<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom">
    <title>Oneviet - Vietnamese Entertainment, News, Lifestyle, Video &amp; Radio</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/" />
    <link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/atom.xml" />
   <id>tag:www.oneviet.com,2010://1</id>
    <link rel="service.post" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1" title="Oneviet - Vietnamese Entertainment, News, Lifestyle, Video &amp; Radio" />
    <updated>2010-03-09T03:18:08Z</updated>
    
    <generator uri="http://www.sixapart.com/movabletype/">Movable Type 3.2</generator>
 
<entry>
    <title>Hỏi – Đáp: Ung Thư Tuyến Tiền Liệt</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/03/hi_ap_ung_th_tuyn_tin_lit.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1860" title="Hỏi – Đáp: Ung Thư Tuyến Tiền Liệt" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1860</id>
    
    <published>2010-03-09T03:14:58Z</published>
    <updated>2010-03-09T03:18:08Z</updated>
    
    <summary>Hiệp hội Ung Thư Hoa Kỳ vừa đưa ra lời cảnh báo về các cuộc thí nghiệm y khoa truy tìm bệnh ung thư tuyến tiền liệt hoặc nhiếp hộ tuyến nơi phái nam và nói rằng làm thí nghiệm...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0307-03-prostate.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0307-03-prostate.jpg" width="360" height="235" align="left" hspace="10"/><a href="http://www.cancer.org/docroot/PRO/PRO_5_ProstateMD.asp " target="_blank">Hiệp hội Ung Thư Hoa Kỳ</a> vừa đưa ra lời cảnh báo về các cuộc thí nghiệm y khoa truy tìm bệnh ung thư tuyến tiền liệt hoặc nhiếp hộ tuyến nơi phái nam và nói rằng làm thí nghiệm đều đặn chưa hẳn là tốt và có thể gây hại nhiều hơn lợi. Hiệp hội không khuyến cáo phái nam phải làm thử nghiệm này một cách nguyên tắc từ thập niên 1990, và điều này không thay đổi. Nhưng hội kêu gọi các bác sĩ hãy trao đổi thẳng thắn với bệnh nhân về nguy cơ và giới hạn của thí nghiệm truy tìm chất antigen PSA - prostate specific antigen.<br />
Hai cuộc nghiên cứu trong năm qua gợi ý rằng làm thí nghiệm PSA không nhất thiết cứu sống bệnh nhân, và nếu có lợi thì cũng phải trả giá khá đắt. Thí nghiệm y khoa PSA thường phát hiện những bứu nhỏ phát triển quá chậm để có thể trở thành ác tính gây tử vong. PSA có thể cho những kết quả dương tính sai để sau đó đưa đến làm sinh thiết (biopsie) không cần thiết. Vì kết quả không chính xác nên có thể đưa đến cách chữa trị khiến bệnh nhân trở nên vô sinh và không kiểm soát được việc tiểu hay đại tiện.<br />
Sau đây là những câu hỏi – đáp về vấn đề này chuyển dịch từ trang nhà của American Cancer Society trụ sở tại Atlanta, Georgia.</p>

<p>H: Khuyến cáo hiện nay như thế nào?<br />
Đ: Cơ bản không có gì thay đổi: làm thí nghiệm PSA theo nguyên tắc không cần thiết cho phần lớn phái nam. Trước khi làm PSA bác sĩ nên trao đổi về những bất lợi và thuận lợi với bệnh nhân<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>H: Khi nào nên thảo luận với bác sĩ?<br />
Đ: Bình thường khi tới tuổi 50; 45 cho người có nguy cơ cao và người có thân nhân bị ung thư tuyến tiền liệt (UTTTL) trước 65 tuổi; và 40 cho người có nhiều thân nhân bị UTTTL trước 65.</p>

<p>H: Các phương pháp thanh lọc UTTTL từ trước có gì sai?<br />
Đ: Thường là thử máu và khám nghiệm cơ thể. Cả hai đều không chính xác và không có chứng minh khẳng định việc phát hiện sớm sẽ sống thọ. Kết quả thí nghiệm có thể đưa đến việc chẩn bệnh quá chi tiết và từ đó ấn định cách chữa trị không cần thiết những bứu nhỏ có thể sẽ chẳng gây nguy hại nào.</p>

<p>H: Nếu bác sĩ không có thời gian thảo luận thì sao?<br />
Đ: Hội ung thư gợi ý các tài liệu trợ giúp như cẩm nang, video, trang web … trong đó có giải thích về điểm lợi và bất lợi khi làm thí nghiệm y khoa truy tìm UTTTL và giúp bệnh nhân chọn lựa và chấp nhận những phản ứng phụ.</p>

<p>H: Nếu chấp nhận hậu quả và vẫn muốn làm thí nghiệm PSA thì sao?<br />
Đ: Thí nghiệm phải bao gồm thử PSA, còn khám nhiệm kỷ thuật số đường hậu môn không bắt buộc.</p>

<p>H: Khó hiểu quả. Nếu không quyết định được thì sao?<br />
Đ: Có thể để bác sĩ quyết định.</p>

<p>Xem chi tiết về thí nghiệm PSA tại đây: <a href="http://www.healthdialog.com/Main/default " target="_blank">http://www.healthdialog.com/Main/default</a><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Ðịa chỉ là món quà</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/03/a_ch_la_mon_qua.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1859" title="Ðịa chỉ là món quà" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1859</id>
    
    <published>2010-03-09T03:08:55Z</published>
    <updated>2010-03-09T03:13:14Z</updated>
    
    <summary>Trịnh Hội Trong tuần vừa qua chắc có lẽ một số độc giả đã đọc được tin tổ chức thiện nguyện VOICE vừa nộp đơn khiếu kiện nhà cầm quyền Việt Nam lên Liên Hiệp Quốc về việc họ đã...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0307-02-tet holiday.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0307-02-tet%20holiday.jpg" width="351" height="364" align="left" hspace="10" /><strong>Trịnh Hội</strong></p>

<p>Trong tuần vừa qua chắc có lẽ một số độc giả đã đọc được tin tổ chức thiện nguyện <a href="http://www.vietnamvoice.org/ " target="_blank">VOICE</a> vừa nộp đơn khiếu kiện nhà cầm quyền Việt Nam lên Liên Hiệp Quốc về việc họ đã vi phạm luật quốc tế khi đưa ra xét xử và giam cầm 10 nhà đấu tranh cho dân chủ trong nhóm nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.<br />
Ðơn khiếu kiện này đã được gửi đến Nhóm Ðặc Trách Việc Giam Giữ Vô Cớ (Working Group on Arbitrary Detention) mà trong một bài viết trước tôi đã có nhắc đến. Nhưng trước khi đi vào chi tiết của vụ việc này, tôi xin viết nốt về thủ tục nộp đơn lên các Báo Cáo Viên (Special Rapporteur) để các bạn có đầy đủ chi tiết và dữ kiện trước khi gửi đi.<br />
Trước tiên tôi nghĩ các bạn cần phải ghi nhớ là, nếu có thể, các bạn nên lên Internet để tham khảo thêm về vấn đề này. Cả về thủ tục (procedures) lẫn hồ sơ bàn luận (substantive arguments). Có rất nhiều điều mà mình cần phải biết và hiểu rõ trước khi bắt tay vào việc vì tôi nghĩ sẽ không có một ai có đủ thời gian và công sức để giải thích cho từng vấn đề một.<br />
Nhưng tôi cũng nghĩ nếu như đây là một điều mà bạn thật sự quan tâm thì chắc chắn bạn sẽ học và hiểu được như mọi người. Trong đó có tôi cũng là một thằng học trò vừa phải tự mình đi tìm hiểu và học hỏi như bạn!<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Về thủ tục, các bạn có thể lên ngay trang nhà của Văn Phòng Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc (Office of the <a href="http://www2.ohchr.org/english/" target="_blank">High Commissioner for Human Rights</a>). Sau đó bạn bấm vào link 'human rights bodies' tức có nghĩa là 'Những Bộ Phận Nhân Quyền' để đến được trang nói về Hội Ðồng Nhân Quyền (Human Rights Council).<br />
Nếu bạn bấm vào link Special Procedures of the Human Rights Council, ngay lập tức bạn sẽ vào được nơi mà bạn muốn vào. Ðây là nơi bạn có thể tìm hiểu rõ hơn về vai trò cũng như quyền hạn của những Báo Cáo Viên cũng như Nhóm Ðặc Trách đối với từng chủ đề một (thematic mandates).<br />
Tuy có tất cả là 31 Báo Cáo Viên và Nhóm Ðặc Trách liên quan đến từng chủ đề, chắc có lẽ các bạn cũng nhớ là tôi chỉ liệt kê ra tất cả là 5 Báo Cáo Viên và 1 Nhóm Ðặc Trách mà chúng ta cần liên lạc để nộp đơn. Ðây là vì tôi nhận thấy chỉ có những nơi này là có thẩm quyền và nhiệm vụ để cứu xét và điều tra những vấn đề mà chúng ta quan tâm. Những chủ đề còn lại như quyền lợi của phụ nữ, người thổ dân, buôn bán trẻ em, hoặc bị thủ tiêu, giết chết, v.v... không nằm trong phạm vi của loạt bài này.<br />
Ðối với các Báo Cáo Viên, có hai loại đơn (communication) mà các bạn có thể nộp đó là Urgent Appeal (Ðơn Khẩn) hoặc Allegation Letter (Thơ Tố Cáo). Urgent Appeal dành cho những trường hợp cá nhân riêng rẽ đã, đang hay sẽ bị vi phạm về nhân quyền của họ như trường hợp những nhà đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam hiện đang bị giam cầm. Khi nhận được những đơn Khẩn này, Báo Cáo Viên liên quan có quyền viết thư yêu cầu nhà cầm quyền liên quan trả lời và giải quyết. Hoặc yêu cầu được đến nước sở tại để điều tra. Vào mỗi cuối năm Báo Cáo Viên cũng sẽ nộp báo cáo (annual report) lên Hội Ðồng Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc.</p>

<p>Riêng đối với Allegation Letter, đây là thủ tục dành cho những trường hợp đã xảy ra trong quá khứ hoặc không mang tính cách khẩn cấp. Thí dụ như nếu có một bộ luật sắp được ban hành ở Việt Nam và nó sẽ có ảnh hưởng xấu đến quyền tự do tư tưởng và ngôn luận thì bạn có thể soạn một thư Tố Cáo gửi lên Báo Cáo Viên Về Quyền Tự Do Ngôn Luận và Tư Tưởng (Special Rapporteur on the Promotion and Protection of the Right to Freedom of Opinion and Expression) để yêu cầu ông ta can thiệp và lên tiếng với nhà cầm quyền Việt Nam. Hoặc đích thân đến Việt Nam để điều tra.<br />
Dĩ nhiên tôi nghĩ điều này hoàn toàn có thể thực hiện được. Nhưng cái khó là chưa chắc Việt Nam sẽ chịu cấp visa cho những người này vô!<br />
Nhưng như đã nói thà có làm còn hơn không. Ngay cả khi nhà cầm quyền Việt Nam làm ngơ hoặc từ chối không cho các Báo Cáo Viên Liên Hiệp Quốc vào để xem xét thì chúng ta cũng có thể dùng lý do này để chứng minh với tất cả mọi người là chính nhà cầm quyền Việt Nam mới là người không tôn trọng các quy ước và luật lệ quốc tế.<br />
Thế nhé. Coi như thế là tạm đủ về vấn đề này. Bây giờ chỉ cần các bạn bắt tay vào công việc và gửi hồ sơ khiếu kiện về những nơi dưới đây là coi như các bạn đã đi được bước chân đầu tiên trên con đường đi tìm công lý.</p>

<p>1. Mr. Frank La Rue<br />
Special Rapporteur on the Promotion and Protection of the Right to Freedom of Opinion and Expression.<br />
2. Ms. Asma Jahangir<br />
Special Rapporteur on Freedom of Religion or Belief.<br />
3. Mrs. Margaret Sekaggya<br />
Special Rapporteur on the Situation of Human Rights Defenders.<br />
4. Ms. Gabriela Silva<br />
Special Rapporteur on the Independence of Judges and Lawyers.<br />
5. Mr. Manfred Nowak<br />
Special Rapporteur on Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment.<br />
Tất cả mọi hồ sơ khiếu kiện đều có thể gửi về cùng một địa chỉ sau:</p>

<p>Office of the High Commissioner for Human Rights<br />
United Nations Office at Geneva<br />
CH-1211 Geneva 10, Switzerland<br />
Fax: +41 22 917 9006<br />
Hoặc tiện hơn là bạn có thể gửi hồ sơ thẳng bằng email qua cùng một địa chỉ:<br />
urgentaction@ohchr.org<br />
Chỉ xin nhớ là trong phần subject line bạn cần phải điền vào tên của Báo Cáo Viên mà bạn muốn gửi đến. Thế là xong.</p>

<p>Viết đến đây thì tôi cũng vừa sực nhớ ra là năm cũ đã sắp qua. Trong thời khắc thiêng liêng đón mừng một năm mới cùng gia đình và bạn bè thân thuộc, cho dù chúng ta ở đâu, xin tất cả bỏ chút thời gian nghĩ về những người con Việt Nam hiện đang gặp cảnh không may rơi vào vòng tù tội. Nếu có thể chúng ta nên cố gắng giúp họ. Bằng cách này hay cách khác.<br />
Ðể xem như đấy là một món quà Tết thật sự có ý nghĩa cho tương lai của đất nước Việt Nam.</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Câu Chuyện Thầy Lang: Quà Tặng Thêm của Hoạt Động Tình Dục</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/03/cau_chuyn_thy_lang_qua_tng_the.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1858" title="Câu Chuyện Thầy Lang: Quà Tặng Thêm của Hoạt Động Tình Dục" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1858</id>
    
    <published>2010-03-09T02:58:49Z</published>
    <updated>2010-03-09T03:06:29Z</updated>
    
    <summary>Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức http://www.bsnguyenyduc.com/ Xin hiểu hoạt động này theo nghĩa truyền thống là sự giao hợp giữa người nam và người nữ với mục tiêu có nối dõi tông đường hoặc để thỏa mãn nhu cầu khoái lạc...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0307-01-sex.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0307-01-sex.jpg" width="355" height="422" align="left" hspace="10" /><strong>Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức</strong><br />
<a href="http://www.bsnguyenyduc.com/ " target="_blank">http://www.bsnguyenyduc.com/</a></p>

<p><br />
Xin hiểu hoạt động này theo nghĩa truyền thống là sự giao hợp giữa người nam và người nữ với mục tiêu có nối dõi tông đường hoặc để thỏa mãn nhu cầu khoái lạc cơ thể. <br />
Hoạt động được dân gian ta coi trọng và xếp vào một trong tứ khoái:<br />
Ăn uống cho đã khẩu nhưng cũng có mục đích cung cấp chất dinh dưỡng nuôi cơ thể. <br />
Ngủ cho sướng con mắt nhưng cũng để phục hồi sinh lực, tu bổ hư hao. <br />
Rồi đến “làm tình” với mục tiêu vừa mới nói ở trên. <br />
Đệ tứ khoái là “đổng ìa”, hưởng luồng gió mát rợi thổi vào “cửa sau” mà cũng để loại bỏ cặn bã chuyển hóa có thể gây bệnh ra ngoài thân xác.</p>

<p>Các nhà y khoa học đã có nhiều nghiên cứu về chuyện thầm kín này và cùng chung ý kiến rằng, hoạt động tình dục là một phần của sự sống, một chức năng sinh học đặc biệt với “cho và nhận” đồng thời cũng là một nhu cầu không thể thiếu của con người.<br />
Ngoài mục tiêu sinh con, đẻ cái hoặc cho vui (have fun), khoa học và các kỵ mã Don Juan kim cổ cũng nêu ra những điểm lợi và bất lợi  khác của làm tình đối với sức khỏe.<br />
Sau đây, là một số “quà tặng thêm” – bonus, đã được kể ra mà chúng ta có lẽ cũng chẳng nên bỏ qua. Vì nhất cử, lưỡng tiện, vừa cùng vui hưởng vừa thấy khỏe khoắn con người.</p>

<p>Trước hết là sự trường thọ.<br />
Kết quả nghiên cứu tại Đại học Queens ở Belfast, công bố trên British Medical Journal năm 1997 cho hay, những ai luôn luôn tận hưởng khoái lạc tình dục đều sống lâu gấp đôi so với người lơ là với hành động sinh lý này.<br />
Davey G. Smith và Frankel S. Yarnell J, Đại học Bristol đã theo dõi 918 người tuổi từ 45-59 trong thời gian từ 1979- 1983. Họ rút ra kết luận là tử vong, đặc biệt về bệnh tim mạch, ở nhóm người giầu cực khoái tình dục ít hơn tới 50% so với những người nghèo cực khoái.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Một giải thích cho là, mỗi khi có cực khoái thì hormone DHEA (Dehydroepiandrosterone) từ nang thượng thận tăng sản xuất. Mà hormone này có khả năng tăng miễn dịch, tu bổ tế bào bị tổn thương, kéo dài tuổi thanh xuân, tăng nhận thức, tăng dục tình, tiêu hủy chất béo, giảm trầm cảm. <br />
Sau một nghiên cứu, giáo sư Y Tế Công Cộng Shah Ebrahim, London, kết luận như sau: “ Các bậc trung niên nên hân hoan biết rằng thường xuyên giao hợp sẽ có ít khả năng tăng rủi ro tai biến não mà còn được một quà tặng (bonus) là có một vài bảo vệ đối với  bệnh tim trầm trọng”. Ông ta dí dỏm thêm rằng “Mối liên quan giữa tử vong và tần xuất làm tình được dân chúng rất ư là lưu ý tới”. Thực là không hổ danh “Đệ tam khoái”.<br />
Chưa hết, vị bác sĩ thần kinh tâm trí David Weeks, bệnh viện Royal Edinburgh bên Scotland, tiết lộ thêm rằng, nam nữ làm tình bốn lần một tuần nom trẻ hơn tuổi thực tới 10 năm cơ đấy.<br />
Vậy thì bà con nào muốn sống lâu, trẻ trung xin mời làm một cuộc thử nghiệm xem “ất giáp” ra sao rồi chia xẻ kinh nghiệm bản thân với bạn bè.</p>

<p><strong>Giảm trầm cảm, căng thẳng</strong><br />
Tuy nhiên, trường thọ mà tiêu cực, cô đơn, trầm buồn thì cũng chẳng ra gì. <br />
Thì ta lại cầu cứu thao tác làm tình. <br />
Vì theo Tiến sĩ Mark Stibich, Đại học California ở San Diego, làm tình tăng sản xuất nhiều loại hormone, tăng gắn bó thân thình, giảm cô đơn trầm cảm.<br />
Bác sĩ Gordon Gallup, Đại học New York ở Albany, thấy rằng, phụ nữ yêu đương với nam giới có xuất tinh đều yêu đời hơn. Với mọi dè dặt, ông giải thích đó là nhờ chất hưng phấn prostaglandin của tinh dịch thấm qua nội mạc tử cung, vào máu, kích thích thần kinh. Tuy nhiên, ông cũng cảnh báo là không phải vì vậy mà khi làm tình với đối tượng lạ lại quên không mang áo mưa, kẻo mà bị lây HIV, viêm gan virus, giang mai, lậu mủ …</p>

<p><strong>Giảm nguy cơ bệnh tim mạch</strong><br />
Nghiên cứu tại New England Research Institute in Massachusetts mới được American Journal of Cardiology công bố ngày 8 tháng Giêng năm 2010 vừa qua cho hay, nam nhân làm tình ít nhất hai lần một tuần sẽ ít bị bệnh tim hơn là đồng giới chỉ thưa thớt “yêu đương” mỗi tháng có một lần. <br />
Tiếc rằng các khoa học gia chưa nghiên cứu ảnh hưởng của làm tình với bệnh tim ở nữ giới, nhưng một nghiên cứu do Calgary University, Canada cho hay làm tình thường xuyên khiến quý nữ nhân thính mũi hơn.</p>

<p><strong>Tăng miễn dịch với cúm, cảm lạnh</strong><br />
Miễn dịch là khả năng bảo vệ cơ thể đối với các vi sinh vật gây bệnh như cảm lạnh, cúm qua trung gian của các bạch cầu hoặc kháng thể. <br />
Các giáo sư Carl J. Charnetski và Francis X. Brennan, Jr., đại học Wilkes-Barre, Pennsylvania, cho hay nam nữ làm tình một hoặc hai lần mỗi tuần có lượng IgA cao hơn nhóm “chay tịnh” hoặc chỉ làm tình một lần. Họ đo lượng kháng thể IgA trong nước miếng ở 112 sinh viên nam nữ tình nguyện tuổi từ 16-23, chia làm bốn nhóm. <br />
Tuy nhiên hai nhà nghiên cứu cũng lưu ý rằng, nếu phòng the trên ba lần mỗi tuần thì IgA không những không cao mà còn thấp hơn là khi chỉ “ấy” một hoặc hai lần. <br />
Paul Pearsall, Ph.D., tác giả sách <a href="http://www.amazon.com/exec/obidos/ASIN/0940687380/momscape " target="_blank">Superimmunity</a> (Siêu Miễn Dịch) cũng đồng ý là giao tình thân mật tăng cường tính miễn dịch của cơ thể qua một loại hóa chất nào đó.</p>

<p><strong>Giảm đau xương nhức khớp, nhức đầu</strong><br />
Theo Beverly Whipple, Chủ Tịch American Association of Sex Educators, Counselors and Therapists, các hormone sản xuất khi có hứng thú hoặc cực khoái tình dục có thể tăng ngưỡng chịu đựng (threshold) với cảm giác đau.<br />
Nghiên cứu cho hay, khi có cực khoái tình dục, hormone oxytocin lên cao gấp ba lần so với bình thường. Hormone này lại kích thích tăng tiết chất giảm đau tự nhiên endorphins, một loại morphine tự nhiên trong cơ thể, nhờ đó các cơn đau  giảm rất nhiều. <br />
Ocytocin cũng tăng gắn bó tình cảm và lòng quảng đại bao dung giữa những người tình. Đó là kết quả nghiên cứu của một số nhà khoa học tại các đại học Pittsburgh và North Carolina. Riêng với migraine thì các bác sĩ lại có ý kiến khác nhau: sex vừa làm giảm vừa là rủi ro đưa tới chứng nhức đầu này.</p>

<p><strong>Là môn thể thao tốt</strong><br />
Thể thao vừa giúp có sức khỏe tốt mà còn giúp giữ sức nặng cơ thể trung bình qua tiêu dùng năng lượng tích tụ. Tiến sĩ Patti Britton, Chủ tịch American Association of Sexuality Educators and Therapists ở Los Angeles quả quyết rằng sex là mốt vận động cơ thể rất tốt. Các chuyên gia điều trị rối loạn tình dục đều nhắc nhở rằng hoạt động tình dục là môn thể thao tốt. Họ nêu ra thống kê cho hay 30 phút làm tình tiêu hao 170 calo, trong khi đó ½ giờ tập  yoga tiêu 114 calo, đi bộ 3mile/giờ mất 153 calo, chơi bóng truyền 174 calo. <br />
Như vậy thì nếu mỗi tuần lễ làm tình ba lần là đễ dàng tiêu dùng cả gần 500 calo lấy đi từ lớp mỡ béo ở vùng mông, vùng bụng. Nghiên cứu cũng cho hay người càng vận động thì khả năng hành xử tính dục của họ cũng sung mãn hơn. Với vận động từ bốn tới năm lần mỗi tuần, 88% nữ nhân và 66% nam nhân báo cáo là khả năng này đạt trên mức trung bình. Lý do rất giản dị có thể là do họ tăng niềm tự tin với thân hình tráng kiện, “bắt mắt” hoặc vận động làm khí huyết lưu thông tốt tới cơ quan sinh dục.<br />
Vì cắt giảm calo, làm tình cũng giúp ta tránh được nguy cơ béo phì, bệnh tim mạch, tai biến não, tiểu đường, giảm cholesterol, LDL, tăng HDL.</p>

<p><strong>Giảm rủi ro ung thư tuyến nhiếp</strong><br />
Ung thư nhiếp tuyến vẫn là mối ưu tư của nam nhân cao tuổi. Vậy mà hoạt động tình dục lại giảm nguy cơ bệnh này. Michael Leitzmann và đồng nghiệp tại Viện Ung Thư Quốc gia Hoa Kỳ đã thực hiện một nghiên cứu kéo dài trong 8 năm với gần 30,000 người tuổi từ 46-81 và đã công bố kết quả trên Journal of the American Medical Association (Vol 291, p. 1578) năm 2004. <br />
Các thiện nguyện viên được đưa cho các câu hỏi mỗi hai năm về tần xuất làm tình xuất tinh. Kết quả cho thấy những người xuất tinh từ 21 lần trở lên mỗi tháng sẽ giảm được 33% rủi ro ung thư nhiếp tuyến so với những người chỉ xuất tinh từ 4-7 lần/tháng trong suốt cuộc đời. Với nghiên cứu này, tác giả cũng cho là giao hợp thường xuyên không là rủi ro gây ung thư nhiếp tuyến như vẫn tưởng. Trước đây cũng đã có một nghiên cứu với kết quả tương tự nhưng ngắn hạn do Graham Gilles, Úc châu, thực hiện. <br />
Các tác giả đưa ra hai giải thích là sự xuất tinh thường xuyên loại bỏ khỏi nhiếp tuyến các chất có thể gây ung thư và cũng ngăn các tinh thể calci kết tụ  với nhau trong ống dẫn tinh dịch.<br />
Để kết luận, Giles nhăn nhủ là cần thêm nhiều nghiên cứu để xác định bonus này nhưng ít nhất xin mọi người yên tâm là làm tình không có hại mà có thể bảo vệ cục quý nhiếp tuyến của quý ông. Và lại còn cho khoái cảm nữa.</p>

<p><strong>Còn nhiều bonus khác nữa của thao tác tình dục, như là:</strong><br />
-Giúp ngủ ngon. Chẳng thế mà ngay sau khi xuất tinh hưởng thụ là anh chàng nằm lăn quay ra ngủ một mạch.<br />
-Kết quả nghiên cứu tại University of Texas cho hay làm tình cũng tăng cường niềm tự tin của nhiều người. Điều này cũng đúng thôi, vì có hiên ngang lâm trận thì mới chinh phục và thỏa mãn được đối phương.<br />
-Giúp cơ bắp ở sàn xương chậu mạnh hơn, tăng khả năng kiểm soát tiểu tiện của bàng quang, giảm rủi ro đái rắt ở tuổi già nam nữ.<br />
-Với quý bà thì thao tác tình dục cũng có mấy điểm ăn thêm: như khi estrogen gia tăng thì bớt được rủi ro bệnh tim, bớt được khó chịu trước ngày xuất kinh PMS, mềm ướt âm hộ, dễ siêu lòng trước mời gọi của nam nhân, tiết hương thơm cơ thể, giảm rủi ro bệnh nội mạc tử cung. Đây là bệnh tự miễn khiến với nội mạc phân tán khắp bụng, khiến cho bệnh nhân đau đớn vô cùng, nhất là khi làm tình. Nghiên cứu của bác sĩ Harvey Kliman, Đại học Y Yale công bố trên Gynecologic and Obstretic Investigation năm 2002 cho biết làm tình khi có kinh nguyệt có thể giảm tủi ro bị bệnh này tới 1.5 lần, so với phụ nữ không thao tác phòng the khi kéo cờ đỏ.<br />
-Điều cần lưu ý ở quý bà, nhất là ở tuổi mãn kinh, mà nếu chay tịnh chẳng chịu “tả xung hữu đột” tính dục thì cũng có rủi ro đấy. Đó là sự teo co mô bào âm hộ, gây đau khi nổi hứng muốn giao du thân mật với bạn già.</p>

<p><strong>Kết luận</strong><br />
Gọi là “bonus” thì những điều vừa mới kể cũng đã quá nhiều để mà tận hưởng. Vậy thì xin tạm ngưng tìm kiếm thêm.<br />
Chỉ muốn ghi lại ý kiến của nữ tài tử Marilyn Monroe: “Sex là thiên nhiên và tôi hoàn toàn tin tưởng trong sự hòa đồng với thiên nhiên”<br />
Câu nói của nhà văn Hoa Kỳ Henry Miller: “Điều kết hợp thế giới với nhau, như tôi đã học được từ kinh nghiệm cay đắng, chính là thao tác giao hợp” <br />
Và cảm nghĩ lý thú của cụ Nguyễn Công Trứ nhà ta:<br />
<em>“Cái tình là cái chi chi,<br />
 Dẫu chi chi cũng chi chi với tình ”</em></p>

<p><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Báo Cáo Viên Ðặc Biệt - Special Rapporteur</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/bao_cao_vien_c_bit_special_rap.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1857" title="Báo Cáo Viên Ðặc Biệt - Special Rapporteur" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1857</id>
    
    <published>2010-02-26T06:03:45Z</published>
    <updated>2010-02-26T06:07:59Z</updated>
    
    <summary> Trịnh Hội Trong bài viết trước tôi đã liệt kê sơ lược một số nơi cho những ai còn quan tâm đến tình trạng nhân quyền ở Việt Nam có thể tìm hiểu thêm. Như đã hứa, trong bài...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0222-03-human rights.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0222-03-human%20rights.jpg" width="366" height="550" align="left" hspace="10" /><br />
<strong>Trịnh Hội</strong></p>

<p>Trong bài viết trước tôi đã liệt kê sơ lược một số nơi cho những ai còn quan tâm đến tình trạng nhân quyền ở Việt Nam có thể tìm hiểu thêm. Như đã hứa, trong bài viết này tôi sẽ lần lượt cho các bạn biết thêm các bạn cần phải làm gì và thủ tục nộp đơn đòi hỏi bạn phải nêu rõ những gì trước khi đơn nộp được cho là đầy đủ và đúng trình tự.<br />
Nhưng trước khi tôi viết tiếp, tôi nghĩ là tôi cũng nên có đôi lời giải thích về những thủ tục khiếu kiện lên Liên Hiệp Quốc cho mọi người suy ngẫm. Trước khi tự mỗi người có quyết định nên hay không nên bỏ thời gian và công sức vào công việc này.</p>

<p>Ðiều đầu tiên và quan trọng nhất tôi nghĩ ai cũng cần biết, từ nạn nhân, những người trong cuộc cho đến những người thích ăn cơm nhà gác ngà voi như tôi (!) là đối với những việc như thế này, ngay cả khi đơn được cứu xét và Liên Hiệp Quốc ra quyết định tuyên bố Việt Nam đã vi phạm những điều lệ căn bản nhất về nhân quyền thì cuối cùng đấy cũng chỉ là những lời ... tuyên bố.<br />
Và không một ai có thêm được quyền gì để bắt Việt Nam phải làm thế này thế nọ. Kể cả Liên Hiệp Quốc. Hay Mỹ Quốc.<br />
Ðây thật sự chỉ là về vấn đề nguyên tắc, xác nhận một sự việc và liên quan đến sự thuyết phục nhiều hơn là tố tụng và chế tài của một tòa án quốc tế. Ðơn giản là vì Hội Ðồng Nhân Quyền (Human Rights Commission) không phải là một tòa án như Tòa Án Hình Sự Quốc Tế (International Criminal Court) và vì vậy nó cũng chẳng có một quyền lực gì ngoại trừ quyền đại diện cộng đồng quốc tế (the international community) lên tiếng về những vi phạm nhân quyền của các nước thành viên.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Ðiều thứ hai tôi nghĩ cũng khá quan trọng là đối với những ai muốn hiểu rõ hơn về các thủ tục tố tụng (complaint procedure), các bạn cũng cần biết ý nghĩa của từng sự việc và thủ tục. Những đơn khiếu kiện nộp lên các Báo Cáo Viên Ðặc Biệt (Special Rapporteur) hoặc Ủy Ban Hành Ðộng (Working Group) chính thức được gọi là 'communication' mà trong cuộc sống hằng ngày chúng ta có thể hiểu nó nôm na bằng tiếng Anh là 'complaint'.<br />
Nhưng chữ 'complaint' này riêng nó cũng có nhiều nghĩa trong tiếng Anh nên sau khi đắn đo khá lâu và tra dò một số tự điển (kể cả online), tôi đã tạm dịch chữ 'communication' này sang thành 'khiếu kiện'. Vì nó mang cả hai tính chất ấy: nửa khiếu nại, nửa kiện tụng!<br />
Chỉ 'nửa khiếu nại' vì nó không đơn thuần liên quan đến một vấn đề nội bộ (internal) có thể cùng nhau giải quyết mà là một vấn đề quốc tế liên quan đến Liên Hiệp Quốc và các văn bản, luật lệ quốc tế.<br />
Nhưng chỉ 'nửa kiện tụng' vì ngay cả khi cãi thắng thì cũng chẳng có tòa án nào có quyền ra lệnh bắt Việt Nam phải bồi thường thiệt hại cho những nạn nhân đã và đang bị họ đàn áp! Nếu chính phủ Việt Nam cứ tiếp tục có những hành động ngang ngược bất chấp những lời tuyên bố chính thức của Hội Ðồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc thì ... mình cũng phải chịu thôi.</p>

<p>Cái khó là ở chỗ đó.<br />
Nhưng điều thứ ba mà tôi muốn chia sẻ với các bạn là tin vui. It's good news. Ðối với những hồ sơ nộp lên cho Năm Báo Cáo Viên Ðặc Biệt mà tôi đã nhắc đến trong bài viết vừa qua, việc các nước thành viên có hay chưa có ký kết những quy ước quốc tế không thành vấn đề. Ðiều này có nghĩa là ngay cả khi Việt Nam chưa ký kết vào Quy Ước về Tra Tấn và Sự Ðối Xử hoặc Các Hình Phạt Dã Man, Bất Nhân hoặc Hạ Nhục (Convention Against Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment) thì Báo Cáo Viên Ðặc Biệt phụ trách về vấn đề này vẫn có thể tiến hành điều tra nếu như có người nộp hồ sơ khiếu kiện về việc anh Trần Huỳnh Duy Thức vừa qua đã cho là anh bị bức cung trong lúc anh đang bị giam giữ.<br />
Ðọc đến đây cũng có thể có một số người thắc mắc tại sao tôi cần dài dòng đến như vậy? Xin thưa câu trả lời đó là vì tôi muốn giải thích cặn kẽ để chúng ta ai cũng có thể hiểu rõ điều mà chúng ta đang muốn thực hiện trước khi bắt tay vào việc. Ðể tránh hiểu lầm. Cũng như để tránh tình trạng tạo 'hy vọng giả tạo' mà trong tiếng Anh gọi là 'false hope'.<br />
Mặc dù chính tôi đây rất ghét câu nói này vì nó đã từng được lập đi lập lại rất nhiều lần trong suốt thời gian tôi đi tranh đấu cho vấn đề tỵ nạn ở Phi Luật Tân. Gặp người ghét việc làm của tôi cũng cho là 'false hope'. Gặp Cao Ủy Tỵ Nạn cũng cho là 'false hope'. Gặp các nhân viên ngoại giao, Bộ Di Trú cũng cho là 'false hope'. Gặp người bi quan cũng cho là vậy. Thậm chí gặp một số bạn bè thân quen cũng cho là vậy mặc dù vì họ mến mình nên không tiện nói ra.<br />
Nhưng 'false' là gì? Ðối với tôi, một khi đã nói đến hai chữ 'hy vọng' là không có 'true' và cũng chẳng có 'false'. Còn nhớ những lần họp mặt với đồng bào tỵ nạn trong trại hay ở văn phòng Manila, điều duy nhất mà tôi luôn nhắc đến khi đi tranh đấu để thay đổi chính sách của các nước là 'chín mất, một được'. Thấy là thua rồi đó. Nhưng có làm còn hơn không!</p>

<p>OK. Dài dòng văn tự như thế tôi nghĩ đã tạm đủ. Bây giờ tôi xin liệt kê ra những chi tiết mà bạn cần phải trình bày lên các Báo Cáo Viên Ðặc Biệt liên quan đến những nạn nhân mà bạn muốn thay mặt khiếu kiện.<br />
Có tất cả sáu phần (sections) mà các đơn khiếu kiện (communication) thường phải kê khai đầy đủ và mạch lạc.</p>

<p>•	Phần I: Identification of the Victim (ID của Nạn Nhân). Ðây là phần khai lý lịch cho người mà bạn muốn thay mặt khiếu kiện. Nạn nhân tên họ là gì, sinh năm nào, tình trạng gia đình ra sao. Học vấn. Việc làm. Bạn khai càng đầy đủ và chính xác thì càng tốt cho đơn khiếu kiện.<br />
•	Phần II: Status of the Victim in Relation to the Theme Raised. Ðây là phần bạn cần cho biết tại sao nạn nhân liên quan đến chủ đề mà Báo Cáo Viên được giao phó. Thí dụ trong trường hợp của Cha Lý thì bạn cần cho biết tại sao cha liên quan đến chủ đề tự do tôn giáo mà Báo Cáo Viên Ðặc Biệt về Tự Do Tôn Giáo là nơi mà bạn gửi đơn khiếu kiện đến.<br />
•	Phần III: Violations Committed Against the Victim. Ðây là phần bạn liệt khai đầy đủ những vi phạm mà nạn nhân đã phải trải qua. Càng đầy đủ, chi tiết càng tốt. Vi phạm xảy ra khi nào? Ở đâu? Trong tình trạng nào? Có chứng cớ hay không như các thông cáo của tòa đại sứ, báo chí phỏng vấn gia đình các nạn nhân?<br />
•	Phần IV: Action by the Authorities. Ðây là nơi bạn ghi rõ những hành động vi phạm do ai thực hiện. Cá nhân hay đại diện cho chính phủ? Và những hành động vi phạm đó liên quan gì đến chủ đề mà bạn đang đề cập. Thí dụ nếu như bạn làm đơn cho Luật Sư Lê Công Ðịnh để gửi cho Báo Cáo Viên Ðặc Biệt về Tình Trạng của Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền (Special Rapporteur on the Situation of Human Rights Defenders) thì bạn có thể ghi rõ là quyền tự do tư tưởng và hội họp của Ðịnh đã bị vi phạm, quyền gặp luật sư bào chữa đã bị vi phạm, quyền phải có đủ thời gian để hiểu rõ về hồ sơ bào chữa đã bị vi phạm, v.v...<br />
•	Phần V: Link Between the Violations and the Theme Raised. Ðây là phần cuối cùng trong hồ sơ mà bạn cần phải chứng minh đó là sự liên quan giữa sự vi phạm và chủ đề. Trong phần này bạn có thể dùng những quyết định hoặc tiền lệ của Liên Hiệp Quốc từng khẳng định về chủ đề này để biện minh cho lập luận của bạn. Bạn có thể dùng những bản báo cáo thường niên của Hội Ðồng Nhân Quyền, của các Báo Cáo Viên khác hoặc các qui ước quốc tế liên quan.<br />
Nếu như năm điều khoản trên được bạn kê khai đầy đủ (mà không cần phải theo một thủ tục, đơn xin nhất định nào cả), chỉ cần bạn khai thêm về lý lịch cá nhân của bạn (tên họ, địa chỉ liên lạc, nghề nghiệp và chức danh) là bạn có thể gửi thẳng về Báo Cáo Viên Ðặc Biệt liên quan đến vấn đề bạn khiếu kiện.<br />
Dĩ nhiên trong phần cuối cùng bạn cũng nên nhớ ghi là bạn muốn Báo Cáo Viên làm gì. Ðó là điều tra về vấn đề Việt Nam đã vi phạm nhân quyền và lên tiếng về chủ đề này. Chỉ cần có thế là đủ. Ðừng đòi hỏi nhiều quá hoặc ‘mạnh miệng’ nhiều quá vì nó không cần thiết và cũng không liên quan đến nhiệm vụ của họ.<br />
Thế nhé. Bài viết đã dài. Ðêm cũng đã khuya. Hẹn gặp lại lần sau tôi sẽ cho các bạn biết địa chỉ liên lạc và những thủ tục tố tụng khác.<br />
Happy 'communicating' everyone!</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Alzheimer &amp; Mắt</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/alzheimer_mt.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1856" title="Alzheimer &amp; Mắt" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1856</id>
    
    <published>2010-02-26T06:00:22Z</published>
    <updated>2010-02-26T06:02:55Z</updated>
    
    <summary>Sophie Đào Kiều Liên, O.D. Hiện nay tại Hoa Kỳ có khoảng 5.3 triệu người mắc hội chứng bệnh Alzheimer. Chúng ta thường nghĩ tới Alzheimer như một chứng bệnh làm suy giảm trí nhớ của con người. Tuy nhiên,...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0222-02-alzheimers.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0222-02-alzheimers.jpg" width="345" height="345" align="left" hspace="10" /><strong>Sophie Đào Kiều Liên, O.D.</strong></p>

<p>Hiện nay tại Hoa Kỳ có khoảng 5.3 triệu người mắc hội chứng bệnh Alzheimer. Chúng ta thường nghĩ tới Alzheimer như một chứng bệnh làm suy giảm trí nhớ của con người. Tuy nhiên, căn bệnh Alzheimer không chỉ làm ảnh hưởng tới sự hoạt động của não bộ, mà còn làm suy yếu đôi mắt của người bệnh vì bệnh Alzheimer làm chết tế bào võng mạc trong mắt. Những tế bào trong mắt sẽ bị chết từ 10 năm đến 20 năm trước khi những triệu chứng của bệnh Alheimer xuất hiện. Vì vậy những nhà khoa học đề nghị rằng đây là một cách để tìm ra những người sẽ mắc bệnh Alzheimer trong tương lai.  <br />
Hơn 60% những người mắc bệnh Alzheimer sẽ bị tác động bởi một trong bốn loại: sự di động (motion), chiều sâu (depth), màu sắc (color), và sự tương phản(contrast). Và cũng như những căn bệnh khác, tùy theo mức độ ảnh hưởng, sự nghiêm trọng sẽ thay đổi tùy theo hiện trạng của người bệnh.</p>

<p>Năm 1999, bác sĩ Charles Duffy và Sheldon Tetewsky của Đại học Rochester Center for Visual Studies đã công bố bản nghiên cứu về “motion blindness.”. Để giải thích chính xác về hiện tượng này xin dùng một ví dụ cụ thể: Với người bình thường, khi nhìn cử động giơ cánh tay của người khác, họ sẽ thấy cử động đó diễn ra rất nhẹ nhàng và suôn sẻ. Nhưng với người bệnh Alzheimer, họ sẽ thấy cử động giơ tay xảy ra không liên tục mà từng nấc một, từ dưới lên trên (like a series of still frames). Hai vị bác sĩ nói trên giả định rằng chính bởi tầm nhìn mang tính chất gập ghềnh, nên người bệnh dễ bị bối rối và bị lạc ngay cả khi họ đi đến những chỗ quen thuộc.<br />
Bên cạnh viêc bị mất thị giác lưu động, người bệnh cũng có thể bị rối loạn tầm nhìn về chiều sâu. Chẳng hạn như một tấm thảm màu đậm trên sàn nhà, đối với ngừơi bệnh Alzheimer, họ sẽ thấy tấm thảm như một lỗ đen trên sàn nhà. <br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Một cách tự nhiên, khả năng nhìn nhận màu sắc cũng sẽ bị ảnh hưởng theo tuổi tác, nhưng đối với những người bệnh Alzheimer, tình trạng này diễn ra trầm trọng hơn. Những màu bị ảnh hưởng nhiều nhất là  màu xanh lơ (blue) và tím. Nếu quý vị có thân nhân bị bệnh Alzheimer nên nhớ là với họ màu xanh (blue), xanh (blue-green) và xanh-tím (blue-violet) đều giống nhau. Người bệnh Alzheimer thấy màu đỏ dễ dàng hơn. Vì vậy, quý vị nên thay đổi cấu trúc và màu sơn của ngôi nhà để giúp đỡ những bệnh Alzheimer hòa nhập với cuộc sống. Ví dụ như thay đổi màu sơn của hành lang và cầu thang để giúp người bệnh nhận biết và di chuyển dễ dàng. Bên cạnh đó, trong những bữa ăn, các món ăn nên được đựng trong những chiếc chén hoặc dĩa có màu sắc tương tự như màu đỏ để giúp người bệnh nhận ra được những thức ăn trên bàn.<br />
Người bệnh Alzheimer không nhận biết được sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối cho nên quý vị nên thay đổi những loại đèn trong tư gia. Chẳng hạn như nên có đèn để bàn và đèn trên trần nhà. Buổi chiều quý vị nên kéo màn xuống để chống choá. Ngoài ra, quý vị cũng nên đặt những tấm thảm có màu sắc tương phản nhau trước cửa nhà hoặc cửa phòng và ngay chỗ cầu thang để họ nhận biết được sự thay đổi.</p>

<p>Mặc dù chúng ta không thể nào ngăn chặn được sự lão hóa và những bệnh tật đi kèm theo, thì hy vọng bài viết này sẽ giúp những vị nào có thân nhân bị bệnh Alzheimer biết cách săn sóc để mang lại cuộc sống thoải mái hơn cho người bệnh.</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Invisible Among the Dispossessed: Internally Displaced Persons</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/invisible_among_the_dispossess.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1855" title="Invisible Among the Dispossessed: Internally Displaced Persons" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1855</id>
    
    <published>2010-02-26T05:55:17Z</published>
    <updated>2010-02-26T05:59:26Z</updated>
    
    <summary>Andrew Lam New America Media After the devastating earthquake that killed more than 200,000 people in Haiti, the island nation has been more or less adopted by the world community. While the hundreds of thousands who subsist on hand outs...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0222-01-A_Refugee_Camp_in_Darfur.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0222-01-A_Refugee_Camp_in_Darfur.jpg" width="364" height="273" align="left" hspace="10" /><strong>Andrew Lam</strong><br />
<em>New America Media</em><br />
After the devastating earthquake that killed more than 200,000 people in Haiti, the island nation has been more or less adopted by the world community. While the hundreds of thousands who subsist on hand outs and live in tents cannot depend on their own government, they can at least expect the world to continue to provide aid, and Haiti itself is receiving donations and funds from all over the world. Equally important, it has world sympathy and attention.<br />
Usually this is not the case. For among the world’s dispossessed there’s a sub-group of people rarely addressed by the global community, but whose numbers are growing by leaps and bounds: the internally displaced. No legal definition exists for them. While a refugee who fits the strict definition given by the Geneva Convention is, at least in principle, provided some legal protection, such as the right to food and shelter and the freedom to practice his religion, an internally displaced person is virtually invisible, his story never told, and his rights nonexistent. <br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>A United Nations report “Guiding Principles on Internal Displacement” defines internally displaced persons (IDP) as “persons or groups of persons who have been forced or obliged to flee or to leave their homes or places of habitual residence, in particular as a result of or in order to avoid the effects of armed conflict, situations of generalized violence, violations of human rights or natural or human-made disasters, and who have not crossed an internationally recognized state border.” <br />
It is the "natural or human-made disasters" part of the UN definition – which itself is not legally binding - that makes the number difficult to quantify and monitor. Do the 100 million or so roaming Chinese within the country because of industrial pollution that’s devastated their agricultural land or displacement by a government building project count as refugees? And what do we know about the number of Burmese displaced by Hurricane Nagis? Internally displaced persons often suffer more than refugees, for along with being forced to flee, they fail to cross an international border and thereby don’t legally qualify as refugees. Instead of receiving international protection and capturing media coverage, many remain invisible and are often subjected to abuse within their own country. When their government is uncaring or fails to protect them, and, as in the case of Myanmar, refuses foreign aid and restricts the international media, very little protection for IDPs can be had. </p>

<p>The internally displaced can be found in more than two dozen countries around the world. There are 2 million of them in Colombia, half a million in the Ivory Coast, more than 3 million in Pakistan, just to name a few countries. And the numbers add up. According to the UNCHR 2009 annual report there are 42 million uprooted people in the world. The total includes 16 million refugees and asylum seekers and 26 million uprooted people within their own countries. But some organizations estimate that the actual number of IDP is easily twice the number of internationally recognized refugees, if not triple that amount. The figure can fluctuate due to, for example, the sudden outbreak civil war or a natural disaster such as an erupting volcano, tsunami or earthquake.<br />
Distributions of food and medicine vary from place to place, and IDP protection depends on where they find themselves and which country they are in. Haiti is but a quick jump over from the United States. Food and supplies and media coverage came relatively quickly – if chaotically - for earthquake victims. But after five years of civil war in Darfur, hundreds of villages have been destroyed, 400,000 have died, and 2.2 million are displaced and facing starvation and ongoing violence. It's a humanitarian crisis in which the international response is shockingly slow and ineffectual, and world attention is sporadic. And where’s the limelight for the millions displaced in The Democratic Republic of Congo, where 45,000 people continue to die each month, and nearly 6 million people have died from long drawn out war and famine? </p>

<p>Refugees and IDP are essentially the same. Both groups are coerced or compelled to flee in fear for their lives and security, but those who crossed internationally recognized state borders are entitled to systematic protection and assistance under existing international treaties, while those who don’t are entitled to little and remain cursed with invisibility.<br />
CNN anchor Anderson Cooper recently wrote in his blog that he cried in Haiti while reporting on the devastation in Port-au-Prince. Alas, there aren’t enough Anderson Coopers to cry in the places in which the number of the dispossessed keeps growing. They have no protection and little assistance, and they have no celebrity-journalist to cry over their misfortune. <br />
Three decades ago, Pope John Paul II called the plight of refugees "the greatest tragedy of all human tragedies" and "a shameful wound of our time." In the 21st century, that wound has festered and gangrened. How effectively we address it will largely determine the future of our global society. For the plight of all refugees should challenge our conscience, as silence and indifference constitute the sin of omission.</p>

<p><em>Andrew Lam is editor of New America Media and the author of <a href="http://www.amazon.com/gp/product/1597140201/ref=s9_simx_gw_s0_p14_i1?pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&pf_rd_s=center-2&pf_rd_r=03ANSZFCBRXHPT6JS1T7&pf_rd_t=101&pf_rd_p=470938631&pf_rd_i=507846">Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora.</a> His next book is "East Eats West: Writing in Two Hemispheres, due out in September, 2010. <br />
</em><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Chúc Tết Canh Dần - 2010</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/chuc_tt_canh_dn_2010.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1854" title="Chúc Tết Canh Dần - 2010" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1854</id>
    
    <published>2010-02-16T03:03:17Z</published>
    <updated>2010-02-16T03:06:47Z</updated>
    
    <summary></summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Events" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0212-04-chuc tet.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0212-04-chuc%20tet.jpg" width="640" height="410" /></p>]]>
        
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Một Năm Cộng Đồng San José</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/mt_nm_cng_ng_san_jose.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1853" title="Một Năm Cộng Đồng San José" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1853</id>
    
    <published>2010-02-16T02:51:53Z</published>
    <updated>2010-02-16T03:00:43Z</updated>
    
    <summary>Đức Hà OneViet.com Cũng như mọi năm và cả nhiều năm sắp tới, người Việt Vùng Vịnh luôn có những bước đột phá đặc trưng đầy ấn tượng và nhờ vậy đã có những đóng góp vô giá vào di...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0212-03-Kyduyen15.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0212-03-Kyduyen15.jpg" width="355" height="258" align="left" hspace="10"/><strong>Đức Hà</strong><br />
<em>OneViet.com</em></p>

<p>Cũng như mọi năm và cả nhiều năm sắp tới, người Việt Vùng Vịnh luôn có những bước đột phá đặc trưng đầy ấn tượng và nhờ vậy đã có những đóng góp vô giá vào di sản phong phú của thủ phủ Thung Lũng Điện Tử. Kiểm điểm lại một năm qua người ta thấy những sự kiện nổi bật như:</p>

<p>•	Thứ Ba 03 tháng Ba đánh dấu sự thất bại không lường trước trong bầu cử bãi nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn. Với 5,150 chữ ký thu thập được khi nạp hồ sơ cho City Clerk, phe bãi nhiệm dường như nắm chắc phần thắng trong tay. Nhưng sau đó với kết quả No: 7,270 phiếu, Yes: 5,897 phiếu, Madison Nguyễn tiếp tục ngồi ghế đại diện Khu Vực 7 cho đến hết năm nay. Chi phí tổng cộng cho cuộc bầu cử đặc biệt, vận động bãi nhiệm và chống bãi nhiệm lên đến xấp xỉ 1 triệu đô và rất nhiều nhiều công sức. Tất cả những xáo trộn – kể cả biểu tình tuyệt thực, xuống đường tuần hành đều phát xuất từ một từ rất nhỏ “Little or No Little” trong danh xưng đặt cho một khu vực đông người Việt tại San Jose và bột phát thành một chuyện rất không nhỏ. Lãng phí không cần thiết vì đằng nào nhiệm kỳ của đại diện Khu Vực 7 cũng kết thúc năm nay. Và cộng đồng vốn đã không gắn bó lại càng thêm không gắn bó trong đấu tranh. Với cuộc tranh cử sơ bộ dự trù ngày 08 tháng Sáu, 2010 để chọn các chức vụ thị trưởng, đại diện các đơn vị 1, 3, 5, 7 và 9 thì chắc chắc cư dân San Jose sẽ còn nhiều cơ hội để bàn … ra.<br />
•	Chúa Nhật 10 tháng Năm, cảnh sát San Jose bắn tử thương Daniel Phạm, 27 tuổi, có lịch sử bệnh án tâm thần. Lúc đó Daniel đang cầm dao trong tay đe dọa tính mạng của người anh ruột. Sau cuộc biểu tình thắp nến đòi hỏi công bằng cho Daniel tại tiền đình Quận Hạt Santa Clara, và vận động của nhiều tổ chức bênh vực người thiểu số, cuối cùng đoạn băng ghi âm cuộc điện đàm 911 khi người nhà và hàng xóm gọi cảnh sát đến giúp giải cứu được chính quyền cho công bố. Cú hích có được sau vụ Bích Câu năm 2003 không tái diễn cho vụ Daniel Phạm. Quả thật là có bùng nhanh, nhưng vì năm phe bẩy phái bốn ý kiến nên xẹp và xù êm.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>•	Không đầy bốn tháng sau, cảnh sát San Jose lại bị cáo buộc sử dụng vũ lực quá đáng khi trấn áp một sinh viên Việt, 20 tuổi, học tại San Jose State University. Thứ Năm 03 tháng Chín, Hồ Quang Phương và bạn cùng phòng có lời qua tiếng lại trong bếp nhà trọ. Theo lời kể, Phương có nói lời hăm dọa bông đùa nhưng người kia tưởng thật và gọi cảnh sát. Phúc trình của cảnh sát cho hay tại hiện trường nhân viên công lực đã gặp khó khăn khi không được sự hợp tác của Phương – tức là chống cự. Cảnh sát phải đấm đá, dùng dùi cui và súng điện. Trong lúc hai bên xô xát người thứ ba dùng di động và thâu hình. Đoạn video được chuyển cho luật sư Nguyễn Hoàng Duyên và được báo Mercury News phổ biến 24 tháng Mười. Ngày 27 tháng Mười, biểu tình đòi hỏi công bằng tại tiền đình San Jose City Hall với nhiều hội đoàn tham gia. Tuy nhiên vì Hồ Quang Phương là một du sinh đến từ TP/Hồ Chí Minh - theo báo Mercury News, nên anh cũng được sự can thiệp của Tổng Lãnh Sự Quán VN ở San Francisco. Thế nên câu chuyện khởi đi bằng đòi hỏi công bằng lẽ phải, bênh người yếu thế trước sức mạnh của vủ lực lại trở nên rắc rối và tế nhị: dị ứng chống Cộng. Dù thế nào đi nữa Phương không thể không bị gán vào thành phần COCC, ăn trên ngồi chốc, hống hách từ trong nước khi ra nước ngoài quen thói, thế là vụ việc bùng nhanh và xẹp còn nhanh … bạo. Không lâu sau, ông Rob Davis có bức thư ngỏ gởi cộng đồng Việt trong đó ông nhấn mạnh rằng “Quý vị hãy tin chắc rằng cá nhân tôi và Sở Cảnh Sát cam kết làm tất cả những gì có thể để củng cố mối dây liên lạc, cuộc đối thoại và sự tôn trọng giữa Sở Cảnh Sát và cộng đồng của quý vị. Cùng sát cánh với nhau, chúng ta có thể giúp đảm bảo rằng San Jose tiếp tục là thành phố chúng ta đều muốn sinh sống, làm việc và vui chơi.” Điều này không thể và không bao giờ xảy ra đối với ngành công an trong nước.<br />
•	Thứ Bẩy 15 tháng Mười Một, khai mạc ngày hội Meet Vietnam ở San Francisco. Chương trình kéo dài hai ngày bao gồm triển lãm, hội thảo, văn nghệ chủ yếu là kêu gọi đầu tư vào VN. Nếu Meet Vietnam được sự hoan hỉ của Việt kiều tịch Mỹ nhưng yêu quê hương thì lại đối diện với sự chống đối như thường lệ của “khúc ruột ngàn dặm.” Tuy nhiên sự va chạm giữa một vài người trong nhóm biểu tình và một ký giả cùng với nhiếp ảnh viên của một tuần báo ở San Jose đã trở thành điểm (cực) nóng. Có lẽ là nóng hơn cả những gì diễn ra bên trong tòa nhà City Hall của Thành Phố San Francisco vì ngôn ngữ cùng hành động do những người này sử dụng đạt đến mức tuyệt hảo, rất đáng biểu dương và tiếp tục phát huy.<br />
Thứ Sáu 29 tháng Giêng, 2010 người đứng đầu sở cảnh sát SJPD, Rob Davis loan báo bổ nhiệm Đại Úy Phan S. Ngô, là một trong bốn người giữ chức vụ phó cảnh sát trưởng. Ông Ngô, 43 tuổi được đề cử phụ trách bộ phận dịch vụ kỹ thuật (Bureau of Technical Services) tại bộ tư lệnh <a href="http://www.sjpd.org/" target="_blank">SJPD</a>. Ông Ngô là người gốc Việt đầu tiên nắm giữ chức vụ phó cảnh sát trưởng và cũng là người Việt mang cấp bậc cao nhất trong ngành cảnh sát Mỹ. Ông gia nhập cảnh sát từ 1989 và được thăng cấp đại úy đầu năm 2008. <br />
Một đôi trai tài gái sắc - không phải cư dân San Jose, nhưng sự hiện diện thường xuyên của họ tại thành phố này khiến họ trở nên gần gũi như người láng giềng Vùng Vịnh. Vì là hàng xóm nên chuyện họ có ngủ chung giường hay không trở thành câu chuyện xì xào hàng ngày. Ngày 03 tháng Mười Hai, 2008 MC Kỳ Duyên loan báo chia tay với Trịnh Hội sau khi người chồng luật sư học giỏi đẹp trai về đóng phim ở VN. “Sau bốn năm gắn bó, xin chân thành thông báo chúng tôi đã cùng nhau quyết định chấm dứt cuộc sống hôn nhân. Đây thật sự là một quyết định khó khăn nhất mà cả hai phải thực hiện, nhất là nó liên quan đến hai đứa con,” Kỳ Duyên viết trong forum. Ít lâu sau người ta được cô chia xẻ vài suy nghĩ về tình yêu qua bài viết “Một Bài Học Về Tình Yêu” trên trang nhà <a href="http://kyduyenhouse.com/" target="_blank">http://www.kyduyenhouse.com</a> trong đó cô đưa ra hai giải pháp để đạt tình yêu vĩnh cửu (sic). Trích đoạn: <em>1. “Có lẽ điều đầu tiên tôi học được (và chắc không phải là điều “quý giá nhất”) là “love is not enough.” Có nghĩa là tình yêu một mình không đủ để đưa đến cuộc hôn nhân thành công. Thành công theo định nghĩa của tôi là mình sống hạnh phúc trong hôn nhân. Mình ở với người đó không phải vì bổn phận, con cái, tiền bạc, xã hội, gia đình, lễ giáo…v.v. nhưng vì người đó là nửa phần hồn của mình, là người bạn tri kỷ, là nơi để mình quay về và nương tựa. Một người hiểu mình sâu sắc để mình có thể trò chuyện, thủ thỉ, tâm sự, chia sẻ, cười đùa và nhất là cho mình cảm thấy mình được nâng niu, quý trọng và yêu thương.” 2. “Nhưng nếu hai người cùng yêu nhau, cùng là người tốt mà còn chưa đủ để đưa tới cuộc hôn nhân thành công thì thế nào mới đủ? Theo tôi, và đây là bài học thứ nhì (khá “quý giá”), là chúng ta cần thêm sự hiểu biết về tâm lý, vai trò vợ chồng và cách ứng xử trong quan hệ lứa đôi - tiếng Việt nói dài dòng vì tôi không biết dịch chính xác, tiếng Anh gọi là ‘relationship skills.’Đối với Kỳ Duyên bài học quý giá nhất là yêu không chưa đủ, mà tình yêu (tình vợ chồng, tình con cái) cần thêm sự hiểu biết và công phu rèn luyện, như bao việc làm khác, để được thành công.”</em> Vấn đề đặt ra ở đây là nếu áp dụng đúng bài bản bài học tình yêu vĩnh cửu này thì liệu luật sư ly dị có mất “gióp” chăng?<br />
•	Cũng chuyện tình duyên thì không thể không nhắc đến cuộc tình của tài tử Đơn Dương, trước đây là cư dân San Jose – nay thì như mọi người đều biết, đang vui với Hạnh Phúc (ước) tại Houston. Xì-căng-đan Đơn Dương - Phương Liên bắt nguồn từ đơn thưa cáo buộc ông Dương đã quay phim sex, tống tiền bà P.L. lên đến hàng trăm ngàn đô.Trong cuộc họp báo ngày 08 tháng Ba, 2009 ông Dương khẳng định không hề quay phim sex, và không dùng phim sex để tống tiền bạn gái cũ, là điều mà phía nguyên cáo phát đơn kiện năm 2007. Đơn Dương bị tòa Fairfax ở Virginia xử khiếm diện và đòi bồi thường $200.000.00 cho vụ án đã được bên nguyên bãi nại trước đó. Đến tháng Bẩy ông Dương ra thông báo cho biết án lệnh xử khiếm diện đã bị hủy bỏ và tòa chấp nhận đơn chống án. Thông báo kết luận: “Diễn tiến vừa qua chứng tỏ rằng các mưu kế nhằm lợi dụng thủ tục tố tụng đã thất bại khi phải đối chứng với sự thật và lý lẽ hợp pháp.” Không thấy bên nào đưa ra bài học kinh nghiệm, nhưng chắc hẳn là đắt giá vì lên đến hàng trăm ngàn đô.</p>

<p>Với bao cảnh hỉ nộ ái ố tràn đầy trong năm Kỷ Sửu vừa qua thì đó cũng là cơ sở đảm bảo năm Canh Dần sắp tới đây nhiều điều mới lạ. Tất nhiên là phải ly kỳ, hoành tráng và “hot.”</p>

<p><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Việt Nam và Liên Hiệp Quốc</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/vit_nam_va_lien_hip_quc.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1852" title="Việt Nam và Liên Hiệp Quốc" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1852</id>
    
    <published>2010-02-16T02:46:24Z</published>
    <updated>2010-02-16T02:50:26Z</updated>
    
    <summary>Trịnh Hội Chỉ trong vòng gần ba tháng vừa qua, có thể nói Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã cho vào tù ngồi hầu hết những người bất đồng chính kiến với họ. Từ Bắc đến Nam. Từ già đến...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0212-02-humanrights.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0212-02-humanrights.jpg" width="360" height="356" align="left" hspace="10" /><strong>Trịnh Hội </strong></p>

<p>Chỉ trong vòng gần ba tháng vừa qua, có thể nói Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã cho vào tù ngồi hầu hết những người bất đồng chính kiến với họ. Từ Bắc đến Nam. Từ già đến trẻ. Không ai được tha. Cũng chẳng ai dám thưa ngược lại họ. Cho dù họ có nhẫn tâm thế nào. Hoặc ngang ngược thế nào. Ngay chính cha mẹ, vợ chồng của các nạn nhân cũng chỉ có thể thốt lên, “ở Việt Nam mình nó như vậy thì cũng phải chấp nhận thôi.”<br />
Thế nhưng nếu như đối với bạn điều đó “không thể chấp nhận được” thì bạn nghĩ bạn sẽ làm gì?<br />
Cũng có thể đối với những người đang ở Việt Nam thì ... khó thật. Việc nhà thường luôn nặng hơn việc nước. Và việc quốc gia thường chỉ là việc đại sự ai không có phận sự xin miễn vào. Nếu không muốn bị chó cắn!<br />
Nhưng ở hải ngoại thì nó lại ngược lại. Việc nhà thường không bị ảnh hưởng sâu đậm vì việc nước. Và hơn thế nữa việc đại sự nếu ai muốn gánh vác thì xin cứ tự nhiên vào. Nếu bạn không biết rõ đường đi nước bước thì chính chính phủ sẽ tìm cách chỉ vẽ cho bạn. Ngay cả khi bạn muốn thưa họ ra Liên Hiệp Quốc vì tội không thực thi các quy ước quốc tế mà họ đã từng ký giấy cam kết.<br />
Ðiều đáng tiếc là hiện nay chính phủ Việt Nam trông có vẻ như chưa có đủ can đảm để chỉ dạy cho con dân họ làm thế nào để có thể thưa ngược lại họ.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Vì vậy nhân dịp này tôi cũng xin mạn phép liệt kê dưới đây một số thủ tục tố tụng quốc tế mà ai còn quan tâm đến đất nước Việt Nam, đến những người tù lương tâm đều có thể tự làm hồ sơ và nộp lên cho Liên Hiệp Quốc phân xử. Bất kể là bạn ở hải ngoại hay ở Việt Nam. Bạn là người quen, hay không quen với bị cáo, hay chỉ là đại diện cho một cá nhân nào đó. Hoặc một hội đoàn nào đó. Bất kể. Ðiều duy nhất đòi hỏi ở bạn là một số kiến thức căn bản. Và điền đơn trả lời đầy đủ những câu hỏi được đưa ra. Chỉ có thế thôi bạn ạ. Chúng ta bắt đầu nhé:</p>

<p>Hiện nay Liên Hiệp Quốc (thường được viết tắt bằng tiếng Anh là 'the UN') có tất cả là 192 thành viên quốc gia. Ðây là tổ chức quốc tế lớn nhất và có nhiều quyền hạn nhất trong tất cả mọi vấn đề liên quan đến chính sách cũng như luật lệ quốc tế mà những quốc gia thành viên (state members) khi gia nhập đã cam kết sẽ thực hiện.<br />
Ðối với vấn đề tỵ nạn thì có Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc mà ai đã từng ở qua các trại tỵ nạn đều biết rõ, đó là UNHCR viết tắt cho chữ United Nations High Commissioner for Refugees. Ðược phát bánh kẹo cũng là từ văn phòng này. Ðược cho đi định cư ở đâu cũng phải qua văn phòng này. Có thể nói Văn Phòng Cao Ủy là nơi có nhiều quyền hạn nhất trong trại.<br />
Ðối với vấn đề nhân quyền theo cơ cấu tổ chức hiện tại thì cũng thế. Chúng ta cũng có Văn Phòng Cao Ủy cho Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc (Office of the High Commissioner for Human Rights) mà theo đó, Văn Phòng này có quyền cứu xét tất cả mọi đơn kiện từ bất cứ cá nhân nào liên quan đến bất kỳ quốc gia nào trên thế giới bị cho là đã có những hành động đàn áp dân chủ, nhân quyền. Thí dụ như Việt Nam.<br />
Cũng cần biết đây là một trong những cải tổ quan trọng nhất của Liên Hiệp Quốc trong những năm vừa qua về vấn đề nhân quyền. The Human Rights Council mà ta có thể tạm dịch là Hội Ðồng Nhân Quyền chỉ vừa được thành lập vào năm 2006 để có thể đại diện Văn Phòng Cao Ủy trực tiếp nhận đơn từ những người dân hoặc các tổ chức dân sự phi chính phủ muốn nộp đơn kiện nhà cầm quyền đương thời.</p>

<p>Nhưng nếu nói đến hai chữ nhân quyền thì có lẽ ai cũng biết đây là một vấn đề bao hàm khá nhiều hình thức cũng như sự vi phạm. Vì vậy Hội Ðồng Nhân Quyền cũng đã chia ra từng lãnh vực cho mỗi Ủy Ban Hành Ðộng (Working Group) hoặc Báo Cáo Viên (Special Rapporteur) đặc trách cho từng vấn đề một. Và sau một thời gian nghiên cứu, đây là những nơi mà tôi biết bạn nên nộp đơn vào nếu như bạn muốn họ tiến hành điều tra những vi phạm nhân quyền của quốc gia Việt Nam:</p>

<p>•	Special Rapporteur on the Promotion and Protection of the Right to Freedom of Opinion and Expression (Báo Cáo Viên Ðặc Biệt Khuyến Khích và Bảo Vệ Tự Do Tư Tưởng và Ngôn Luận).<br />
•	Special Rapporteur on Freedom of Religion and Belief (Báo Cáo Viên Ðặc Biệt về Tự Do Tôn Giáo và Tín Ngưỡng).<br />
•	Special Rapporteur on the Situation of Human Rights Defenders (Báo Cáo Viên Ðặc Biệt về Tình Trạng của Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền).<br />
•	Special Rapporteur on the Independence of Judges and Lawyers (Báo Cáo Viên Ðặc Biệt về Sự Ðộc Lập của Quan Tòa và Luật Sư).<br />
•	Special Rapporteur on Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment (Báo Cáo Viên Ðặc Biệt về Tra Tấn và Sự Ðối Xử hoặc Những Hình Phạt Dã Man, Bất Nhân hoặc Hạ Nhục).<br />
•	Working Group on Arbitrary Detention (Ủy Ban Hành Ðộng về Bắt Bớ và Giam Cầm Vô Cớ).</p>

<p>Hẹn gặp lại các bạn trong bài tới tôi sẽ cho biết địa chỉ liên lạc của từng nơi cũng như cách thức điền đơn và thủ tục tố tụng cho từng trường hợp một. Riêng đối với những ai đã biết quá rõ những vấn đề này hoặc có những ý kiến đóng góp thực tiễn hơn, xin cứ tự nhiên liên lạc với tôi qua email: <a href="mailto:hoitrinh@hotmail.com">hoitrinh@hotmail.com</a>. <br />
Biết đâu lần này chúng ta có thể hợp tác ra tòa cùng một lúc?</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Kids&apos; Dental Decay Takes a Bite out of School Attendance</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/kids_dental_decay_takes_a_bite.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1851" title="Kids' Dental Decay Takes a Bite out of School Attendance" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1851</id>
    
    <published>2010-02-16T02:26:11Z</published>
    <updated>2010-02-16T02:45:10Z</updated>
    
    <summary>Viji Sundaram New America Media OAKLAND, Calif.--The 5-year-old Asian American boy sat in the dentist’s chair in Dr. David Perry’s Alameda, Calif. clinic for over 90 minutes, his teeth drilled without general anesthesia. His extensive tooth decay had also taken...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0212-01-dental care.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0212-01-dental%20care.jpg" width="346" height="230" align="left" hspace="10" /><strong>Viji Sundaram</strong><br />
<em>New America Media</em></p>

<p>OAKLAND, Calif.--The 5-year-old Asian American boy sat in the dentist’s chair in Dr. David Perry’s Alameda, Calif. clinic for over 90 minutes, his teeth drilled without general anesthesia. His extensive tooth decay had also taken a toll on his physical health. The dentist determined that eight of his baby molars needed to be crowned, and six other teeth had to be extracted. His dismal oral health is not unique among kids his age or even younger, notes Dr. Perry.<br />
After looking into the mouths of more than 21,000 California children in kindergarten and third grade during the 2004-2005 school year, Perry, then the board chairman of the Oakland-based Dental Health Foundation, and his cohort of dental hygienists, dental assistants and school nurses concluded that almost three out of four children in elementary school have a cavity, compared to about half who are not low income. <br />
Other pediatric dentists agree. “Fifty percent of kids in kindergarten have cavities,” said Dr. David Rothman, a pediatric dentist at Oakland Children’s Hospital. <br />
“And if you look at low-income children, one in three children suffer tooth decay,” noted Jared Fine, dental health administrator with the Alameda County Public Health Department. “We have an epidemic on our hands.” And it is taking a huge bite out of school attendance and performance. </p>

<p>The “silent epidemic,” which is what the U.S. Surgeon General’s 2000 report on the nation’s oral health called it, says tooth decay is the most common chronic childhood disease, five times more common than asthma and seven times more common than hay fever. The report estimates that children between 5 and 17 years missed nearly two million school days in a single year nationwide due to dental health-related problems. <br />
Untreated dental problems can lead to poor academic performance, as well as behavioral problems because of the pain. <br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Pediatric dentists say children with tooth decay don’t smile, don’t speak well and are inattentive in class. Even chewing food is an ordeal that could lead to gastrointestinal disorders. They are prone to repeated infections in their ears and other parts of their bodies “because their infected teeth are continually pouring pathogens into their systems,” noted Perry. </p>

<p>Karl Smith, who taught middle school in the East Bay communities of El Sobrante and Richmond for a total of 12 years, said that although he couldn’t say with certainty that the absenteeism in his classes was directly linked to his students’ dental problems, those with poor dental health “tended to be absent more frequently.” <br />
“Their breath was noticeably foul to the extent you wanted to turn your face away,” Smith said. “Some students had blackened teeth from tooth decay. They obviously had no access to dental care for long.” <br />
According to kidsdata.org, a data and resource website that offers more than 300 indicators on the health and well-being of California’s children, in 2007 (the most recent data available), nearly 20 percent of children in California had no dental insurance, with the counties of Nevada, Marin and Sonoma topping the list. <br />
However, “lack of dental insurance is an access issue, but that does not necessarily cause the cavities we see in them,” pointed out Perry. Childhood dental cavities are caused more from “diet, poor oral hygiene and lack of knowledge in preventing dental problems.” </p>

<p>Nadereh Pourat, director of research planning at UCLA's Center for Policy Research, said a survey she analyzed suggests that many vulnerable populations who have dental coverage may still suffer from poor oral health because of high out-of-pocket expenses. People with lower incomes find that costs of receiving regular dental care often competes with basic living expenses. The 5-year-old boy who visited Perry's Alameda clinic, is a case in point. His parents couldn't afford to pay $800 for general anesthesia while their son spent 90 minutes in the dentist's chair getting his rampant tooth decay treated.<br />
Kidsdata also points out that nearly 13 percent of the state’s children never visited a dentist in 2007. <br />
“Most parents think that they don’t need to bring their kids in until they are three or four years old,” observed Dr. Huong Le, a dentist of 25 years and the dental director at the Oakland-based Asian Health Services. “Some think that decayed baby teeth will fall out anyway. They don’t realize that any infection in baby teeth can affect the formation of permanent teeth.” <br />
“Dental IQ is very low” in many of the patients who visit La Clinica de La Raza’s dental clinics, said Dr. Ariane Terlet, La Raza’s dental director. She said around one-third of the children who come to La Raza’s dental clinics have severe tooth decay, with many of those children being Hispanic. </p>

<p>California’s Latino elementary school children have a higher rate of cavities. According to the California Health Care Foundation, a shocking 72 percent of Latino children have cavities, compared to 48 percent of white kids.<br />
Health care providers worry that the problem could worsen with the elimination last year of the state-sponsored Children’s Dental Disease Prevention Program. They say that more than 300,000 California students have lost the only program that provided such school-based preventive oral health services as dental education, fluoride rinses and sealants, lamented Fine. <br />
The program, which paid about $10 per child, per school, was targeted at schools where 50 percent or more of the children were eligible for the free lunch program. <br />
“These are the kids who have the greatest risk for dental diseases,” observed Fine, noting that unlike services provided in dental clinics, the school-based, once-a-year free service program was the only dental program that was “preventive in nature.” </p>

<p>The 2007 death of a 12-year-old Maryland boy from bacteria from an abscessed tooth that spread to his brain helped put children’s dental health issues on the national radar. It certainly helped influence the inclusion of a dental entitlement for the children of the working poor when the Children’s Health Insurance Program was reauthorized last year. <br />
And even though it’s looking less likely that Washington will enact comprehensive health reform this year, “we’re encouraged by what we’ve seen coming out of both chambers,” noted Danielle Grote Erbele, senior policy analyst with the Washington, D.C.-based Children’s Dental Health Project (CDHP). <br />
All the major Senate and House health care reform bills contain provisions that address children’s oral health issues, giving pediatric dental care a major boost. For instance, the bills require that pediatric dental care be included in the coverage guaranteed to anyone purchasing insurance through the government-sponsored marketplace for health plans, Erbele said. <br />
Pediatric dentists like Perry are hopeful that Washington might finally be putting teeth into health reform. <br />
<strong>FAQ Questions about Children’s Dental Health:</strong></p>

<p>1. What should I use to clean my baby’s teeth?<br />
Any soft-bristled toothbrush with a small head, preferably one designed specifically for infants, should be used at least once a day at bedtime. </p>

<p>2. When should I take my child to the dentist for the first check-up?<br />
In order to prevent dental problems, your child should see a pediatric dentist when the first tooth appears, or no later than his/her first birthday. </p>

<p>3. Are baby teeth really that important to my child?<br />
Primary, or “baby” teeth, are important for many reasons. Not only do they help children speak clearly and chew naturally, they also aid in forming a path that permanent teeth can follow when they are ready to erupt. </p>

<p>4. How can I prevent decay caused by nursing?<br />
Avoid nursing children to sleep or putting anything other than water in their bedtime bottle. Also, learn the proper way to brush and floss your child’s teeth. </p>

<p>5. How often does my child need to see the pediatric dentist?<br />
A check-up every six months is recommended in order to prevent cavities and other dental problems. However, your pediatric dentist can tell you when and how often your child should visit based on their personal oral health. </p>

<p>6. How do dental sealants work?<br />
Sealants work by filling in the crevasses on the chewing surfaces of the teeth. This shuts out food particles that could get caught in the teeth, causing cavities. The application is fast and comfortable, and can effectively protect teeth for many years. </p>

<p>Source: <a href="http://www.aapd.org/" target="_blank">American Academy of Pediatric Dentistry</a> <br />
<strong><br />
Vietnamese version</strong>: <a href="http://news.newamericamedia.org/news/view_article.html?article_id=3c35111e3c382bf30432ca52f67d1096" target="_blank">Sự Hư Hỏng Răng Trẻ Con Cắn Vào Thời Gian Theo Học Tại Trường</a></p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Phụ Nữ &amp; Đồng Hồ Sinh Học</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/ph_n_ng_h_sinh_hc.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1850" title="Phụ Nữ &amp; Đồng Hồ Sinh Học" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1850</id>
    
    <published>2010-02-09T15:57:40Z</published>
    <updated>2010-02-09T16:00:57Z</updated>
    
    <summary>“Khi đến độ tuổi 30, phụ nữ chỉ còn 10% số trứng trong người và đến tuổi 40 còn chừng 3% …” Ngọc Thụy OneViet.com Khi đạt đến tuổi 30, người phụ nữ hầu như không còn gì trong buồng...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Health" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0207-04-Female.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0207-04-Female.jpg" width="360" height="336" align="left" hspace="10" /><em>“Khi đến độ tuổi 30, phụ nữ chỉ còn 10% số trứng trong người và đến tuổi 40 còn chừng 3% …”</em><br />
<strong><br />
Ngọc Thụy</strong><br />
<em>OneViet.com </em></p>

<p>Khi đạt đến tuổi 30, người phụ nữ hầu như không còn gì trong buồng trứng, trong khi lúc còn ở thời kỳ phôi thai, hai buồng trứng có khoảng sáu triệu bọc trứng non, đến khi ra đời còn lại một triệu và chỉ còn 40.000 lúc tới tuổi dậy thì. Kết quả nghiên cứu mới nhứt cho thấy phụ nữ triển hạn việc có con có thể sẽ gặp nhiều trở ngại từ lúc đậu thai đến khi sinh nở. Cuộc điều tra khoa học do đại học <a href="http://www.st-andrews.ac.uk/" target="_blank">University of St. Andrews</a> và <a href="http://www.ed.ac.uk/home" target="_blank">Edinburgh University</a> ở Scotland thực hiện đã phát hiện ra rằng khi đến độ tuổi 30, phụ nữ chỉ còn 10% số trứng trong người và đến tuổi 40 còn chừng 3%. Ở tuổi 50-51, buồng trứng coi như hết “hàng.”<br />
Bản tin đăng trên trang nhà của hai đại học ở Scotland nói rằng đây là bằng chứng nữa về việc phụ nữ sinh ra đời với số lượng trứng nhất định, và lượng này giảm dần với tuổi đời càng cao. Dựa trên kết quả này, người ta có thể tiên đoán chính xác tuổi mãn kinh nơi người phụ nữ khỏe mạnh đồng thời cũng giúp duy trì khả năng sinh sản trong nhóm phụ nữ đang chữa trị bệnh ung thư.<br />
Trước đây người ta vẫn hiểu rằng phụ nữ lớn tuổi gặp khó khăn trong khâu đậu thai, kể cả sinh con yếu ớt bệnh tật nếu có thai nhưng nghiên cứu này cho thấy rõ lượng trứng mất hay còn là bao nhiêu, và lượng trứng bị đào thải với tuổi có tốc độ nhanh hơn người ta vẫn lầm tưởng.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Các khoa học gia của hai trường đã dùng dữ liệu thu thập từ 325 phụ nữ ở nhiều độ tuổi khác nhau tại Anh quốc, Mỹ, và Châu Âu và khẳng định đồng hồ sinh học của phụ nữ chạy rất đúng giờ và không thể vặn lui được. Bởi vậy lời khuyên được đưa ra là nên có con càng sớm càng tốt - tốt nhất là cuối 30 đầu 40 tuổi. Ngay cả dùng phương pháp cấy thai nhân tạo (in vitro fertilization) cũng chỉ 10% phụ nữ 40 đạt thành công trong một lần cấy. Tuy nhiên tuổi thọ của buồng trứng có thể làm chậm lại phần nào nếu bỏ thuốc lá, giảm cân và tránh stress. Phụ nữ sanh con nhiều lần sẽ có khả năng duy trì tình trạng sinh sản lâu hơn.<br />
Để kết luận Bác Sĩ Tom Kelsey thuộc trường St. Andrews muốn chuyển lời nhắn đến nhóm phụ nữ có ý định triển hạn việc mang bầu và sinh con rằng văn hóa có thay đổi thì ngược lại đồng hồ sinh học của con người không thay đổi với cùng tốc độ.</p>

<p>Trang web <a href="http://www.health.com/health/" target="_blank">http://www.health.com</a> trích nghiên cứu của khoa sản <a href="http://www.asrm.org/" target="_blank">American Society for Reproductive Medicine</a>, phụ nữ 30 tuổi đầy đủ sức khỏe chỉ có khoảng 20% khả năng thụ thai tự nhiên, đến 40 tỉ lệ giảm còn 5%. Gần như 1/3 phụ nữ từ 40 đến 44 không khả năng thụ thai, so với 22% khi ở tuổi 35 đến 39 và chỉ 9% ở tuổi 25-29.<br />
Bản tin dẫn lời Bác Sĩ Richard Paulson, một khoa học gia hàng đầu về thai sản, nói rằng: “Khi đến tuổi 43 hay 44, phụ nữ chỉ có mỗi tháng 1% khả năng thụ thai tự nhiên, sau đó thì phải nhờ vào trứng của người cho.”<br />
<a href="http://living.health.com/2009/05/18/fertility-success-rates-30s-and-40s/" target="_blank">http://living.health.com/2009/05/18/fertility-success-rates-30s-and-40s/</a></p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Bụi Đời</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/bi_i.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1849" title="Bụi Đời" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1849</id>
    
    <published>2010-02-09T15:54:03Z</published>
    <updated>2010-02-09T15:56:42Z</updated>
    
    <summary>Trịnh Hội Dust of Life. Ðây là tên của một cuốn phim mà tôi và một số bạn bè vừa có dịp xem ở Washington D.C. Chúng tôi tìm đến xem không phải vì phim được nhiều người khen hay...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0207-03-Dust_of_Life.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0207-03-Dust_of_Life.jpg" width="353" height="253" align="left" hspace="10" /><strong>Trịnh Hội</strong></p>

<p>Dust of Life. Ðây là tên của một cuốn phim mà tôi và một số bạn bè vừa có dịp xem ở Washington D.C. Chúng tôi tìm đến xem không phải vì phim được nhiều người khen hay hoặc vì tên tuổi của những diễn viên tham dự. Nó cũng chẳng phải vì chúng tôi không có chuyện gì để làm trong một đêm cuối tuần. Các bạn bè của tôi phần đông đều cùng trang lứa, đa số đều đã học ra trường và có việc làm ổn định. Người đã lập gia đình. Có đứa đã có được một, hai con. Nói thật là ít khi nào mà chúng tôi có mặt đầy đủ để cùng đi tham dự một party ở nhà thân mật nói chi đến đi xem một cuốn phim mà không nhiều người biết đến.<br />
Chúng tôi quyết định rủ nhau đi xem đơn giản là vì cuốn phim này do chính người Việt thực hiện. Diễn viên người Việt. Ðạo diễn cũng người Việt. Và nội dung cũng nói về người Việt. Mặc dù so với cuộc sống và hoàn cảnh gia đình của chúng tôi thì chẳng có ai thấy giống một tí ti nào với những nhân vật trên màn ảnh.<br />
Nhìn chung, tất cả chúng tôi, mặc dù lớn lên ở nhiều nơi, đứa từ Cali sang, thằng dọn từ Houston đến, đều là những người khá thành công, có những địa vị tương đối trong xã hội. Bác sĩ, luật sư, kỹ sư, kiểm toán. Trong khi đó những nhân vật trên màn ảnh đều là những người thường bị cho là ‘con sâu làm rầu nồi canh’ trong cộng đồng Việt Nam. Trốn học, trộm nhà, cướp của, và cả giết người. Từ những hành động vụng dại, ngổ ngáo lúc ban đầu khi vẫn còn đi học, đạo diễn Lê Văn Kiệt dần dần đưa khán giả vào thế giới của tuổi thành niên thích quậy phá, tụ tập đàn đúm dẫn đến việc phân chia bè phái, thiếu tiền ăn chơi nên phải trộm cắp lặt vặt.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Ðể rồi sau đó mỗi ngày tiếp tục chìm sâu vào con đường tội lỗi, phần vì bạn bè xúi giục, phần vì không có một định hướng rõ ràng cho bản thân, từ gia đình, từ những người quen thuộc, những trận cãi vã trở nên căng thẳng hơn, những lần trộm cắp ngày càng lớn hơn, thoạt đầu chỉ mang dao trong người, nhưng sau một thời gian đã biết khi nào cần phải sử dụng súng.<br />
Cho đến một ngày cũng giống như bất kỳ một ngày nào khác trong đời, chính mình đã dám tự tay đưa súng vào đầu một người khác và bóp cò.<br />
Cho dù đến lúc ấy mình biết là mình đã lầm, đã biết hối lỗi và thật sự muốn trở lại thuở ban đầu. Nhưng có lẽ theo ý của đạo diễn muốn diễn đạt thì lúc ấy mọi việc đều đã quá muộn. Chính mình đã tự giết mình mà không biết. Vấn đề chỉ còn là thời gian và làm thế nào để được ơn cứu rỗi trước khi bước sang thế giới khác.</p>

<p>Ở đây tôi không muốn nói đến tài diễn xuất của các diễn viên trong phim. Hoặc kịch bản của phim. Phần đông họ đều là những người trẻ lớn lên ở hải ngoại không thường sinh hoạt với các tổ chức hội đoàn trong cộng đồng hoặc tham gia văn nghệ. Rất khó và không công bằng nếu như tôi so sánh họ với những diễn viên chuyên nghiệp của Hollywood mà tôi thường có dịp xem hơn.<br />
Ðiều làm cho tôi suy nghĩ và bàn cãi với nhóm bạn của tôi sau khi bước ra khỏi rạp là đề tài mà cuốn phim đề cập đến. Ðó là sự trưởng thành trong một xã hội tự do như nước Mỹ, trong những gia đình Việt Nam được cho là đàng hoàng, siêng năng làm việc, đi lễ vào cuối tuần, luôn được cha mẹ nuôi nấng đầy đủ, khuyến khích cho ăn học. Thế mà cuối cùng con cái của họ lại tham gia vào băng đảng cướp của, giết người lúc nào mà họ không hay.<br />
Lỗi tại họ, tại những đứa con ngổ ngáo, hay tại xã hội quá tự do? Nhìn lên màn ảnh có lẽ trong nhóm chúng tôi ai cũng thấy một phần cuộc sống của mình đã được diễn lại. Nhất là vào thời chúng tôi mới lớn. Cũng những câu nói ấy về sự hy sinh của cha mẹ để cho tụi con có ngày hôm nay. Cũng những câu chuyện tương tự về sự khắt khe trong gia đình, làm cho người con luôn cảm thấy bị tù túng, không được cha mẹ thông cảm. Ðể dẫn đến những kết quả đau buồn, bi thảm.</p>

<p>Thế nhưng tại sao cả nhóm chúng tôi không có một ai phải trải qua những cạm bẫy để rồi cuối cùng phải đối mặt với những tình cảnh tuyệt vọng như vậy? Vì chúng tôi ‘hay’ hơn họ? Hay vì họ không có những nền tảng gia đình vững chắc hơn chúng tôi? Hay đơn giản vì đấy chỉ là một cuốn phim và nó không phản ảnh sự thật?<br />
Có thể như đạo diễn Lê Văn Kiệt muốn dùng bộ phim để chứng minh, sau một lúc bàn tán xôn xao, chúng tôi cũng đồng ý là việc trở nên ‘hư’ hay ‘nên’ lúc đang trưởng thành ở xứ người đều là những việc làm không quá ... khó. Và nó cũng không có sự khác biệt gì mấy. Chúng tôi ‘nên’ người không hẳn là chỉ nhờ vào gia đình mà nó còn liên quan rất nhiều đến yếu tố may mắn. Và ngược lại.<br />
Chúng tôi may mắn là khi đứng trước ngã rẽ rất hẹp của hai con đường thoạt đầu trông rất nhỏ, hầu như không có nhiều sự khác biệt, chúng tôi đã chọn được cho mình con đường ngay thẳng hơn và không chứa đựng nhiều cám dỗ. Trong khi đó có một số anh em khác vì không may mắn, thiếu sự thông cảm, hiểu biết, tình thương, đã lỡ chọn cho mình con đường thứ hai đầy trắc trở, không thẳng ngay. Ðể đến khi mình chợt nhận ra mình đã đi lầm đường thì không còn một sự lựa chọn nào khác.<br />
Tôi nghĩ thế. Nếu không tin bạn thử tìm cuốn phim này thử xem sau khi phim kết thúc bạn sẽ có cùng ý tưởng như tôi không.<br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>QUỸ TƯƠNG TẾ VIỆT NAM</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/qu_tng_t_vit_nam_1.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1848" title="QUỸ TƯƠNG TẾ VIỆT NAM" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1848</id>
    
    <published>2010-02-09T15:27:30Z</published>
    <updated>2010-02-09T15:52:18Z</updated>
    
    <summary> VIETNAMESE MUTUAL ASSISTANCE FUND, INC. 1115 E. Santa Clara St, Suite #1, San Jose, CA. 95116 Website: http://www.quytuongtevietnam.com - Email: tuongtevietnam@yahoo.com Mailing Address: PO Box 21710 - San Jose, CA. 95151 Tel: (408) 297-6080 Fax: (408) 297-4874 San Jose...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="News" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0207-02-logo.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0207-02-logo.jpg" width="370" height="278" align="left" hspace="10" /><br />
                                <br />
                                                                                                         VIETNAMESE MUTUAL ASSISTANCE FUND, INC.<br />
          <br />
                                 1115 E. Santa Clara St, Suite #1, San Jose, CA. 95116<br />
                   			Website: http://www.quytuongtevietnam.com - Email: tuongtevietnam@yahoo.com<br />
                                  			    Mailing Address: PO Box 21710 - San Jose, CA. 95151<br />
                                       			           Tel: (408) 297-6080   Fax: (408) 297-4874<br />
                                                                                                                                   </p>

<p>San Jose ngày 5 tháng Hai, năm 2010</p>

<p>				<strong>THÔNG BÁO CỦA QUỸ TƯƠNG TẾ VIỆT NAM</strong><br />
                                                         <br />
Kính gởi toàn thể qúy hội viên Quỹ Tương Tế Việt Nam<br />
                                           <br />
Kính thưa toàn thể quý hội viên,</p>

<p>Vào ngày 03 tháng 2 năm 2010, báo CaliToday có đăng một bài phóng sự đặc biệt nhan đề là: Hội Người Già CMAA đóng cửa?  Tiền phúng điếu của hàng ngàn người già sẽ đi về đâu? Phóng sự  cũng được đưa lên mạng: www.calitoday.com. Nội dung phóng sự này có nói rằng sau hai năm xáo trộn, Hội Người Già CMAA ở San Jose đã đóng cửa hôm thứ Ba, ngày 02 thàng 2 năm 2010 cho đến khi có thông báo mới. Trong vòng 3 tháng qua, kể từ tháng 11 năm 2009, CMAA không còn thấy gởi thông báo thu tiền hàng tháng đến các hội viên nữa. Cũng trong thời gian này nhiều gia đình thân nhân của người qúa vãng không nhận được tiền phúng điếu như đã ấn định trong Điều Lệ của CMAA . <br />
           Thế là rất nhiều quý vị hội viên ở địa phương cũng như ở khắp Hoa Kỳ (vì Quỹ Tương Tế Việt Nam có hội viên trên 48/50 Tiểu Bang) đã đọc được bài phóng sự này trên báo và trên mạng, nên tới tấp gọi điện thoại đến Văn Phòng <strong>QUỸ TƯƠNG TẾ VIỆT NAM</strong> cũng như trực tiếp đến Ông Nguyễn Trung Hòa, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị, để thăm dò với lời lẽ đầy lo âu, thắc mắc. Trong hoàn cảnh ấy, QTTVN thấy cần phải có ngay thông báo này gởi đến tất cả qúy hội viên, minh xác đôi điều để quý vị được an tâm. </p>

<p>CMAA (Chinese Mutual Assistance Association) là hội tương trợ của người Hoa do người Hoa thành lập từ năm 1981 có trụ sở tại 1669 Flanigan, San Jose, CA 95121. Còn <strong>QUỸ TƯƠNG TẾ VIỆT NAM</strong> , như tên gọi, là một tổ chức của người Việt,  có trụ sở tại 1115 E. Santa Clara, # 1, San Jose, CA 95116. Thành lập từ năm 1995, QTTVN nay đã gần 15 tuổi. Suốt trong thời gian qua, Quỹ vẫn liên tục phát triển. Số hội viên theo ID hiện nay đã lên đến gần 3,000 và bây giờ hội là một tổ chức tương tế đúng nghĩa, càng ngày càng được cộng đồng xa gần tín nhiệm vì những ưu điểm sau đây:</p>

<p><strong>1 - Nghĩa vụ và quyền lợi của hội viên</strong></p>

<p>            Tiền nghĩa vu của hội viên đóng thấp, có thể nói là rất thấp. Mỗi hội viên chỉ phải đóng có $30.00 một tháng. Tiền niên liễm để điều hành Hội thì mỗi hội viên phải đóng $48.00 cho cả năm, tức mỗi tháng là $4.00.<br />
Quyền lợi phúng điếu tối đa là $15,000.00, không thua kém bất cứ Hội nào trong vùng.<br />
<strong>Việc chi trả quyền lợi phúng điếu rất mau chóng.</strong> Cứ nạp giấy khai tử (bản chánh) là 5 ngày sau (không kể ngày nghỉ và ngày lễ) là thân nhân đến Văn Phòng đễ nhân lãnh chi phiếu phúng điếu. <strong>Trường hợp tang gia gặp khó khăn về tài chánh, có thể làm đơn xin ứng trước quyền lợi phúng điếu, và giấy khai tử sẽ nạp sau. Hội sẵn sàng đáp ứng yêu cầu  để giúp cho tang gia đỡ bối rối và tang lễ được tương đối đầy đủ, tốt đẹp. Thủ tục này không phải hội tương tế nào cũng có.</strong> Và chính thủ tục này đã làm cho Hội trở thành một hội tương tế đích danh. Kể từ ngày lập Hội đến nay, Đã có 289 hội viên mãn phần. Số tiền phúng điếu tổng cộng là: $2,952,000.00., trung bình mỗi hội viên được phúng điếu: $10,214.00.</p>

<p><strong>2 - Quản lý trong sáng</strong></p>

<p>Tất cả mọi khoản chi, thu của <strong>QTTVN</strong> đều có chứng từ, sổ sách, có chuyên viên kế toán và thuế vụ CPA khai thuế hàng năm với sở thuế IRS. Có kế toán viên và Ủy viên Giám Sát kiểm tra thường xuyên, Tình hình tài chánh được công khai báo cáo trước Hội Đồng Quản Trị và Hội Đồng Cố Vấn trong các cuộc họp thường lệ hay đặc biệt. Hàng năm thường có báo cáo cho các hội viên tình hình chi, thu tổng quát của Hội trong ngày Đại hội hoặc qua Bản Tin Thư do Hội phát hành gửi đến tận nhà cho hội viên.<br />
Tiền nghĩa vụ thu được hàng tháng từ hội viên tất cả đều được ký thác tại các ngân hàng lớn, trong các CD (Trương Mục có bảo đảm) để lấy lời, Hội tuyệt đối không làm thương mại. Chi phí điều hành của Hội chỉ ở trong phạm vi của Tiền Niên Liễm mà thôi.<br />
Tất cả các vị trong Hội Đồng Cố Vấn và Hội Đồng quản Trị đều làm việc thiện nguyện, không ai lãnh lương bổng, cũng không ai hưởng đặc quyền, đặc lợi nào cả. Các vị này cũng phải đóng tiền nghĩa vụ hàng tháng và tiền Niên Liễm hàng năm như hội viên vậy.</p>

<p><strong> 3 - Một tâm nguyện chân thành</strong></p>

<p> Những vị sáng lập viên <strong>QTTVN</strong> cũng như các vị trong Hội Đồng Cố Vấn và Hội Đồng Quản Trị, vì tình thần độc lập và tình tự dân tộc, đã cùng nhau tâm nguyện rằng phải có một tổ chức tương tế nền nếp, trong sáng  để  người Việt lo cho người Việt, hết thế hệ này sang thế hệ khác.Vì vậy, mọi người trong ban lãnh đạo đều nhất tâm nêu cao  khẩu hiện: Chí công vô tư và đặt nặng tinh thần phục vụ bà con ta trong cộng đồng. </p>

<p>Với những ưu điểm trên đây, <strong>QTTVN</strong>, với sự hợp tác của tất cả qúy hội viên cũ mới, chắc chắn sẽ còn phát triển lớn mạnh hơn nữa và tồn tại vững bền. Xin tất cả quý vị hội viên yên tâm và tin tưởng vào sự phát triển tốt đẹp của Hội.<br />
Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả qúy vị cùng quý quyến trong năm mới Canh Dần luôn được an vui, mạnh khoẻ.</p>

<p>   Thay mặt HĐQT/QTTVN<br />
            Chủ Tịch</p>

<p><strong>Nguyễn Trung Hòa</strong><br />
</p>]]>
        
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>Mặt Biển Dâng Cao và Khí Hậu Khắc Nghiệt</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/mt_bin_dang_cao_va_khi_hu_khc.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1847" title="Mặt Biển Dâng Cao và Khí Hậu Khắc Nghiệt" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1847</id>
    
    <published>2010-02-09T15:10:29Z</published>
    <updated>2010-02-09T15:25:42Z</updated>
    
    <summary>New America Media Ghi Chú: Bài xã luận này được sản xuất với sự trợ giúp của New America Media (www.newamericamedia.org), một hiệp hội quốc gia về truyền thông dân tộc, và được phát hành do cơ quan truyền thông...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
            <category term="Blogs" />
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0207-01-vietnam-1.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0207-01-vietnam-1.jpg" width="355" height="222" align="left" hspace="10" /><strong>New America Media</strong><br />
Ghi Chú: <em>Bài xã luận này được sản xuất với sự trợ giúp của New America Media (www.newamericamedia.org), một hiệp hội quốc gia về truyền thông dân tộc, và được phát hành do cơ quan truyền thông dân tộc xuyên quốc gia để lưu ý về sự khẩn cấp cần cứu xét của thay đổi khí hậu.</em></p>

<p>Sự quan tâm của công chúng Mỹ về sự thay đổi khí hậu đã phai nhạt. Đại hội về thay đổi khí hâu ở Copenhagen - được số đông xem như một thất bại – đã tác động ít ỏi để nâng cao vấn để trong dân chúng. Sự thay đổi khí hậu là hàng đầu trong những mối quan tâm của cộng đồng chúng ta. Là cơ quan truyền thông phục vụ họ, chúng ta có trách nhiệm kêu gọi hành động về vấn đề cấp bách này. Với nhiều người Mỹ gốc dân tộc mà các thành viên gia đình của họ ở tuyến đầu của sự hâm nóng toàn cầu bên quê nhà, sự thay đổi khí hậu là một vấn đề sống-chết.<br />
Nếu không có biện pháp nào được chấp hành, những người di dân sẽ tiếp tục nhìn thấy thành viên gia đình họ bên quê nhà phải gánh chịu hậu quả của mực nước biển dâng cao và sự tàn phá của những cơn lốc xoáy. <br />
Khoảng 300 triệu người đang sống không tới năm thước bên trên mực nước biển, và 80 phần trăm ở các quốc gia đang phát triển. Mực nước biển dâng cao sẽ làm ngập lụt những quốc gia ven biển và, trong vài trường hợp, sẽ xoá mất những quốc gia trên các đảo thấp. <br />
Năm 2007, Ngân Hàng Thế Giới đã ước tính những quốc gia đang phát triển nào sẽ bị tàn phá nặng nhất nếu mực nước biển dâng cao một thước. Việt Nam, với 2.140 dặm bờ biển, đứng hàng đầu các danh sách chỉ tiêu, như đất lộ thiên, thiệt hại nhân mạng, và đất ruộng và ao hồ bị huỷ diệt. Ai Cập, Suriname và Đảo Bahamas cũng vẫn đứng trong hàng cao nhất. Nghiên cứu gần nhất cho thấy mực nước biển còn dâng cao hơn thế và với mức độ nhanh hơn.<br />
Thay đổi khí hậu sẽ làm tăng cường độ và nhịp độ các trận cuồng phong và sẽ tàn phá các quốc gia ít chuẩn bị nhất để đáp ứng với những thiên tai tương tự. Sự thiệt hại về nhân mạng và kinh tế sẽ ghê gớm.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Những quốc gia bị tổn thất cao nhất về sự kiện khí hậu khắc nghiệt là Bangladesh, Myanmar, và Honduras, tiếp theo là Việt Nam, Nicaragua, Haiti và Ấn Độ. Trong hai thập niên qua, những quốc gia này đã bị tổn thất cao nhất về sinh mạng và kinh tế do hậu quả của những sự kiện khí hậu khắc nghiệt, theo World Bank Manila (Phi Luật Tân), Alexandria (Ai Cập) và Lagos (Nigeria) đứng hàng đầu danh sách những thành phố dự đoán sẽ bị thiệt hại nhiều nhất vì các trận cuồng phong tăng tốc, như trận bão đã tàn phá thành phố New Orleans hậu-Katrina. <br />
Ở Mỹ, cộng đồng của chúng ta đang ở tuyến đầu của thay đổi khí hậu. <br />
Nhiều cộng đồng da màu sống trong những vùng có bầu không khí tồi tệ nhất và mức độ bệnh suyễn cao nhất, và ô nhiễm nơi đó sẽ càng tệ hơn khi nhiệt độ tăng. Họ cũng cò ít tài nguyên để đáp ứng và thích nghi với sự thay đổi khí hậu. Một bản nghiên cứu của các nghiên cứu sinh tại các trường Đại Học USC và UC Berkeley cho thấy người da đen ở Los Angeles có nguy cơ tử vong gấp đôi vì sóng nhiệt khí hơn những cư dân thành phố khác vì họ thiếu máy điều hoà và phương tiện di chuyển. </p>

<p>Là cơ quan truyền thông bênh vực các cộng đồng bị phân tán và là nhịp cầu <br />
giữa quê nhà và nơi sinh sống ở đây, chúng tôi kêu gọi Toà Bạch Ốc và Quốc Hội hãy cứu xét sự thay đổi khí hậu trên hai phương diện: bắt đầu những bước giảm thiểu khí thải các bon và giúp đỡ những quốc gia bị nguy hiểm nhất trên thế giới đáp ứng và thích nghi với thay đổi khí hậu bằng sự chuẩn bị cho thảm họa, kế hoạch thích nghi và chuyển qua kỹ thuật xanh.<br />
<a href="http://news.newamericamedia.org/news/view_article.html?article_id=b87e2bbe490a55d055c8fe1a486c4ff9 " target="_blank">http://news.newamericamedia.org/news/view_article.html?article_id=b87e2bbe490a55d055c8fe1a486c4ff9 </a><br />
</p>]]>
    </content>
</entry>
<entry>
    <title>T.T. Obama: “Tôi Không Bỏ Cuộc”</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.oneviet.com/archives/2010/02/tt_obama_toi_khong_b_cuc.php" />
    <link rel="service.edit" type="application/atom+xml" href="http://www.oneviet.com/movabletype/mt-atom.cgi/weblog/blog_id=1/entry_id=1846" title="T.T. Obama: “Tôi Không Bỏ Cuộc”" />
    <id>tag:www.oneviet.com,2010://1.1846</id>
    
    <published>2010-02-02T09:12:06Z</published>
    <updated>2010-02-02T09:16:39Z</updated>
    
    <summary>Đức Hà OneViet.com Lên tiếng trong bài tường trình về tình hình liên bang đầu tiên trước lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ hồi tuần qua, Tổng Thống Barack H. Obama cam kết với toàn dân Mỹ và cả thế...</summary>
    <author>
        <name>Oneviet</name>
        
    </author>
    
    <content type="html" xml:lang="en" xml:base="http://www.oneviet.com/">
        <![CDATA[<p><img alt="10-0130-03-obama.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/10-0130-03-obama.jpg" width="385" height="216" align="left" hspace="10" /><strong>Đức Hà</strong><br />
<em>OneViet.com</em></p>

<p>Lên tiếng trong bài tường trình về <a href="http://www.whitehouse.gov/" target="_blank">tình hình liên bang</a> đầu tiên trước lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ hồi tuần qua, Tổng Thống Barack H. Obama cam kết với toàn dân Mỹ và cả thế giới rằng ông không bỏ cuộc điều ông từng hứa hẹn lúc tranh cử cũng như khi ông cam kết trong bài diễn văn nhậm chức một năm trước đây. Ông nói:<br />
“Tôi tranh cử với khẩu hiệu ‘đổi thay mà chúng ta có thể tin’, và bây giờ, tôi biết có nhiều người Mỹ cũng không dám chắc họ vẫn tin tưởng rằng chúng ta có thể thay đổi, hay ít ra tôi có thể làm được điều đó.”<br />
Cũng ngay tại tòa nhà Quốc Hội ngày 20 tháng Giêng năm ngoái ông khẳng định: “Khi nhìn bất cứ nơi đâu, chúng ta đều thấy nhiều công tác phải làm. Tình trạng kinh tế đòi hỏi có hành động, mạnh mẽ và nhanh chóng, và chúng ta sẽ quyết tâm – không chỉ tạo công ăn việc làm mới, mà cả xây dựng mới nền móng cho sự phát triển. Chúng ta sẽ xây dựng đường lộ, cầu cống, mạng lưới điện và đường dây internet thiết yếu cho hệ thống trao đổi mậu dịch của chúng ta cũng như nối kết chúng ta sát gần nhau. Chúng ta sẽ hồi phục khoa học vào đúng vị trí, và vận dụng những kỳ diệu của kỹ thuật hầu nâng cao chất lượng chăm sóc y tế và giảm phí. Chúng ta sẽ tận dụng ánh nắng mặt trời và nguồn gió và đất đai để làm nhiên liệu chạy xe và vận hành nhà máy. Và chúng ta sẽ biến đổi trường học và đại học để đáp ứng những nhu cầu của một hế hệ mới. Tất cả điều đó chúng ta có thể làm được. Và tất cả điều đó chúng ta sẽ làm.”<br />
Vào thời điểm đó, không phải chỉ mình lãnh tụ da đen đầu tiên của Mỹ muốn mà cả nước đều náo nức muốn cùng ông bắt tay vào nỗ lực đổi thay đất nước - đang chìm ngập trong khủng hoảng, nhưng từ muốn đến làm là một chặng đường vô vàn khó khăn.<br />
Một năm sau, ông Obama phải thú nhận rằng đồng bào của ông không hài lòng và niềm tin tràn đầy hồi tháng Giêng 2009 đã bắt đầu lung lay khi nỗi bất bình và thất vọng ngày càng nhiều vì sự đổi thay chưa ló dạng. Mức thất nghiệp tính cho đến tháng Mười Hai – 2009 là 10.0% (15.3 triệu) theo Phòng Thống Kê Hoa Kỳ và các ngành xây dựng, sản xuất, bán sỉ đều giảm nhân viên trong khi ngành dịch vụ và y tế có thêm đôi chút công ăn việc làm.<br />
</p>]]>
        <![CDATA[<p>Thế nên Tổng Thống Obama lại phải thề hẹn mang lại hàng triệu công việc cho người dân, đồng thời chia xẻ nỗi bực dọc nhắm vào thị trường chứng khoán Wall Street cùng các cuộc tranh cãi vô tận tại Washington.<br />
“Tôi không bỏ cuộc. Hãy cùng nhau nắm cơ hội, cho dù khó khăn đến mấy, cho dù các cuộc tranh luận có thể gây bực bội và tranh tụng, đây là lúc phải nghiêm chỉnh giải quyết những vấn đề làm ngăn trở mức tăng trưởng của chúng ta,” ông Obama nói với các chính trị gia hai đảng tại tòa nhà phần lớn do người nô lệ Châu Phi xây dựng cách nay hơn 150 năm. </p>

<p>Cuộc giằng co bất tận về dự án cải tổ y tế, nền kinh tế khập khiễng kéo dài, ngân sách thiếu hụt bạc tỉ tỉ, hành vi khủng bố hụt hồi cuối tháng Mười Hai, chức vụ dân cử bang Massachusetts rơi vào tay Cộng Hòa và có thể rồi đây cả Illinois, bang nhà của ông Obama … là những điểm xấu trong nỗ lực cải cách và đổi mới của lãnh tụ Tòa Bạch Ốc. Nhìn nhận nỗi ưu tư của người dân phải vất vả bóp bụng trong việc thanh toán các hóa đơn chi tiêu hàng tháng trong khi các tập đoàn ngân hàng quy mô lại được trợ giúp tài chính cứu nguy rồi sau đó lại chia chác tiền thưởng cuối năm, Tổng Thống Obama kêu gọi Quốc Hội nhanh chóng biểu quyết gói kích thích thứ hai nhằm trợ giúp các thương nghiệp cỡ nhỏ đồng thời tài trợ cho các dự án hạ tầng thiết yếu. Ông hứa đẩy mạnh sáng kiến giúp 30 tỉ cho hệ thống ngân hàng cộng đồng vay với lại xuất nhẹ nếu họ gia tăng cho các thương nghiệp nhỏ vay vốn kinh doanh.<br />
Nhắc đến chữ “job” đến 30 lần trong suốt bài diễn văn, ông Obama khẳng định nền kinh tế Mỹ sẽ hồi phục, còn với cuộc chiến dây dưa và tốn kém mà ông từng chống đối khi tranh cử, vị chỉ huy tối cao quân lực dứt khoát rằng “cuộc chiến sắp chấm dứt, và tất cả binh sĩ Mỹ sẽ trở về.”<br />
Hẳn nhiên chỉ mới năm đầu trong nhiệm kỳ bốn năm, cho dù có tài thánh cũng không thể mang lại ngay những kết quả mong muốn cho toàn thể 305 triệu người Mỹ, thế nên trước khi lên báo cáo cùng toàn dân về tình trạng liên bang, Tổng Thống Obama nói với nhà báo Diane Sawyer của ABC rằng “thà ông làm tổng thống thành công trong một nhiệm kỳ hơn là một lãnh tụ xoàng trong hai nhiệm kỳ.”<br />
Năm đầu trong chức vụ tổng thống của ông Obama được đánh dấu bằng sự hậu thuẫn giảm xút và nghị trình làm việc bị chỉ trích thì người ta không biết liệu trong ba năm còn lại ông và ban tham mưu có thể vực Hoa Kỳ trở lại vị trí cường quốc hàng đầu của thế giới.</p>]]>
    </content>
</entry>

</feed> 
