia Úc đã xếp loại thứ bậc các nguyên do đưa đến ung thư nơi con người đồng thời xóa bỏ những nghi ngờ tiềm ẩn lâu nay trong công chúng.<br />
Giáo Sư Bernard Stewart thuộc trung tâm nghiên cứu ung thư New South Wales tái xác nhận rằng thuốc lá, rượu và phơi nắng là những nguyên nhân hàng đầu đưa đến ung thư gan, phổi và da, trong khi đó lại trấn an những lo ngại về nguy cơ bị ung thư do việc sử dụng điện thoại di động lâu ngày, uống cà-fê đậm đặc, dùng sáp chống mùi hôi, sửa ngực và uống nước có pha hóa chất chống sâu răng fluoride.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Bằng thang điểm năm bậc, khoa học gia Stewart đánh giá các nguyên nhân gây bệnh từ chắc chắn có bằng chứng và có thể, gián tiếp gây bệnh, không rõ hoặc khó có thể gây bệnh. Ông giải thích:<br />
“Thang điểm của chúng tôi đánh giá các nguyên nhân từ cao như hút thuốc lá, hoặc khó có thể xẩy ra như sử dụng sáp khử mùi hôi (deodorant), đường hóa học, uống cà-fê.”<br />
Người có nguy cơ cao bị ung thư là những người đang hút và từng hút thuốc, tuy nhiên nguy cơ này giảm với những người đã bỏ hút.<br />
Rượu cũng được xếp vào nhóm có nguy cơ cao, đặc biệt với những người vừa uống và cả hút. Giáo Sư Stewart không nói rõ loại rượu nào là thủ phạm hàng đầu. Trong cùng lúc các lo ngại xưa nay như uống nước có pha hóa chất tẩy trùng chlorine và sử dụng điện thoại di động khó có thể đưa đến ung thư. Tuy vậy ông Stewart cho biết thêm vẫn chưa nắm được đầy đủ những ảnh hưởng do việc dùng đi động lâu ngày, còn uống cà-fê, uống nước có thuốc tẩy trùng, sửa bơm ngực hay trám răng bằng chì … nguy cơ không đáng kể.</p>

<p>Trong khi đó các nhà nghiên cứu Đan Mạch cho hay sau khi điều tra hơn 420,000 người sử dụng cell phone trong khoảng từ 1982 đến 1995 đã kết luận rằng không thấy có gia tăng số người bị ung thư. Những người tham gia cuộc điều tra khoa học đã dùng di động nhiều nhứt là 21 năm liên tục còn trung bình là 8.5 năm.<br />
Số người bị ung thư 14,249, một tỉ lệ tương đối thấp hơn dự kiến đối với quần chúng nói chung. Các bác sĩ không phát hiện gia tăng bệnh nhân bị ung thư máu (leukemia), não bộ, hay ung bứu nơi mắt hoặc tuyến nước miếng nơi người dùng di động.<br />
“Chúng tôi không phát hiện bằng chứng về một sự liên hệ giữa nguy cơ bị bứu độc và sử dụng di động cho dù là trong ngắn hay dài hạn,” các bác sĩ viết trong phúc trình.</p>

<p>Lo ngại về ung thư do điện thoại di động gây ra bắt nguồn từ sự kiện ăng-ten của cell phone phát ra sóng điện từ có thể đi sâu vào não bộ, nhưng kết quả điều tra cho thấy không có liên hệ giữa sử dụng điện thoại cầm tay và và ung thư não. Nhưng tại sao tỉ lệ bị ung thư nơi nhóm người này lại thấp hơn bình thường? Các tác giả không giải thích được và ước đoán rằng có thể là nhóm người này có cuộc sống lành mạnh hơn. Tuy vậy vẫn phải theo dõi vấn đề này thêm nữa vì cell phone tương đối mới và ung thư cần thời gian dài để bộc phát.<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Phim Mới: Trái Tim Bé Bỏng – The Little Heart</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/03/phim_mi_trai_tim_be_bng_the_li.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1630" title="Phim Mới: Trái Tim Bé Bỏng – The Little Heart" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1630</id>
    
    <published>2008-03-30T19:28:08Z</published>
    <updated>2008-03-30T19:36:50Z</updated>
    
    <summary>Đạo diễn: Nguyễn Thanh Vân Diễn viên: Hồng Ánh, Đỗ Lan Hà Biên kịch: Nguyễn Quang Lập Quay phim: Nguyễn Hữu Tuấn Nhạc: Nguyễn Quốc Trung Giải thưởng: Cánh Diều Bạc cho phim xuất sắc, đạo diễn, nhạc sĩ, nữ...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0322-01-tim.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0322-01-tim.jpg" width="320" height="453" align="left" hspace="10" /><strong>Đạo diễn:</strong> Nguyễn Thanh Vân<br />
<strong>Diễn viên: </strong>Hồng Ánh, Đỗ Lan Hà<br />
<strong>Biên kịch:</strong> Nguyễn Quang Lập<br />
<strong>Quay phim: </strong>Nguyễn Hữu Tuấn<br />
<strong>Nhạc:</strong> Nguyễn Quốc Trung</p>

<p><strong>Giải thưởng:</strong> Cánh Diều Bạc cho phim xuất sắc, đạo diễn, nhạc sĩ, nữ diễn viên chính xuất sắc và giải báo chí bình chọn tại liên hoan phim Cánh Diều Vàng 2007</p>

<p><strong>Nội dung: </strong>Mai, nhân vật chính 19 tuổi, là chị cả trong một gia đình nghèo đông con, người cha lười nhác, bỏ nhà theo gái, người mẹ đau khổ chìm trong rượu chè, thuốc lá… Cuộc sống gia đình bị đói nghèo và buồn đau vây bủa. Rồi Mai theo bà Tư lên Sài Gòn học may, mong sẽ kiếm được một công ăn việc làm, phụ thêm mẹ giúp các em. Nhưng, giấc mơ không thành. Mai rơi vào cạm bẫy của thành thị, bị bán vào nhà chứa và nhiễm HIV/AIDS.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p><strong>Lịch chiếu:</strong></p>

<p><strong>Dartmouth College</strong><br />
7:30pm-9:30pm. Thursday March 27th, 2008.<br />
Haldeman 041. <br />
Contact: Ha Linh, Ha.Linh.Vu@Dartmouth.edu</p>

<p><strong>Yale University</strong><br />
7.00pm-9.00pm. Saturday March 29th, 2008.<br />
Yale Theater <br />
212 York Street. New Heaven, CT.<br />
Contact: Alyssa Nguyen, alyssa.nguyen-phuc@yale.edu</p>

<p><strong>Wesleyan University</strong><br />
Tentative schedule: 7.30pm-9.30pm. Monday March 31st, 2008.<br />
Place: TBA<br />
Midletown, CT.<br />
Contact: Vu Nguyen, mvnguyen@wesleyan.edu</p>

<p><strong>Brown University</strong><br />
7:30pm–9:30pm. Tuesday April 1st, 2008.<br />
MacMillan Hall 115. <br />
(between George St and Waterman St)<br />
Contact: Tan, Tan_Nguyen@brown.edu </p>

<p><strong>New York University</strong><br />
7.00pm-9.00pm. Saturday April 5th, 2008.<br />
Room 200. Cantor Film Center<br />
(36 East 8th Street & 5th Ave, NYC)<br />
Contact: Thang Tran, nhipsong@ivce.org</p>

<p><strong>Cornell University</strong><br />
7.00pm-10:00pm. Tuesday April 8th, 2008.<br />
(screening and reception)<br />
Cornell Cinema. Willard Straight Hall<br />
Contact: Thuy Tran, tdtranviet@gmail.com </p>

<p><strong>University of Pennsylvania</strong><br />
7:30pm–9:30pm. Wednesday April 9th, 2008.<br />
Room 245, Huntsman Hall.<br />
Contact: Ly Nguyen, lnguyen2@sas.upenn.edu</p>

<p><strong>Washington D.C</strong><br />
Tentitive schedule: Saturday April 12th, 2008.<br />
Place: TBA</p>

<p><strong>University of Notre Dame</strong><br />
7.00pm-8:30pm.  Friday April 11th, 2008.<br />
4:30pm-6:00pm.  Saturday April 12th, 2008.<br />
Room #101.  Jordan Hall of Science.  <br />
Contact: Thanh Le, tle8@nd.edu</p>

<p><strong>Tulane University  </strong><br />
7:00pm–11.00pm. Tuesday April 15th, 2008.<br />
(screening and reception)<br />
The Tidewater Building.<br />
1440 Canal Street<br />
School of Public Health and Tropical Medicine<br />
Contact: Mark VanLandingham, mvanlan@tulane.edu</p>

<p><strong>Michigan State University</strong><br />
7:00pm-9:00pm, Wednesday April 16th, 2008.<br />
Bessey Building, room 108<br />
Contact: Bao Hoa, nguye147@msu.edu</p>

<p><strong>Northwestern University</strong><br />
8.00pm-10.00pm, Saturday April 26th, 2008.<br />
4.00pm-6.00pm, Saturday April 26th, 2008.<br />
5.00pm – 7.00pm, Sunday April 27th, 2008.<br />
McCormick Tribune Center<br />
Contact: Tram Huynh, tramhuynh2007@u.northwestern.edu<br />
<strong><br />
University of Washington</strong><br />
Tentative schedule: April 2008.<br />
Place: TBA<br />
Contact: Tikka Sears, tikka@u.washington.edu</p>

<p><strong>University of California - Berkeley</strong><br />
Tentative schedule: 7.00pm-9.00pm. May 8th, 2008.<br />
Place: TBA<br />
Contact: Thuy Pham, cseas@berkeley.edu<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Arirang: Bài Ca Thống Nhất</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/03/arirang_bai_ca_thng_nht.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1629" title="Arirang: Bài Ca Thống Nhất" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1629</id>
    
    <published>2008-03-17T12:06:50Z</published>
    <updated>2008-03-17T12:14:15Z</updated>
    
    <summary>Passe Partout Phải mất 21 năm làm chiến tranh giải phóng trong đó 11 năm chống Mỹ cứu nước, thiệt mạng hàng triệu người và tổn phí bao nhân lực, tài nguyên, cùng tiền bạc và dân tộc phân hóa...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0317-02-nick-ut.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0317-02-nick-ut.jpg" width="640" height="423" /><strong>Passe Partout</strong></p>

<p>Phải mất 21 năm làm chiến tranh giải phóng trong đó 11 năm chống Mỹ cứu nước, thiệt mạng hàng triệu người và tổn phí bao nhân lực, tài nguyên, cùng tiền bạc và dân tộc phân hóa để cuối cùng mảnh đất hình chữ S mới nối liền một cõi trong khi chỉ một nét nhạc, hai miền Nam và Bắc Hàn bỗng nhiên cùng đồng ca trên một nhịp điệu xum vầy một nhà.<br />
Gạch nối giữa hai lằn răn một sống một chết này do công của dàn nhạc giao hưởng của Mỹ: The New York Philharmonic - http://nyphil.org/ <br />
Bản dân ca được trình tấu: Arirang.<br />
“Không con biên giới Bắc-Nam trong Arirang,” nhạc trưởng Lorin Maazel trả lời phỏng vấn của AP sau buổi trình tấu thứ Năm vừa qua. Ông nói tiếp rằng “đây là giai điệu cho mọi người Hàn Quốc. Arirang đã làm phai mờ mọi ngăn cách.”<br />
Chủ Tịch Park Sam-koo thuộc tổ chức văn hóa Kumbo-Asiana nhận xét với nhạc trưởng Maazel: “Cả 70 triệu dân Hàn đều yêu mến ông.”<br />
Arirang là điệu dân ca mà người Hàn nào cũng biết, thuộc và hát để an ủi, xoa dịu nỗi vất vả trong cuộc sống khó khăn và cực khổ.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Người ta được biết đến nền ngoại giao bóng bàn năm 1971, khi đoàn chín đấu thủ Mỹ đến Trung Quốc đấu giao hữu và sau đó mở đầu cho chuyến đi Bắc Kinh của Tổng Thống Richard Nixon vào ngay năm sau. Nay lại đến nền ngoại giao nhạc giao hưởng với Symphony số 5 của Beethoven, New World Symphony của Dvorak, Prelude của Wagner … nhưng để mở đầu là quốc thiều Mỹ và CHDCND Triều Tiên. Chưa bao giờ trong lịch nước cộng sản Triều Tiên, nhân dân lại được phép đứng dạy khi cử nhạc và vỗ tay vang rền khi bài quốc ca Mỹ “The Star-Spangled Banner” chấm dứt. Hơn thế nữa buổi trình tấu, được xem như bước ngoặt lịch sử trong mối quan hệ giữa một cường quốc nguyên tử lẻ loi và kẻ thù lâu đời, còn được truyền hình trực tiếp đến cả nước.</p>

<p>Tuy nhiên khi nốt nhạc cuối cùng của bản Arirang chấm dứt là cả ban đại hòa tấu hơn 100 người đã được toàn thể khán phòng hơn 2,500 người dành cho 5 phút cổ vũ trong tiếng vỗ tay, huýt gió và vẫy tay chào tạm biệt. Phương Tây có thể không hiểu, nhưng Việt có thể đoan chắc ngay rằng những khán giả được chọn vào nghe nhạc là thuộc thành phần ưu tú và trung kiên hay những cảnh hoan hô, chào mừng đó đều đã được đảng và nhà nước đạo diễn trước nhưng ít ra cũng cho thấy tiếng nhạc đã thay cho tiếng cho súng đạn, bom mìn. Còn tại đất nước hình chữ S, tin tức về chuyến viếng thăm của dàn nhạc giao hưởng Mỹ chỉ được đưa tin rất giới hạn. Hệt như vậy, một tấm hình của đoàn nhạc công Mỹ đến sân bay Bình Nhưỡng chỉ được in ở trang tư báo đảng với bài tường thuật ngắn gọn. Không biết người dân Hàn Quốc có hát bài ca tương tự như “Nối Vòng Tay Lớn” hay không nhưng đêm biểu diễn của dàn nhạc The New York Philharmonic tại hai thủ đô Bình Nhưỡng và Hán Thành đã là vòng tay lớn nối liền hai miền Nam-Bắc.</p>

<p>Rừng núi dang tay nối lại biển xa <br />
Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà <br />
Mặt đất bao la anh em ta về <br />
Gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng <br />
Bàn tay ta nắm nối tròn một vòng Việt Nam …</p>

<p>Theo tài liệu ghi nhận tại trang web http://www.vietnam-war.info </p>

<p>•	Thiệt hại nhân mạng từ 3 đến 4 triệu người Việt cả hai miền<br />
•	Từ 1 đến 2 triệu người ở Lào và Kampuchia<br />
•	35,725 người miền Nam bị thảm sát và 58,499 bị bắt cóc<br />
•	Từ 500 đến 600 ngàn bộ đội Bắc Việt thiệt mạng<br />
•	3 triệu người bị tác hại bởi chất độc màu da cam<br />
•	58,148 quân nhân Mỹ chết, Australia 500 và New Zealand 38<br />
•	304,000 lính Mỹ bị thương<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>From Prude to Lewd: China&apos;s New Sexual Revolution</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2008/03/from_prude_to_lewd_chinas_new.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1628" title="From Prude to Lewd: China's New Sexual Revolution" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2008://1.1628</id>
    
    <published>2008-03-17T11:48:54Z</published>
    <updated>2008-03-17T12:05:50Z</updated>
    
    <summary>Andrew Lam New America Media Editor’s Note: The Chinese seem to have gone from prude to lewd at a breakneck speed, and their latest sex scandal involves Hong Kong movie stars. NAM editor Andrew Lam looks at the new sexual...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="08-0317-01-Edison_Chen.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/08-0317-01-Edison_Chen.jpg" width="400" height="300" align="left" hspace="10" />Andrew Lam <br />
New America Media</p>

<p>Editor’s Note: <em>The Chinese seem to have gone from prude to lewd at a breakneck speed, and their latest sex scandal involves Hong Kong movie stars. NAM editor Andrew Lam looks at the new sexual revolution in China. Lam is the author of "Perfume Dreams:Relections on the Vietnamese Diaspora" (<a href="http://www.amazon.com/Perfume-Dreams-Reflections-Vietnamese-Diaspora/dp/1597140201/ref=pd_bbs_sr_1/104-4374356-0329524?ie=UTF8&s=books&qid=1192685553&sr=8-1" target="_blank">"Perfume Dreams:Relections on the Vietnamese Diaspora"</a>) (Heyday Books 2005). </em></p>

<p>A new cultural revolution is underway in China, and it’s all about sex. <br />
Take the latest and biggest celebrity sex scandal that has rocked China. This month about 1,300 explicit photos have been circulating over the Internet of heartthrob Edison Chen, a 27-year-old Hong Kong hip-hop artist and actor, having sex with a dozen other starlets. Voted sexiest “newcomer” in People Magazine’s 2006 Sexiest Man Alive issue, Chen has apologized and even left the continent – but his explicit photos continue to be downloaded by tens of millions of viewers in China and elsewhere. <br />
While pundits bemoan the “loss of morality” in China, Beijing is struggling to stop the spread of pornographic images – and failing miserably. What baffles some observers, however, is the speed with which the Chinese went from prude to lewd in such a short time. <br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p><strong>Consider some statistics: </strong></p>

<p>* A 2007 poll by Renmin University of China found that more than half of the Chinese surveyed in 10 provinces said that premarital sex is okay. Only 12.8 percent said that it was immoral. Among male entrepreneurs, 68 percent said they have multiple sex partners. <br />
* Time Magazine’s 2006 article, titled “Sex Please, We’re Young and Chinese,” noted that, “Some 70 percent of Beijing residents say they have had sexual relations before marriage, compared with just 15.5 percent in 1989.” <br />
* The number of Chinese who have access to the Internet has surpassed 200 million, making China second only to the United States, and catching up fast. Interestingly, 63 percent of those polled said they lead double lives online. In another survey, 32 percent of Chinese respondents said the Internet has made their sex lives “more abundant” or “richer” as compared to 11 percent of Americans polled. </p>

<p>If Mao launched the Cultural Revolution in 1966 to rid the country of the “liberal bourgeois” and continue the revolutionary class struggle, it seems the bourgeois liberals have struck back, and are winning. The real cultural revolution, the one that starts from the bottom up, stoked by individual desires and ambition, is happening now. <br />
Part of the reason has to do with China’s one-child policy, implemented in 1979, which helped usher in the new culture of openness. Besides population control, it radically shifted Chinese views of sex from being about procreation to recreation. Women, no longer bound to become mothers, find themselves earning higher incomes in the workplace and, as the men-to-women ratio works in their favor, can pick and choose their partners. Extended families in China are smaller than ever before. The shrinking of the Chinese family has reduced the role of clanship – a powerful Confucian structure that once modified behaviors and suppressed the ego. Under the structure of clanship, each person accepted his or her role – marriage, career, where to live – as a kind of fate. <br />
The one-child policy has also turned the old Confucian filial piety sense of obeisance upside-down. China is full of parents kowtowing and doting on their spoiled children instead of lording over him – something that would surely shock their ancestors. But it cannot be helped. These modern parents, without clan or social welfare, fear being abandoned by their only child in old age. </p>

<p>And, of course, there’s economics. In 1992, Deng Xiaoping declared that “to get rich is glorious” and the clarion call echoed loud and clear across the land. But if Deng meant glory for China, it seems that most of the glory fell upon the individual. The laissez-faire economy that Deng unleashed in the post-Cold War era has led inevitably to a culture of live and let live. To have a dispensable income is to act upon one’s own private desires, to want a certain glamour and, well, to adore and celebrate one’s self. Seemingly overnight, that old green and gray sea of men and women in Mao’s jackets has transformed itself into a vast field of a hundred million colorful flowers blooming. In this world of fast economic growth, we see an explosion of spas, sports clubs, fashion magazines, beauty products, talk shows about sex, underground porn, movie star and athlete obsessions. The public square of Tiananmen has been replaced by a space vaster than anything previously imaginable – cyberspace, that borderless world in which private passions spill into a public forum never before seen. And because so many Chinese express themselves in this virtual square, the order of things, the status quo, is unraveling. Chinese authorities are busy trying to control this space, but despite various crackdowns, information continues to flow. </p>

<p>As the cult of individualism rises in China, the new socialism is one in which each person can express him or herself openly. In the age of globalization, the more rigid the politics, the more mellifluous the culture becomes to serve as a counterpoint, forcing change through a sideway rebellion. Nearly two decades after student protesters were gunned down in Tiananmen Square in a failed confrontation with the state, a new culture has risen up in China that is at once playful, open, daring and disruptive. It is this cultural shift that worries the government most: the Chinese people, who have lost their inhibitions, could turn political – and let loose their tongues.<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>

</feed> 
